Snack's 1967
Tình Ngang Trái

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214694

Bình chọn: 8.00/10/1469 lượt.

ạ, nhóm con ông cháu cha[2'> luôn tìm kiếm những điều phấn khích. Thực ra, họ còn lén lút mua đi bán lại những thứ nguy hiểm phạm pháp, thậm chí có tên ‘phá gia chi tử’ còn âm thầm nói với Hình Tuế Kiến, anh ta có thể đưa con đường phát tài này cho gã. Thế nhưng Hình Tuế Kiến từ chối ngay.

Lúc đó cô nghĩ mình không quan tâm tới chuyện bên ngoài, một lòng muốn đọc sách thánh hiền. Tuy nhiên, hóa ra mọi hành vi của người bạn học ngồi kế bên cô đều yên lặng để ý.

Mỗi một việc gã làm, bất kể là xấu hay tốt, dưới đáy lòng cô vẫn âm thầm phỉ nhổ, khinh bỉ và kháng nghị. Nhưng thời đi học, Hình Tuế Kiến không lén sờ ngực cô, không cướp giật đồ của cô, ngoài chuyện kia ra thì gã thậm chí chưa có lỗi gì to tát với cô. Vậy rốt cuộc tại sao cô căm ghét gã đến thế? Hơn nữa, không phải cô áp dụng biện pháp làm ngơ với những kẻ đáng ghét này ư?

Cô cẩn thận nhớ tới, khi đó cô thấy Hình Tuế Kiến quá nguy hiểm. Gã sống ở một thế giới khác, khiến người sống trong tháp ngà như cô thật kích thích. Có đôi khi, những hành vi ‘chệch đường ray’ hay ‘sa đọa’ của gã làm lượng adrenalin của cô tăng cao, thỉnh thoảng cô cũng muốn thử truy đuổi thứ cảm giác nguy hiểm này. Giống như đi học lái xe, cô muốm tìm sự phấn khích. Cuộc sống đã hình thành thì không thay đổi, cô sợ bị thay đổi nhưng cũng chờ mong được thay đổi.

Thực ra, Kiều Duy Đóa cô là một cô gái miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo không hơn không kém! Vậy lẽ nào cô thật sự không hề động lòng với sự ‘kích thích’ kia?

Một sợi dây đàn căng cứng nào đó phút chốc đứt ngang.



Cô mới vào công ty thì đã lập tức cảm giác được bầu không khí kì lạ.

Hình Tuế Kiến đi vắng, cô sinh viên làm thêm thu mình ở một bên. Trong sảnh tiếp khách có một người phụ nữ xinh đẹp do nhan sắc được chỉnh sửa nhăn nhó ngồi đó, còn Ôn Ngọc đang pha trà.

“Xin hỏi, bác là…” Cô tưởng khách hàng nên đi lên chào đón.

Tiếp đãi khách hàng là một trong những công việc của cô.

“Cô là Kiều Duy Đóa à?” Đối phương cắt ngang lời cô, hỏi thẳng thừng.

“Vâng ạ.”

Cô vừa gật đầu thì bất ngờ một tiếng ‘bốp’ vang lên, một cái tát nảy lửa phía đối diện ném tới.

[1'>Nguyên tác: Luyến ái chứng hậu quần (恋爱症候群) các bạn tham khảo bài hát ở link này.

[2'>Nguyên tác: phú nhị đại – thế hệ con nhà giàu thứ hai là thuật ngữ dùng để chỉ các cậu ấm, cô chiêu thuộc thế hệ 8X của các chủ công ty, tập đoàn hoặc con cái cán bộ làm to ở TQ.

Khi mọi khoảng trống của cuộc sống đều bị một người đàn ông chiếm đóng, bạn sẽ có cảm giác gì? Cô đang nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề ấy, thì cái tát này đã chặt đứt sợi dây đàn căng cứng trong lòng cô.

“Mày là đồ đê tiện, mày phá hủy mười năm tuổi xuân của con trai tao, bây giờ mày còn mặt dày tới bám níu nó hả?” Bà Hình Nhân mắng nhiếc, “Tao đánh chết mày!” Vừa dứt lời, bà lại đanh đá vung mạnh tay.

Lần đầu bị đánh là vì cô chưa chuẩn bị, lần thứ hai bị đánh nữa thì cô chính là bị coi thường. Kiều Duy Đóa túm lấy tay bà Hình Nhân, dùng ánh mắt băng giá quan sát bà ta.

Cô không ngoan ngoãn ‘phối hợp’ chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, càng khiến bà Hình Nhân bừng bừng tức giận. Bà Hình Nhân định đánh tiếp, nhưng không biết cô lấy đâu ra sức mạnh mà cầm chặt cổ tay bà Hình Nhân, ánh mắt giá rét đến đáng sợ.

Kiều Duy Đóa lập tức biết rõ thân phận của đối phương, nhưng kêu cô để mặc cho người tự do đánh mắng? Nằm mơ đi!

Ôn Ngọc đang pha trà thì nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, cũng vội vàng chạy ra.

“Bác Hình, đã xảy ra việc gì?” Khi thấy cảnh hai người giằng co, và trên gương mặt trắng mịn của Duy Đóa hằn rõ năm dấu ngón tay thì cô bỗng cứng đờ.

“Bác Hình, bác đừng làm vậy, chờ A Kiến về hẵng tính, mọi người hãy ngồi xuống từ từ nói chuyện đi!” Ôn Ngọc bước lên can ngăn và nói với Kiều Duy Đóa: “Cô cũng ngừng tay được không? Bác Hình lớn tuổi rồi, cô nắm tay bác ấy chặt quá, coi chừng bác ấy bị thương!” Cổ tay bà Hình quả thật đã bị Kiều Duy Đóa túm thành ngấn tròn đỏ au.

“Bà ta phải hứa sẽ không đánh nữa thì tôi mới thả.” Kiều Duy Đóa ra điều kiện.

“Nhìn đi, cô ta dám uy hiếp tôi kìa!” Bà Hình Nhân nghe xong thì bật cười ha hả.

“Tôi không phải uy hiếp mà tôi sợ nếu bà còn dám động tay một lần nữa, thì tôi sẽ trả đủ cho bà mười cái tát!” Kiều Duy Đóa lạnh lẽo nói.

Với những người dám lăng nhục cô, cô phải kiềm chế lắm mới không chống trả đã là quá nể tình.

Bà Hình Nhân hít một hơi lạnh toát, không thể tin vào tai mình. Tuy nhiên, biểu hiện của Kiều Duy Đóa rất nghiêm túc, khiến người ta không thể hoài nghi cô đang ra oai phủ đầu.

Ôn Ngọc sợ làm lớn chuyện nên vội kéo giãn hai người ra và cất giọng giảng hòa, “Bác Hình, bác ăn trưa chưa?”

“Ăn trưa hả? Bác bị thằng con quý cho leo cây, làm gì có cơm nước mà ăn?” Bà Hình Nhân trừng mắt nhìn Kiều Duy Đóa, gằn giọng.

“A Kiến tạm thời có chút việc quan trọng nên anh ấy thất hẹn, để cháu đi liên lạc! Hay thế này nhé, bác Hình, cháu và bác đi ăn trưa trước…” Đây là công ty, là nơi làm việc, nhưng bầu không khí có vẻ quá ngột ngạt, Ôn Ngọc sợ Hình Tuế Kiến trở về sẽ nổi cáu nên nhanh trí kéo bà Hình đi.

Trên thực tế, cô không ngờ bà H