Polaroid
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327620

Bình chọn: 7.5.00/10/762 lượt.

từng nói, có sữa chính là mẹ, giờ tụi con không cần sữa nữa, tụi con phải về nhà với cha đây, tạm biệt!” Đã lâu chưa được ăn no như vậy, vừa thoải mái, vừa giúp mẹ tiết kiệm được một số tiền lớn, “Chú không cảm thấy tụi con đáng yêu?”

Đáng yêu! Đáng yêu tới mức anh muốn đánh mông hai đứa! Lạc Vân Hải không ngờ mình sẽ bị hai đứa nhỏ lừa, mặt tái xanh, “Trong mắt hai đứa, cha lại là kẻ ngu dễ dụ?”

Coi như chú thông minh! Kỷ Đào Đào lắc đầu, “Là chú tự nói đó! Hơn nữa tụi con tên Kỷ Đào Đào và Kỷ Khanh Khanh, cha của con họ Kỷ, chú sao có thể là cha tụi con được? Đừng cho rằng chúng con dễ lừa, hừ, đi thôi!” Kỷ Đào Đào kéo em trai chạy đi.

Lạc Vân Hải tức giận đứng nhìn theo bóng lưng hai đứa.

“Anh Hải, hai đứa nó không phải thiên sứ, là ác ma mới đúng!” Đỗ Vương tiến lên lắc đầu nói, có thể lừa gạt người đứng đầu băng xã hội đen, xem như có bản lĩnh, quả nhiên, sau nụ cười thân thiện đều là những linh hồn tà ác!

“Ác ma? Một ngày nào đó sẽ cho hai đứa nó biết, thế nào là ác ma đích thực!”

Đỗ Vương gật đầu, “Nếu cô ấy chính là người thiết kế cho nhà mới của anh, vậy không lo không có cơ hội gặp, anh Hải, đừng nóng!”

“Sau khi về, không được nói chuyện hôm nay với cha mẹ, biết không? Nếu cha mẹ biết chúng ta lừa người, sẽ bị nhốt vào nhà vệ sinh đó!” Kỷ Đào Đào dặn Kỷ Khanh Khanh.

Kỷ Khanh Khanh nằm vắt ngang qua hai băng ghế, không ai chen thật là thoải mái! Vừa vỗ vỗ bụng, vừa nói, “Anh nghĩ ai cũng ngốc như ông chú kỳ lạ đó sao?” Cậu có phải thằng ngốc đâu? Kỷ Khanh Khanh tiếp tục cười nói, “Chờ sau này em kiếm được nhiều tiền, sẽ mua cho mỗi người một chiếc xe hơi, không phải giành xe buýt với ai!” Lúc đi chen lấn tới mức mặt đỏ bừng, rất vất vả!

Mấy người ngồi ghế sau nghe vậy đều phì cười, trẻ con bây giờ thật lanh lợi.

Kỷ Đào Đào liếc em trai một cái, “Hừ! Chờ anh có tiền, sẽ mua cho mỗi người một chiếc trực thăng, đỡ bị kẹt xe!” Ghét nhất kẹt xe, ước chừng về nhà phải mất cả tiếng đồng hồ, về sau kêu mẹ mua cho một chiếc xe đạp, bảo đảm nhanh hơn xe buýt nhiều.

“Ha ha ha ha!”

Mấy người đằng sau cười ngất ngưỡng.

Hoàng hôn, mây mù chiếm cả bầu trời, chỉ còn chút xíu tia nắng chiếu xuống.

Trước tòa nhà ba mươi tầng, một chiếc Rolls - Royce đang đậu dưới tàng cây. Lạc Vân Hải vừa hút thuốc là vừa ôm ngực đứng đợi dưới đèn đường.

Lạc Vân Hải đang chán đến chết thì thấy một người đi ra cửa. Cô mặc áo sơ mi màu đỏ nhạt, quần tây dài, giày cao gót, tóc uốn xoăn, phong cách hoàn toàn khác với năm đó, khiến mắt anh bỗng sáng lên.

Trước kia, cô không mang giày cao gót, tóc dài thẳng, luôn đội khăn trùm đầu, ăn mặc tùy ý, nếu không tận mắt nhìn thấy, anh không thể tin được đây chính là cô gái nông thôn ngày đó! Ba mươi rồi, Hạ Mộng Lộ, em đã thay đổi, trên mặt dù có cười, nhưng tôi lại thấy sau nụ cười kia là lạnh lùng khó gần.

Rất muốn lại gần nghe giọng của cô, nghe cô gọi anh ‘chồng à’, gọi anh A Hải, tuyên bố anh là A Hải của cô, không ai giành được.

Em nói với con, cha đã chết. Chẳng lẽ trong lòng em, A Hải đã chết rồi sao?

Hạ Mộng Lộ mở khóa xe đạp, đang định đi bỗng quay đầu lại. Ảo giác? Nhưng người kia đang đứng đó nhìn cô, cười với cô, không phải là ảo giác, bởi vì A Hải sẽ không cười với cô như vậy, nụ cười của A Hải rất tinh khiết, còn nụ cười này đầy phức tạp.!

Tại sao anh ta lại ở đây? Chờ ai? Dù gì chắc không phải chờ cô rồi, có lẽ là chờ vợ anh ta, Thái Bảo Nhi?

Lạc Vân Hải gãi gãi ót, tiến lên phía trước, “Đã lâu không gặp!”

“Xin chào! Chờ người?” Hạ Mộng Lộ lịch sự mỉm cười, thản nhiên như gặp lại một người bạn cũ.

Lạc Vân Hải sững người mấy giây rồi nhét hai tay vào túi quần, ưỡn ngực thở ra một hơi, gật đầu “Ừ!”

Hạ Mộng Lộ nhướng mày, “Tôi còn có việc, đi trước! Anh yên tâm, tôi sẽ dốc hết sức thiết kế cho nhà anh! Tạm biệt!” Cô siết chặt tay cầm, đẩy xe tới trước.

Gặp lại sau năm năm, chỉ như vậy? Không hỏi xem mấy năm qua tôi sống thế nào? Không nói cho tôi thật ra tôi có hai đứa con trai?

Lạc Vân Hải hỏi, “Em không cảm thấy chúng ta có rất nhiều lời cần nói sao?”

“Tôi không thấy giữa chúng ta có gì để nói hết!” Hạ Mộng Lộ không quay đầu lại, bước nhanh hơn.

Lạc Vân Hải kéo cổ tay Hạ Mộng Lộ, “Hôm nay em phải nói chuyện với tôi!” Nói xong kéo cô đến tiệm cà phê phía trước.

Hạ Mộng Lộ giãy giụa, “Lạc Vân Hải, anh đừng quá đáng! Tôi cảnh cáo anh, mấy năm qua tôi có học Judo đó!” Đáng ghét, anh ta bị bệnh? Lúc trước, nói chia tay cũng là anh ta, giờ lại tới làm phiền cô, khinh cô dễ bắt nạt?

Nghe vậy, Lạc Vân Hải cười nhạt một tiếng.

Hạ Mộng Lộ tức giận đấm một cái.

Lạc Vân Hải nghiêng người, dễ dàng tránh thoát, thậm chí bắt được tay Hạ Mộng Lộ, kéo cô vào ngực anh, cười nói, “Quơ tay múa chân!” Dám múa rìu qua mắt thợ! Từ lúc năm tuổi anh đã bắt đầu học với không biết bao nhiêu võ sư, đừng nói một Hạ Mộng Lộ, cho dù một ngàn người, cũng chỉ là vui đùa với anh.

“Anh.... ..... Mau buông tay! Lạc Vân Hải, rốt cuộc anh muốn làm gì?” Chẳng lẽ công sức học mấy năm nay của cô đều uổng phí hết?

Lạc Vân Hải nghiêm túc nói, “Không muốn biết cha mẹ em sống thế nào? Không