mình tức giận trợn trừng mắt nhìn người đang xách mấy cái túi du lịch, một người đàn ông trẻ tuổi tay cầm hai cái ví da và mấy gói thức ăn vặt. Người đàn ông bị đày hô to gọi nhỏ, thấy những du khách rời đi dần dần, con gái bây giờ, thật quá đáng rồi.
Tuy Hạ Trạch Nguyên không được xem như là chàng trai đẹp, nhưng bề ngoài cũng xem như có nét hơn người, một đầu tóc vàng, bên tai trái thì mang chiếc khuyên tai màu đỏ đậm sáng lấp lánh, môi hồng răng trắng, da thịt trắng nõn trơn bóng, gương mặt tuấn tú không tỳ vết, chiếc áo màu đen bó sát người, áo khoác da màu đỏ, quần jean rách như của những ăn xin, giày thể thao màu vàng, ở thành thị thì đây được cho là mô-đen, nhưng ở nông thôn xã hội phong kiến, thì đây được xem như là con sư tử vàng, tên ăn trộm đầu đường xó chợ.
Cô gái ăn mặc không kém bao nhiêu, tóc dài nhuộm với nhiều màu sắc rực rỡ khác nhau, bộ đồ như một ăn xin, nhưng nếu một người hiểu biết về vải vóc sẽ nhận ra đây chính là hàng hiệu, một cái thắt lưng, đoán chừng cũng tiền vạn trở lên, còn đôi giày đang mang của người đàn ông kia, chắc cũng hai hay ba vạn gì đó, tuyệt đối không thấp hơn.
Đặc biệt là cái túi trên tay người đàn ông kia, là cái túi Hermes với số lượng có hạn, làm cho những cô gái khác đều không ngừng hâm mộ lau nước miếng, cái túi đó hình như là một trăm ba mươi lăm vạn thì phải? Đúng là người có tiền mà, đáng tiếc họ chỉ có thể thưởng thức thôi…
Lạc Vũ Hinh đối với những ánh mắt ghen tị kia thì làm như không thấy, hừ lạnh một tiếng giơ cổ tay lên, lộ ra một chiếc đồng hồ Patek Philippe màu hồng, đây chính là quà sinh nhật cha tặng cho cô, không phải là tiền thôi sao? Cô không có gì cả, nhưng tiền thì cô có xài mấy đời cũng không hết, dĩ nhiên, cô cũng có thứ không mua được, tỷ như chiếc Rolls-Royce màu đen mấy năm kia của anh trai cô, không sao, sinh nhật năm nay của cô, anh trai cô đã đồng ý cô tặng cô một chiếc Rambo cực kỳ đẹp, đối với một sinh viên hai mươi tuổi, chiếc Rambo đã rất tốt rồi.
"Cái đó…Vũ Hinh, anh có thể đem đầu nhuộm lại tóc đen trước, rồi mua một bộ đồ, gỡ cái khuyên tai xuống được không?" Hạ Trạch Nguyên khom lưng hướng đại tiểu thư van xin, tha cho anh đi, cái đức hạnh này, nếu để cho cha mẹ anh nhìn thấy, có thể sẽ đuổi hắn ra ngoài luôn không? Đường đường là một người đàn ông thực thụ, hai mươi sáu tuổi, cư nhiên ăn mặc như một người lẳng lơ.
Nhưng cố tình vị tiểu thư này thích đem anh biến thành như vậy, làm anh không dám nhìn người, nếu như anh biết cô là thiên kim của nhà họ Lạc, đánh chết anh cũng không dám trêu chọc, lần này tốt lắm, người ta đã chấp nhận sự theo đuổi của anh, từ nay về sau phải chịu sự sai khiến của cô, bỏ rơi cũng không dám bỏ rơi, đây chính là xã hội đen, anh chọc nổi, người nhà anh không chọc nổi, chẳng những coi anh là đầy tớ sai bảo, muốn là gì thì làm, muốn anh ăn cái gì thì anh phải ăn cái đó, muốn anh mặc gì anh phải mặc cái đó, khi nào cuộc sống anh mới như lúc đầu chứ?
Hết cách rồi, anh thật lòng thích cô, không muốn nhìn thấy cô bị toàn trường xa lánh, càng không muốn thấy cô bởi vì không vui liền mua say, một cô gái khỏe mạnh, cả ngày uống đến say mèm, thì sẽ thành ra cái gì chứ?
Không phải tất cả tình yêu đều là tốt đẹp chính là, dĩ nhiên, đối với cô mà nói, tình yêu là hạnh phúc, nhưng đối với người đàn ông này mà nói, là một loại khổ sở, cũng không phải là khổ sở hoàn toàn, thỉnh thoảng cũng có vui vẻ.
Lạc Vũ Hinh hung ác nâng cằm nhỏ lên: "Anh có ý gì chứ? Biết khuyên tai này đắt bao nhiêu không? Nếu không phải là đến gặp cha mẹ của anh, để cho anh có cảm giác áo gấm về nhà, em mới không mua cho anh đâu, còn có áo da, quần jean, đôi giày này, biết bao nhiêu người mơ ước mà không mặc được không, hừ, anh cởi đi, em đi liền bây giờ!" Đại tiểu thư nổi giận, không phải chuyện đùa, dứt khoát quay đầu đi.
"Đừng đừng đừng, cứ như vậy đi, đi đi đi!" Cố gắng hết sức ngăn bạn gái lại, rồi cùng nhau chạy đến khách sạn, xong rồi xong thật rồi, nếu hư cha biết được chắc chắn sẽ giết anh chết mất, ngay cả em gái cũng sẽ cười nhạo anh, vả lại bạn gái như cọp mẹ, không bị người ta nói không có tiền đồ mới là lạ.
"Nguyệt Đình, anh trai sắp đến rồi đó, đi, chị đi…" Còn chưa nói xong, hai cô gái liền hóa đá, giương cái miệng nhỏ nhắn nhìn chằm chằm hai người ờ cửa.
"Mẹ ơi!"
"Không phải chứ" Hạ Mộng Lộ nuốt nước miếng, nhắm dụi dụi mắt, rồi mở ra lần nửa, rung giọng nói: "Anh trai, anh bị bệnh hay đầu bị nước vào rồi hả?" Trời ơi, ai tới nói cho cô biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì không? Tại sao đầu của anh trai cô…hai mươi sáu rồi, sao có thể như những đứa 9x? Thiếu não sao? Hơn nữa còn dẫn theo bạn gái nhỏ cũng như thế: "Phốc ha ha ha ha anh trai, đầu của anh ha ha ha ha…Tốt. . . . . . Tốt ha ha ha ha tốt rất khác biệt!" Sắp có trò hay để nhìn rồi, không biết mẹ cha sau khi nhìn thấy sẽ như thế nào đây.
Sắc mặt Lạc Vũ Hinh đen lại, hai người ngốc này cười gì vậy? Cười thưởng thức của cô có vấn đề sao? Nghĩ vậy nên bất mãn nói: "Mau tránh ra!" Kéo bạn trai qua chạy thẳng tới trên bậc thang nhà chính.
Hạ Mộng Lộ