’ nên mới cho gã cơ hội.
Vẻ thản nhiên châm chọc của gã làm sắc mặt cô tái nhợt.
“Vậy anh sẽ không cưới tôi?” Cô lại hỏi.
“Đúng, tôi sẽ không cưới em! Kiều Duy Đóa, sao em cứ bám theo một người đàn ông để hỏi có muốn cưới mình hay không như thế, em đã hỏi đủ chưa?” Kiêu ngạo của cô đâu hết rồi?
Sự thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu của gã khiến sắc mặt cô càng kém hơn.
Cô im lặng nhưng buông tay gã ra. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh mắt vô định như thể đang đợi gã rời đi.
Cô yên lặng như thế khiến chân gã nặng trĩu, làm cách nào cũng không thể bước nổi.
“Kiều Duy Đóa, em không mang thai.” Rốt cuộc gã cũng cho cô biết. Nói xong, gã bình tĩnh chờ đợi phản ứng dữ dội của cô.
Tình tình cô rất tệ, có lẽ gã sẽ nhận ngay một cái tát nảy lửa từ cô. Thế nhưng cô im lìm, chẳng hề có bất cứ động thái nào.
Cô không kinh ngạc, không khó tin cũng chẳng cuồng loạn. Cô rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức làm gã thấy lạ lùng.
“Vậy anh đổi thuốc để tôi nghĩ mình đang mang thai cũng là kế hoạch trả thù ư?” Cô nhìn ngoài cửa sổ, cất giọng nói lãnh đạm.
Gã giật bắn người, gã không ngờ cô đã biết chuyện.
“Hình Tuế Kiến, anh có biết vì đến kỳ kinh nguyệt mà tôi phải nhập viện, lúc vào đó tôi khổ sở, dở khóc dở cười biết bao nhiêu không?” Cô tưởng mình sẽ rất kích động, ấy vậy mà bây giờ cô thấy mình bình tĩnh tới đáng sợ.
“Tôi cũng thế, chẳng phải em nói dối Tiểu Lộng là con gái tôi sao?” Gã nhàn nhạt phản bác, “Tôi cũng muốn em nếm thử mùi vị này!”
Quả nhiên, bấy giờ người chấn động đổi ngược lại là cô.
“Anh…” Gã biết từ bao giờ?
“Có một hôm Tiểu Lộng bị thương, tôi đưa con bé tới bệnh viện và thấy giấy xét nghiệm máu của con bé là nhóm máu B. Em nhóm máu A, tôi nhóm máu O, nếu Tiểu Lộng là con gái tôi thì không thể nằm nhóm máu B được.” Đứa con gái của bọn họ đã chết rồi!
Gã cũng vì vậy mà từng kích thích một trận. Hệt như những gì cô đã nói, gã cũng khổ sở, mất mát, dở khóc dở cười hơn cả cô.
Kiều Duy Đóa cảm thấy gã quá đáng sợ vì có thể che đậy tốt đến mức này, và sự thật đang dần dần rơi vào khả năng thứ nhất.
Cô đột nhiên hỏi, “Anh làm nhiều việc như vậy, mục đích của anh là gì? Là thích tôi hay hận tôi?” Hai đáp án cực đoan làm cô bối rối và khó hiểu.
Quai hàm của gã giật giật, gã không ngờ cô hỏi dám thẳng toạc. Cô có cần làm sáng tỏ mục đích của người khác như vậy không? Bây giờ tình hình rất bất lợi mà cô còn đặt câu hỏi!
“Kiều Duy Đóa, em kiêu căng và tự gạt mình đến mức khiến người ta buồn cười! Điều gì làm em nghĩ rằng tôi phải yêu thích một ả đàn bà đã từng ám hại mình?” Gã sẽ không thay đổi quyết định của mình.
Lời tuyệt tình của gã như một lưỡi búa bổ mạnh vào ngực cô. Đúng vậy, cô dựa vào điều gì chứ?
“Em còn muốn hỏi gì nữa không?” Nếu cô muốn tìm tổn thương, gã sẽ chẳng lưu tình.
Cô ngừng một lát rồi lắc đầu, “Không, những gì nên hỏi tôi đều đã rõ.”
Gã lại xoay người.
“Tôi hỏi anh ba lần có muốn cưới tôi không, cả ba lần anh đều trả lời không. Tôi hiểu đây là đáp án trong lòng anh, miễn bàn tranh luận.” Cô kiêu ngạo ngồi thẳng thắt lưng, mở to đôi mắt, lẩm bẩm cho mình mà cũng là cho gã nghe.
Gã khựng bước.
“Tôi sẽ rời khỏi anh, từ nay về sau ai đúng ai sai, ai sống ai chết cũng không liên can đến chuyện của đối phương nữa! Chúng ta đừng gặp nhau, đừng dây dưa và hãy vĩnh viễn làm kẻ xa lạ!” Cô nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, đôi mắt vẫn mở to, thậm chí chưa hề chớp.
Giọng cô nặng trĩu như thể đang giận dữ, trái tim gã bắt đầu đập thình thịch mất tốc độ.
“Vậy cũng tốt! Tối nay trước khi tôi về, hy vọng em đã chuyển ra khỏi nhà tôi. Em tìm được tình yêu của mình rồi thì hãy chạy về ổ chuột đó đi! Đừng để tôi thấy em ham mê giàu sang, ăn ở hai lòng!” Câu cuối cùng gã nói bằng giọng điệu gay gắt tàn nhẫn.
Cô ngừng hít thở, chút lòng tự trọng mà gã cũng chẳng chừa cho cô.
“Anh yên tâm…” Thật lâu sau, từ quai hàm cứng nhắc của cô cũng bật ra ba chữ.
Rốt cuộc cũng kết thúc.
Gã hạ quyết tâm bước thẳng về phía trước mà không hề ngoảnh lại, còn cô vẫn ngồi bất động với đôi mắt vô định.
Bên ngoài lớp cửa sổ kính, gã leo lên xe, đạp mạnh chân ga và rời đi…
Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa, xa đến độ không còn thấy phương hướng của nhau nữa.
…
Duy Đóa về nhà lúc trời chạng vạng, thật bất ngờ khi thấy Tiểu Lộng cũng ở nhà.
“Mẹ, ba gọi điện thoại tới trường bảo hôm nay con phải dọn đi với mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải ba mẹ cãi nhau không?” Tiểu Lộng vừa thấy cô đã hoảng hốt hỏi.
Trong điện thoại, giọng ba lạnh nhạt như người xa lạ.
Hình Tuế Kiến thực quá nhẫn tâm! Vừa trở mặt xong thì đuổi mẹ con cô ra ngoài cũng thật khẩn cấp, như thể mẹ con cô là rác rưởi.
Cô chầm chậm chớp mắt một cái, nói: “Đúng, nghiêm trọng hơn cãi nhau! Mẹ con mình phải dọn đi, Tiểu Lộng, con coi trong phòng còn sót thứ gì không, mẹ cũng lên lầu xem thử.” Giọng cô thật bình tĩnh.
“Mẹ, con không đi, con muốn ba…” Bỗng dưng bị đổi xử lạnh nhạt nên từ lúc ở trường tới giờ Tiểu Lộng luôn đè nén, nhưng khi nghe mẹ xác nhận đáp án thì bé bật khóc nức nở.
“Anh ta không phải ba của con.” Cô không đủ sức để