Old school Swatch Watches
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326415

Bình chọn: 10.00/10/641 lượt.

đi mà bị thất bại?

Lạc Vũ Hinh thử gọi một tiếng, “Anh?”

Lạc Vân Hải đang rót nước cho ba Hạ, nghe vậy, dừng lại động tác, nghiêng đầu, nghi ngờ hỏi, “Cô biết tôi?”

Hả? Cái gì mà ‘Cô biết tôi?” ? Hơn nữa vẻ mặt anh hai thật kỳ quái, chẳng lẽ đổi tính?

Lạc Vũ Hinh thấy mọi người đang chăm chú nhìn mình, ngay cả ba Hạ cũng vậy, bèn gật đầu một cái, sau đó lại lắc, rồi gật, “Xem như.... ... Xem như là biết đi?”

Hôm qua mẹ còn nói anh hai đang đi hưởng tuần trăng mật với chị dâu, lẽ nào mẹ lại lừa mình? Có khi nào lời đồn là thật? Nhà họ Lạc đang tổ chức buổi lễ kết hôn hoành tráng ở Paris thì bị đánh lén! Nhất định là vậy, nếu không sẽ không cách nào giải tthích được, tại sao xung quanh đây lại không có người của Long Hổ, có thể bọn họ vẫn chưa tìm được anh hai? Mà mình bỗng trùng hợp gặp được?

“Cô thật sự biết tôi?” Lạc Vân Hải kích động tiến lên nắm lấy hai vai Lạc Vũ Hinh lắc lắc, “Tôi là ai? Tôi tên gì? Cô kêu tôi là anh, vậy cô là người thân của tôi sao?”

Lạc Vũ Hinh ngẩn người một lúc, bỗng nghĩ ra gì đó, vội bắt lấy tay Hạ Mộng Lộ kéo vào một căn phòng, khóa trái cửa, “Nhanh nói cho tôi biết, anh ấy bị sao vậy?”

Hạ Mộng Lộ nhún vai, “Như cô thấy đó, nửa năm trước, tôi thấy anh ấy nằm trên bờ biển.... ...” Hạ Mộng Lộ kể thật chi tiết chuyện lúc trước.

“Rồi sao anh ấy biến thành em rể của A Trạch?” Không thể nào, hoàn toàn không thể nào!

Hạ Mộng Lộ thận trọng nói, “Trước tiên cô hãy nói cho tôi biết, anh ấy là ai đã!”

“Không được, cô nói trước, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

“Thì anh ấy bị mất trí nhớ, sau đó chúng tôi yêu nhau, kết hôn, đơn giản vậy thôi!”

“Chúa ơi!” Lạc Vũ Hinh hét lên. Anh hai hoàn toàn quên hết mọi chuyện lúc trước sao? Không nhớ rõ chị dâu? Lại còn thích người khác? Quá đáng sợ! Nếu nói ra.... ..... Cô gái trước mắt này đang sống rất hạnh phúc.... ...... Hơn nữa còn là người nhà của bạn trai mình....... Mình nên làm gì đây?

Hạ Mộng Lộ ngập ngừng hỏi, “Lúc trước....... Anh ấy vẫn chưa kết hôn đúng không? Cũng không có bạn gái?”

Lạc Vũ Hinh xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, gật đầu, “Đúng!”

“Cô gọi anh ấy là anh, có ý gì?” Hạ Mộng Lộ nhớ nhà họ Hạ có một trai một trái, con trai không biết tên là gì, nhưng chắc chắn không thể nào là A Hải, người ta là đại ca xã hội đen nổi tiếng, A Hải làm sao mà kinh khủng thế được!

“À, là đàn anh lúc học.... .... Tiểu học, đúng, đúng, là đàn anh lớp trên!” Lạc Vũ Hinh đang bối rối nên nghĩ được cái gì nói đại cái đó.

Chuyện của anh hai, để anh hai tự giải quyết đi, mình không thèm đóng vai người ác đâu! Hơn nữa sau khi mất trí nhớ,di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn anh hai lại biết đỡ người khác, là chuyện trước kia anh ấy không bao giờ làm, cứ từ từ quan sát xem sao đã.

Lạc Vũ Hinh cố ra vẻ bình tĩnh kéo tay Hạ Mộng Lộ cười nói, “Cô chính là em gái của A Trạch phải không? Xin chào, tôi tên là Lạc Vũ Hinh, đặc biệt tới chúc mừng cô, nếu cô không chào đón, tôi sẽ đi liền!”

“Không không không!” Giỡn hoài! Mình còn chưa hỏi chuyện về A Hải xong, sao có thể thả cô ta đi, “Chào đón chứ! Dĩ nhiên là chào đón rồi! Cô vừa tới, cả nhà tôi bỗng như rực rỡ hẳn!”

Lạc Vũ Hinh chỉ chỉ ra bên ngoài, “Nhưng cha mẹ cô hình như rất ghét tôi!”

Đó là do bọn họ không biết, cô là ‘cục vàng’ của nhà họ Lạc đấy thôi! “Vấn đề này, cô cứ giao cho tôi, với điều kiện tiên quyết là cô phải đội mũ! Cha tôi hơi bảo thủ, không thể chịu nổi kích thích như vậy!” Kiểu tóc khoa trương thế này!

“Ồ! Được! Vậy cô cho tôi mượn một bộ quần áo đi!”

Cũng không phải được nuông chiều quá mà hư, ít nhất còn biết nghe lời. “Không thành vấn đề! Cô chờ ở đây, tôi sẽ đi lấy cho cô ngay!”

Lạc Vũ Hinh gật đầu một cái, chờ Hạ Mộng Lộ vừa đi khỏi, lập tức lôi di động ra gọi về nhà, điện thoại vừa thông lại không biết có nên nói cho cha mẹ biết hay không?

Hạ Mộng Lộ vừa kết hôn với anh hai, lần này mình lại tới chúc mừng, chẳng lẽ kết hôn mới hai ngày đã dẫn chú rể đi? Thôi cứ hỏi rõ ràng trước rồi nói sau.

Trời ơi, nếu người nhà họ Hạ biết anh hai chẳng những có người yêu, mà nhà họ Lạc còn có một đứa con dâu thì sẽ phản ứng thế nào đây? A Trạch có cảm thấy như sét đánh giữa trời quang rồi chia tay với mình luôn không? Phải làm sao đây?!

“Mày....... Nhanh bảo cô gái kia đi đi, nếu không mày cũng đừng về nữa!”

Hạ Trạch Nguyên khổ không thể tả, vội vàng giải thích, “Cha! Cha hiểu lầm rồi, thật ra cô ấy là một cô gái rất tốt, chỉ là quen mặc đồ ‘thời trang’ thôi mà!” Tại sao cha mẹ không thể thông cảm chứ? Vũ Hinh muốn tạo ấn tượng tốt với cha mẹ nên mới ăn diện tỉ mỉ, có điều hơi quá một chút thôi!

“Mày muốn tức chết cha mẹ phải không?” Mẹ Hạ dậm chân la, đấm mạnh lên ngực, chỉ còn thiếu khóc nháo đòi thắt cổ. Người ta nói gái lớn gả chồng là thành con người ta, không ngờ trai lớn cũng khó mà quản được.

Hạ Nguyệt Đình nháy mắt với Hạ Trạch Nguyên mấy cái, cười hì hì nói, “Nếu cô dượng biết cô ấy là con gái nhà ai, bảo đảm cô dượng sẽ không đòi đuổi cô ấy đi nữa!” Ngược lại, có thể còn cung phụng như Bồ Tát nữa ấy chứ.

“Nó là con cái nhà ai?”

Lạc Vân Hải cũng nhíu mày nghe.