XtGem Forum catalog
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326294

Bình chọn: 9.00/10/629 lượt.

rót rượu nói: "Cám ơn các bạn đã đến tham gia hôn lễ!" Là muốn đến xem cô gả cho cái mặt hàng gì chứ gì? Hừ, A Hải của cô là chú rễ đẹp trai nhất núi Phổ Đà.

Quả nhiên, mấy cô gái nhìn chú rễ không chớp mắt, đạp cứt chó sao chứ? Tại sao lời đồn đãi nói cô gái không ai thèm lấy thế nhưng lại có số đào hoa như thế chứ? Đáng ghét.

Ban đêm, trong phòng tân hôn, Hạ Mộng Lộ tham tiền như điên ngồi đếm tiền mừng, Wow, tự nhiên có năm vạn đồng, phát tài phát tài rồi.

So với những người khách ở bên ngoài đã say mèm, Lạc Vân Hải uống rượu cả ngày nhưng mặt không hồng không thở gấp, đẩy cửa ra nhìn thấy vợ mình ngồi xếp chân ở trên giường điếm tiền, lắc đầu một cái rồi khóa trái cửa, ngồi kế bên cô xấu hổ nói: "Mộng Lộ…..Chúng ta…..Có phải nên ….." Động phòng hay không?

Hạ Mộng Lộ vội ho một tiếng, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của mình, lắc đầu nói: "Không được!" Đem tiền bỏ vào hộp bảo bối, chính nghĩa nói: "Tuy nói chúng ta đã kết hôn, nhưng tôi còn chưa chuẩn bị việc sinh con dưỡng cái, tôi….." Cô không muốn giống như mẹ, một mình nuôi dưỡng đứa bé, đau lòng giày xéo áo cưới nói: "Cho tôi chút thời gian được không?"

Lạc Vân Hải đưa tay cưng chìu chiếc mũi thon của vợ mình nói: "Cũng không biết là ai uy hiếp muốn kết hôn, thế nào? Hối hận sao?" Đứa ngốc, nếu sợ, cần gì phải làm vậy?

Mỗi lần vừa nghĩ đến trên giấy hôn thú viết tên tuổi của Hoắc Hâm, lòng cô luôn lo lắng, đó không phải tên tuổi thật của A Hải, kết hôn, Hạ Mộng Lộ cô kết hôn, mơ ước đã trở thành sự thật rồi, cả người cũng ngập tràn hạnh phúc, mà càng như vậy, thì càng sợ hãi: "A Hải, nếu như có một ngày anh nhớ ra, anh sẽ rời khỏi tôi sao?"

"Dĩ nhiên sẽ không, cô là vợ của tôi, nơi này đã là nhà của tôi, sao có thể rời đi được?" Vì sao con gái luôn thích suy nghĩ lung tung chứ? Anh có chút mệt mỏi cởi áo khoác xuống, sau đó nằm vào trong chăn, đưa tay nói: "Đến đây, ngủ đi!"

"Tôi sợ!" Tâm đã mất rồi, nếu như ngay cả thân cũng mất, về sau cô còn cái gì chứ?

Đầu Lạc Vân Hải bốc lên vạch đen, dùng sức cởi áo cưới cô ra, không cho cô cự tuyệt, mạnh mẽ đem thân thể mềm mại kéo vào trong ngực, đắp chăn mỏng lên nói: "Ngủ!"

Hạ Mộng Lộ hoang mang sợ hãi giãy giụa: "A Hải, van cầu anh, cho tôi chút thời gian có được hay không? Không biết vì sao, tôi thật rất sợ, tôi….."

"Nếu cô còn cử động tiếp nữa, tôi không đảm bảo được sẽ ăn cô ngay đó!" Một tên con trai buộc chặt cánh tay, cắn nhẹ lỗ tai cô gái uy hiếp, coi anh là cái gì? Liễu Hạ Huệ sao?

Hạ Mộng Lộ kinh ngạc trợn to mắt, cô cảm thấy có cái gì đó đang nổi dậy muốn xé rách cô, thân thể cứng ngắc không dám động đậy, hô hấp của người đàn ông càng ngày càng nặng nề, nhịn rất khó chịu sao? Đáy lòng có một âm thanh nói cho cô biết, không thể làm như vậy, có lẽ trời cao đã nhắc nhở, là cô nghĩ quá nhiều hay nên qua dập lửa đây?

Nằm trong lòng ngực cường tráng, cảm giác chân thật như vậy, cô rụt rè ngửa đầu, nhưng hai mắt đối phương đã nhắm lại, một ý nghĩ mãnh liệt nảy sinh trong lòng cô, đây chính là lý do tại sao cô thích anh, anh là chính nhân quân tử, tuyệt sẽ không ép buộc cô, nhưng cô không thể mềm lòng: "Nếu như nửa năm sau, chúng ta còn ở chung một chỗ, tôi sẽ sinh đứa bé cho anh!"

Mày kiếm chậm rãi sơ tán ra, nhếch môi nói: "Được!" Mắt sáng mở ra, mí mắt rũ xuống, kê sát lại nhìn thẳng vào mắt vợ mình, làm thế nào bây giờ, thật là muốn giải quyết tại chỗ, nhưng anh không thể, anh đã mất đi tư cách này, vì sao anh còn chưa nhớ lại? Ôm người đẹp trong ngực, không thể nghi ngờ là một loại hành hạ: "Trong nửa năm này, chúng ta phải ngủ cùng nhau, không cho nói không, phải gọi tôi là chồng và cho tôi nắm tay hôn môi, nếu như cô không đồng ý, tôi liền nói việc này cho chú….. Cha vợ mẹ vợ!" Trong mắt anh không có ý thương lượng.

Người đàn ông này, sao có nhiều yêu cầu như vậy? Đã nói nửa năm rồi, anh ta gấp cái gì chứ? Đáng chết, mới kết hôn đã bắt đầu khi dễ cô, nếu cha mẹ biết không biết có giết cô hay không? Anh được đấy A Hải, xem như anh lợi hại: "Những thứ này không thành vấn đề, nhưng anh cũng phải đồng ý một yêu cầu của tôi!"

Anh lập tức cười tà ác, nhanh chóng cúi đầu ngậm cái miệng nhỏ của cô.

"Ưmh….. Anh còn chưa đồng ý yêu cầu của tôi….."

"Hôn xong lại nói!"

"Nói xong lại hôn!"

"Hôn xong….. Ưmh….. Hạ Mộng Lộ, người đàn bà chanh cua này, muốn mưu sát chồng sao?" Một tên con trai lấy tay đè lại chỗ giữa hai chân hít khí lạnh, chiêu thức hèn hạ như vậy, ai dạy cô vậy?

Hạ Mộng Lộ không sao cả nhún nhún vai: "Đừng tưởng rằng con gái dễ chọc, yêu cầu của tôi rất đơn giản, là từ giờ phút này không cho phép anh cùng bất kỳ cô gái nào liếc mắt đưa tình, càng không cho phép cùng cô gái xa lạ….. Không đúng, nói chuyện với cô gái đẹp hơn tôi, nhưng tôi cảnh cáo anh, cái gì tôi cũng có thể dễ dàng tha thứ, nhưng chồng ngoại tình là không thể tha thứ, trong đôi mắt không thể bẻ cong sự thật! Nếu anh để tôi chộp được, đầu tiên sẽ móc hai mắt anh, sau đó chặt hai chân của anh, nhưng anh đừng lo, tôi sẽ nuôi anh cả đời." Cô cười vô hại nói.

Lạc Vân Hải kêu oan một tiếng, lúc nào thì anh