Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326401

Bình chọn: 9.5.00/10/640 lượt.

bị đẩy ngã trên mặt đất, cũng không tức giận, dứt khoát nằm trên mặt đất vỗ mặt đất cười không ngừng, còn là một em gái nhỏ cay cú, cười chết cô rồi, mẹ không cầm cây chổi quét bọn họ ra nhà mới là lạ đó.

Đầu Hạ Trạch Nguyên nổi đầy hắc tuyến, làm thế nào đây? Ai tới cứu hắn với? Vừa nghĩ tới trong tay cha cầm một cây dao…Xong đời rồi.



Hạ Nguyệt Đình đỡ Hạ Mộng Lộ đứng dậy, lau sạch nước mắt trên mặt cô rồi hỏi, “Chị! Chị đừng cười nữa! Chị có thấy cô gái này nhìn quen quen không?” Hình như đã gặp ở đâu đó rồi?

Hạ Mộng Lộ gật đầu, đúng là nhìn rất quen. Cô phủi phủi đất trên mông xuống, vẫn không nín được cười, bỗng nhớ ra gì đó, trợn mắt la, “Là.... .... Là người nhà họ Lạc.... ...”

“Má ơi, đúng rồi, chính là cô ấy, Lạc Vũ Hinh! Anh họ ‘cua’ được cô ấy rồi hả?” Hạ Nguyệt Đình che miệng, thiệt hay giả đây? Anh họ thiệt lợi hại! Đây chính là cô chủ giàu nhất thế giới đó!

“Hai chị em đang làm gì đó? Tay em sao vậy?”

Lạc Vân Hải vừa về tới, thấy tay Hạ Mộng Lộ dính đầy bụi đất, tóc tai xốc xếch, bộ dạng nhếch nhác như vừa đánh nhau với ai xong thì đau lòng, vừa phủi bụi thay cô vừa hỏi, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Hạ Mộng Lộ cảm thấy vô cùng tự hào, nhà họ Hạ sắp phát tài rồi! Mặc dù tính tình cô gái này không được tốt lắm, dღđ。l。qღđ nhưng trong mắt cô ấy không hề có khinh bỉ. Người ta thường nói, con gái nhà giàu thường kiêu ngạo, quả đúng thật! Chậc chậc, nửa đời sau của anh hai xong rồi!

“Cha mẹ, con đã về!”

Trong phòng khách, cha mẹ Hạ Mộng Lộ đang nhanh nhẹn dọn chén đũa lên bàn, nghe tiếng vui mừng ngẩng đầu lên, sau đó, cả hai đều đứng hình, nhìn chằm chằm Hạ Trạch Nguyên không chớp mắt, một lúc sau, vẻ mặt ba Hạ càng ngày càng vặn vẹo, cuối cùng lửa giận ngút trời, lập tức xoay người nhặt cây lau nhà lên hét to, “Thằng nhóc này, cả nhà khổ sở lo cho mày ăn học, mày lại chưng diện giống quỷ như vậy, hôm nay không đánh gãy xương mày thì tao không phải cha mày nữa!”

“Cha.... ... Ai da.... ..... Cha.... ...... Cha bình tĩnh một chút.......” Hạ Trạch Nguyên vừa chạy vừa kêu.

Lạc Vũ Hinh nuốt nuốt nước miếng, nhìn mẹ Hạ không chớp mắt, chẳng lẽ mình làm sai rồi sao? Tại sao trong mắt mẹ Hạ lại lộ ra vẻ chán ghét? Giống như mình đã dạy hư con của bác ấy vậy. Lạc Vũ Hinh thấy Hạ Trạch Nguyên phải trốn xuống dưới bàn, bèn tức giận la to, “Đủ rồi! Hai bác đừng có quá đáng!” Sao lại có cha mẹ thô lỗ như vậy, vừa

thấy con mình đã đánh ?!

“Cô im đi!” Ba Hạ đập cây lau nhà xuống sàn, “Cô lập tức biến khỏi đây cho tôi!”

Hạ Trạch Nguyên vội vàng bò ra khỏi bàn, che trước mặt bạn gái, “Cha, cha nói gì vậy?” Biến cái gì mà biến, thật khó nghe! Hạ Trạch Nguyên cố ưỡn ngực nói to, “Không liên quan gì tới cô ấy hết, là con tự nguyện!” Mình đã hai sáu rồi, còn hễ chút là đánh, không thèm quan tâm gì đến mặt mũi của mình gì hết.

“Mày, mày.... ... Muốn chọc tao tức chết phải không?” Ba Hạ đỡ đầu, chỉ tay về phía Hạ Trạch Nguyên, “Biến! Biến hết cho tao! Nhà họ Hạ không có một đứa du côn lêu lỏng như mày!” Nhìn A Hải mà coi, quả thật là một trời một vực, không cách nào bì được!

Lạc Vũ Hình cười hì hì, núp sau lưng Hạ Trạch Nguyên, ló người ra le lưỡi làm mặt xấu, “Biến thì biến! Cha mẹ như vậy, không có cũng chẳng sao! A Trạch, chúng ta đi! Về sau em nuôi anh” Nói xong, kéo Hạ Trạch Nguyện đi.

Mẹ Hạ tức đến mức sắp ói ra máu, thấy chồng mình xụi lơ trên đất, bèn hét, “Còn không mau đi! Muốn tức chết ba mày sao?” Bà vừa vuốt ngực cho chồng vừa nói, “Mình à, không sao, đừng giận nữa!”

“Đúng là nghiệp chướng mà!” Hạ Hưng Quốc càng ngày càng thở gấp, hoa mắt chóng mặt tựa vào ngực vợ, lắc đầu liên tục, đáng lẽ không nên cho con mình đi học trường nổi tiếng gì gì kia, giờ thì hay rồi, một đứa trẻ ngoan bị dạy thành người không ra người quỷ không ra quỷ thế này!

Lạc Hải Vân nhìn trân trối vào phòng, đây chính là Hạ Trạch Nguyên? Lạc Vân Hải kéo tay Hạ Trạch Nguyên trách, “Anh còn không mau đổi về như lúc đầu?” Ai nói thử xem, sao anh vợ lại có tạo hình kỳ cục thế này?

Hạ Trạch Nguyên lúng túng gãi gãi ót, “Cậu chính là em rể? Mau giúp anh khuyên cha đi, cha có bệnh cao huyết áp!”

“Anh còn biết cha có bệnh cao huyết áp?” Lạc Vân Hải trừng Hạ Trạch Nguyên một cái, rồi đi vào phòng đỡ ba Hạ ngồi xuống ghế sa lon, “Cha à, nhất định là có hiểu lầm gì đó, cha bình tĩnh đã!”

Hạ Mộng Lộ và Hạ Nguyệt Đình thì chỉ lo nhìn chằm chằm Lạc Vũ Hinh, đây chính là viên ngọc quý của nhà họ Lạc,dღđ☆L☆qღđ dáng dấp lại xinh đẹp, thật hâm mộ!

Lúc này không ai phát hiện ra vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên của Lạc Vũ Hinh, mắt chữ A mồm chữ O, nhìn chằm chằm vào Lạc Vân Hải.

Sau tai người đó có một nốt ruồi đen, chắc chắc là anh hai, không sai vào đâu được! Mà không! Nếu đúng là anh mình, thấy mình thế này, chắc chắn sẽ lập tức dạy dỗ mình một trận, làm sao có thể không liếc mình một cái như bây giờ ?!

Chẳng lẽ anh hai đang có nhiệm vụ bí mật, không thể để lộ? Không đúng, không đúng, dù vậy cũng không cần gọi một người xa lạ là ‘cha’ chứ ? Cha vợ ư.... ... Mình không nhớ bác Thái có đi phẫu thuật thẩm mỹ lúc nào đâu, hay là có


XtGem Forum catalog