tôi nhớ ra tất cả….."
Trong lòng Hạ Mộng Lộ ê ẩm một hồi, cô vì anh ta, bỏ ra tất cả cảm tình, vậy mà không đáp lại chút nào. Nhớ ư? Nếu như gần đến chết cũng không nhớ được thì sao? Muốn cô đợi đến đầu tóc bạc hết sao? Tại sao? Cô nuốt nước miếng hung ác nói: "Anh sợ là mình có người trong lòng chứ gì? Anh sợ cô ấy khổ sở, đã như vậy, ngày mai anh đi đi, tôi không nói giỡn, tôi là nghiêm túc, cũng không phải uy hiếp anh, chỉ là tôi không muốn hãm quá sâu, sâu đến không cách nào kềm chế, không muốn phá hủy cuộc đời tôi như vậy, A Hải, những năm này tôi để dành không ít tiền, tôi cho anh hết, tự đi tìm công việc tốt,nhớ lại cô ấy sớm một chút!" Cô đứng dậy vô lực chạy về phòng mình.
"Tại sao cứ hơi một chút là cô lại đẩy tôi ra xa vậy?" Không biết làm như vậy khiến người ta rất đau đớn sao?
"Vậy anh nói cho tôi biết nên làm thế nào? Tôi là người, tôi có tri giác, tôi sẽ đau, tôi muốn có cha mẹ chăm sóc, anh thật muốn tôi đợi anh đến đầu bạc sao? A Hải, tôi bắt đầu hối hận khi mang anh về, ít nhất cuộc sống trước kia của tôi rất đơn giản, vui vẻ, sẽ không đầy tâm sự, trong lòng luôn lo lắng như bây giờ!"
Lạc Vân Hải vứt tàn thuốc xuống, tiến lên lau hết nước mắt cô, cố làm uất ức: "Nếu không kết hôn sẽ bị đuổi đi, được, tôi bằng lòng cưới cô, như vậy được chưa? Đừng khóc"
Vốn định nổi giận, nhưng thấy trên mặt anh toàn ý đùa giỡn, lúc này cô mới nín khóc mà cười: "Ừ, lời này là anh nói, làm con rễ nhà họ Hạ không đơn giản như vậy đâu, giặt quần áo nấu cơm, làm tất cả việc nhà, còn phải đi ra ngoài kiếm tiền nuôi tôi!"
"Vậy cô gả cho người giúp việc…..Được được được, trong nhà có chuyện gì, tôi đều làm, vậy cô làm gì?"
Sắp kết hôn rồi, sắp được kết hôn cùng A Hải rồi, vì sao trong lòng kích động như vậy? Anh nguyện ý cưới cô, nghe vậy cô phách lối chỉ vào lỗ mũi mình nhíu mày nói: "Tôi phụ trách làm giám đốc của anh, hắc, cảm giác có người sai bảo thật không tệ, được rồi được rồi, tôi đồng cam cộng khổ cùng anh, đồng hội đồng thuyền, được chưa?" Nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, sao cô chịu được anh bị khi dễ chứ?
Nụ cười ngây thơ của cô luôn làm anh xúc động, không nói ra được cảm động, trong lòng anh, anh chỉ là một kẻ lang thang, ác ma giết người, nhưng cô vẫn muốn lấy anh? Ngón cái anh mơn trớn vuốt cánh môi đỏ tươi của cô, không kìm hãm được, cúi đầu hôn xuống.
Hạ Mộng Lộ cũng không kháng cự, ngượng ngùng nhắm hai mắt lại, nâng cao cằm lên, đôi tay nắm chặt áo anh một cách căng thẳng, làm như vậy, rốt cuộc là đúng là sai? Có lẽ là sai đi, nhưng cô không quản được tim mình, tự nguyện lao đầu vào lửa thiêu thân, có phải rất ích kỷ hay không? Vậy thì ích kỷ một lần đi, cho dù tương lai có bao nhiêu cực khổ, chỉ cần giờ phút này A Hải là của cô, cô cũng chấp nhận.
Trước kia cô không hiểu tình yêu có bao nhiêu sức quyến rũ, không hiểu mẹ vì sao không chịu cùng chăn gối với cha, nhưng cũng không tái hôn, hiện tại cô đã hiểu, thật đã hiểu.
Lần đầu tiên có người đưa lưỡi vào miệng cô, hơi thở phái nam khiến người ta không kháng cự được mà rơi vào trầm luân, đưa tay vòng qua cổ anh, nhón chân lên, đáp lại không lưu loát, thì ra đây chính là hôn, cô thích anh hôn mình, thích mùi thuốc lá mê người trong miệng anh, thích động tác dịu dàng của anh, thích anh làm trái tim cô đập nhanh hơn.
‘Đùng đùng đùng!’
"Anh Hạ, xin chào anh, xem chú rễ này, bộ dáng thật không tệ!"
"Vóc dáng không nhỏ, chúc mừng chúc mừng!"
Ngày hôm đó, nhà họ Hạ đãi tiệc, hàng xóm, họ hàng gần xa đều đến chúc mừng, chiêng trống vang trời, ngay cả các du khách cũng dừng bước lại chia sẻ niềm vui, chúc phúc cho họ.
Tuy ba Hạ không hài lòng với cuộc hôn nhân này lắm, nhưng con đã lớn, tự nhiên có ý nghĩ riêng của mình, muốn quản cũng không quản được, lại thêm vợ mình đã đồng ý, trong lòng có chút sầu lo, tuy vậy nhưng ông vẫn cười đáp lại: "Cám ơn, mời vào bên trong mời vào bên trong!" Được rồi, nếu con gái nguyện ý gả, con rể nguyện ý cưới, vậy ông chúc phúc bọn họ đầu bạc răng long, vả lại người con rễ này cũng rất tốt, không tệ không tệ.
"Nghe nói là Hoắc Hâm nhà anh Hoắc đúng không? Nhà anh Hoắc là thuyền trưởng phụ trách việc đưa đón đến cửa hàng họ Thẩm, sau này nhà họ Hạ không tốn phí đi đường rồi!"
"Con trai của anh Hoắc không phải thật lâu trước đây bị người bắt cóc rồi sao?"
"Nhất định là trở lại rồi, này còn phải hỏi sao?"
"Con bé Mộng Lộ này, tương lai thật có phúc, nhìn tiểu tử kia, mắt to mày rậm, màu da khỏe mạnh, có thể xem là người đẹp trai nhất núi Phổ Đà chúng ta rồi!"
"Thoạt nhìn cũng đông khách, cười không ngừng nha!"
Tiếng nghị luận của mọi người truyền đến trong lỗ tai mẹ Hạ, làm bà cười không khép miệng, đây xem như mối lương duyên trời định chứ? Nhất định là Bồ Tát phù hộ, hơn nữa là con rể tới nhà, nửa đời sau sẽ có phúc.
Hạ Mộng Lộ và Lạc Vân Hải cùng nhau đi rót rượu cho các vị khách, một bộ áo cưới trắng noãn hợp với giày Tây, nhất thời trở thành một đoạn giai thoại làm những người trên núi hâm mộ, cô cũng không ngờ A Hải mặc âu phục đẹp trai như vậy, thấy mấy ánh mắt bạn học ghen tỵ, cô đi qua
