o để quyến rũ chàng đây? Hay
là tôi sẽ luôn ở bên cạnh chàng, bảo vệ chàng lớn lên, quyết không để cho bọn
con gái hay con trai khác lợi dụng chàng trong lúc chàng còn nhỏ.
Tôi đang nghĩ vậy thì sau lưng dội lại một tiếng quát to: “Đồ
yêu nghiệt chạy đâu!”.
Tôi giật mình, vội vã bổ nhào về bên trái, mở ầm cửa ra, nhảy
vọt vào trong nhà. Con dao cạo xượt qua, tôi chỉ nhìn thấy một nhúm tóc tơ trước
trán nhanh chóng rơi xuống.
Ủ rũ bò ra đất, ánh mắt tôi trống rỗ nhìn vào nhúm tóc đen rớt
nhẹ xuống đất.
“Á…!”. Tiếng hét kinh hoàng của người thiếu phụ chỉ khiến
tôi cảm thấy thật xa xôi, còn lời dặn dò của Diêm Vương thì chỉ còn ẩn hiện như
mây trôi, càng không còn tác dụng.
Tôi bật người dậy, linh lực dồn lại trong lòng bàn tay, đem
theo âm khí ngàn năm ở Vong Xuyên ra tát cho lão hòa thượng một cái, cú tát này
có thể khiến cho lão phọt óc, nhưng tiếng gào của hài nhi đột nhiên làm lý trí
tôi sực tỉnh.
Cú đánh chệch sang bên cạnh, đập vào thanh xà trên cửa, làm
cho cả gian nhà gỗ rung lên ba hồi. Tôi lộn người nhảy ra ngoài. Lão trọc kia
dường như bị cái tát của tôi làm cho khiếp sợ, mãi một hồi mới định thần lại.
Lão ta nhìn tôi, lại nhìn Mạch Khê mũm mĩm, đột nhiên nói với người thiếu phụ sắc
mặt đang đầy sự kinh hoàng: “Ấn đường có nốt ruồi son, con của chị là người
không lành, sinh ra đã triệu loại yêu nghiệt này đến, sau này sẽ khắc tất cả những
người thân thiết!”.
Lời nói vừa thốt ra, người thiếu phụ sợ đến mặt cắt không còn
giọt máu, ôm lấy đứa trẻ, không biết phải làm thế nào nữa.
Tôi bực tức hét to: “Lão trọc đừng có nói xằng!”. Mọi người
trong nhân gian đều tin lời tiên đoán của những hòa thượng đạo sĩ, lão ta nói
như vậy, quả thật sẽ hủy hoại cả cuộc đời Mạch Khê.
“Hừ! Yêu nghiệt, vừa rồi ngươi nhân lúc ta không kịp chuẩn bị
đã đánh lén, lần này lão tăng nhất định sẽ cho ngươi biết tay!”.
Con dao cạo trong tay lão hòa thượng sáng lóe lên, hóa thành
một cây thiền trượng, hướng thẳng về phía tôi, đạo hạnh của lão hòa thượng này
không cao, nhưng ánh Phật quang trên cậy thiền trượng khiến cho tôi không dám
nhìn thẳng. Âm ty địa phủ sợ nhất chính là thánh quang của Phật Tổ Tây Phương.
Tôi chống đỡ không nổi, liên tiếp thoái lui.
Tôi vốn cho rằng, tôi và lão hòa thượng kia sẽ không đánh
nhau lâu. Tôi là hòn đá nên sự nhẫn nại là điểm mạnh nhất của tôi, chờ cho lão
hòa thượng này mệt tự rút lui, tôi sẽ trở lại ở bên Mạch Khê chờ chàng lớn lên
là tốt nhất. Nhưng cái lão hòa thượng ở chốn nhân gian này lại kiên trì hơn tôi
tưởng rất nhiều lần, lão ta coi việc diệt yêu trừ ma là sứ mệnh cả đời. Và có lẽ
tôi là yêu quái lợi hại nhất mà lão ta từng gặp, cho nên lão ta coi việc diệt
trừ tôi là nhiệm vụ trừ ma hộ đạo cao nhất trong cuộc đời lão ta.
Cuộc chiến giữa tôi và lão ta diễn ra ở chốn nhân gian tròn
chín năm trời.
Chín năm!
Sau cùng không phải là lão ta từ bỏ việc giết tôi, mà là hai
người anh em Hắc Bạch Vô Thường của tôi đã đến ngoắc linh hồn của lão ta đi…
Lúc nhìn thấy người quen, tôi đang trốn trong núi sâu, trốn
đến mức khốn đốn thê thảm. Nhìn bọn họ đến ngoắc linh hồn của lão trọc đi, tôi
mừng đến mức ôm lấy hai cái lưỡi dài của họ mà khóc dầm dề. Nhân tiện, tôi còn
dặn dò họ nhất định phải nói với Mạnh Bà, bảo bà múc cho lão hòa thượng này nhiều
canh một chút, làm cho lão ta kiếp sau trở thành kẻ si đần ngốc nghếch, một đời
đau khổ thê lương.
Xử lý xong lão hòa thượng, tôi chỉnh trang lại dung nhan
chín năm trời chưa chỉnh trang lại của mình, vượt qua núi sông ngàn dặm mới tìm
thấy tiểu viện mà tôi gặp Mạch Khê lúc đầu.
Trải qua chín năm ở nhân gian, tôi đã biết loài hoa đỏ có
mùi hương kỳ lạ kia gọi là hoa mai.
Nhưng tôi lại không hề biết, thời gian chín năm lại có thể
biến rừng mai mỹ lệ diệu kỳ trở nên héo khô lụi tàn.
Tôi chầm chậm bước đến gần tiểu viện, kim ấn ở cổ tay tôi lại
lóe sáng lên. ở ngoài cửa viện tôi đã nhìn thấy một đứa trẻ lem luốc cầm cây chổi
cao hơn nó rất nhiều đang quét cái sân hoang vắng. Âm thanh xào xạc nghe thật
thê lương.
Cảm thấy như có người bước vào, đứa trẻ đột nhiên quay đầu lại.
Tôi nhìn thấy đôi mắt trong vắt và nốt ruồi đỏ tươi ở giữa
hai lông mày, lòng thắt lại, tay run run, kẹo mua cho Mạch Khê rơi xuống đất.
“Cô là ai?”. Cậu bé đến trước mặt hỏi.
Tôi ngồi xuống ngang tầm với cậu bé. Khi nhìn thấy bóng hình
tôi trong đôi mắt trong veo của cậu, tôi dùng tay áo lau vết bẩn trên mặt cậu:
“Tôi tên là Tam Sinh, tôi đến để quyến rũ cậu”.
Cậu nhìn tôi chằm chằm, không nói gì, để mặc tôi dùng ống
tay áo lau sạch mặt mình. Tôi nhìn quần áo rách rưới cậu mặc và những vết
thương xanh tím trên cổ trên tay cậu rồi nhớ lại dáng vẻ của mẹ cậu chín năm về
trước không hề giống như một kẻ bần hàn rách rưới, sao lại để Mạch Khê ra nông
nỗi này.
“Mẹ của cậu đâu?”. Tôi hỏi.
“Chết rồi”.
Câu trả lời thản nhiên thẳng thừng của cậu lại làm cho tôi
ngớ người ra. Người phàm không phải vẫn thường để ý đến việc sinh tử sao? Còn với
cậu… Có lẽ là cậu còn quá nhỏ, nên chưa hiểu được những việc sinh tử trong đờ