pacman, rainbows, and roller s
Tình Ngang Trái

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212335

Bình chọn: 7.00/10/1233 lượt.

“Kiều Duy Đóa, sao em thích hỏi mấy vấn đề vô vị như thế?”

Bầu không khí thoáng chốc càng thêm ngưng đọng và yên tĩnh. Yên tĩnh tới mức cả tiếng hít thở của nhau cũng có thể nghe.

“Hình Tuế Kiến, xem như anh lợi hại!” Cô nghiến răng nói xong rồi chạy vào thang máy.

Cô không phải tường đồng vách sắt! Cô bị tổn thương không thể chịu nổi!

Nhìn bóng cô biến mất lần nữa mà gã vẫn đứng im bất động. Gã nói đúng, cô thực sự hỏi những vấn đề rất vô vị.

Nếu gã chỉ thích cô một chút, gã sẽ không hao hết tâm tư để có được cô, lại càng không dốc sức để đẩy cô ra.

Bởi vì rất thích nên gã mới tiếp cận cô, chiếm giữ cô.

Bởi vì rất thích nên gã mới đẩy cô ra, xa cách cô.

Có cô là thỏa mãn được niềm tự hào tình yêu của đàn ông; đẩy cô là vì không thể gục ngã lòng tự trọng trước mặt người mình yêu.

Gã đứng đó bất động lâu thật lâu sau mới khẽ nhích đôi chân tê rần. Khi định đi vào nhà, gã liếc thoáng qua một góc và cứng đờ cả người.

Con mèo trừng cặp mắt xanh rờn, đứng trong lồng há miệng nhìn gã.

Kiều Duy Đóa lại quên mang nó theo!



Trời tờ mờ sáng, gã vẫn nhốt con mèo trong lồng và đổ chút thức ăn cho nó. Gã ghét cái cảm giác phải hầu hạ một con mèo! Gã càng ghét hơn là khi đi ra ngoài cũng phải cõng theo một con mèo!

Một ngày của kiếp sống trốn Đông núp Tây lại bắt đầu! Gã biết với tình hình này mà cứ về nhà thì thật kém thông minh, nhưng gã luôn muốn về. Về để nhìn nơi từng diễn ra cuộc sống giữa cô và gã. Bởi gã biết, hơi thở của cô trong căn nhà ấy sẽ từ từ tan biến và nhanh chóng không còn tồn tại nữa.

“Đại ca, anh suy nghĩ cả đêm rồi, anh quyết định chưa?” Mới sáng sớm Que Củi đã gọi điện tới.

Thời gian rất gấp rút, bọn họ cần đáp án.

Động tác đổ thức ăn vào bát cho con mèo khựng lại, gã trầm mặc.

“Anh yên tâm, chỉ kết hôn giả thôi, anh đừng lo vấn đề ‘trinh tiết’. Em và Tiểu Béo cam đoan Ôn Ngọc sẽ không bổ nhào vào anh.” Que Củi giả vờ cười toe toét.

Gã vẫn trầm mặc.

“Ha ha, đại ca à, hay tính như vầy đi! Trước khi hai người kết hôn, em kêu Ôn Ngọc ký đơn thỏa thuận ly hôn trước, sau này Ôn Ngọc muốn chơi xấu anh cũng bó tay!” Dù đáng khinh thì anh ta cũng làm xong!

Rốt cuộc gã mở miệng, “Que Củi, cậu cảm thấy qua cầu rút ván thì công bằng với Ôn Ngọc sao?”

Bên kia đầu dây, Que Củi cười ngượng ngập, “Đại ca, anh đừng nghĩ nhiều, chúng ta cứ nhắm mắt bước qua cửa ải khó khăn này trước rồi hẵng tính…”

“Tôi muốn khi mình cưới ai thì phải đối xử tốt với người đó, không thay lòng đổi dạ.” Con mèo say sưa thưởng thức mùi thức ăn ngon, thế nhưng gã lại chẳng hề trút thức ăn vào cho nó.

Nghe gã nói, Que Củi tắt hẳn nụ cười: “A Kiến, anh cũng biết rõ hiện giờ đây là đường lùi duy nhất. Anh gật đầu, mọi người có thể sống; anh lắc đầu, chúng ta đành ôm nhau cùng chết.”

Gã biết Que Củi ám chỉ điều gì, vẻ kiên cường trên mặt gã căng lên.

“Mặc dù có đôi khi cô nàng Ôn Ngọc kia thực sự rất đáng ghét, nhưng cô ấy đối với anh có tình có nghĩa. Nếu bây giờ anh không đi, cô ấy cũng không đi, hai người không đi thì Tiểu Béo sẽ đi sao? Đại ca, coi như em cầu xin anh, đại trượng phu phải biết co biết duỗi!”[1'>

Một hồi lâu sau gã mới hỏi: “Vậy còn cậu?” Tại sao gã nghe mà có cảm giác chữ ‘chúng ta’ là chỉ ba người chứ không phải bốn người?

Nghe thấy thái độ dao động của gã, Que Củi mừng điên cuồng, “Yên tâm đi đại ca, mấy người đi thăm gia đình, dĩ nhiên em cũng chạy theo dự lễ! Tới lúc đó em sẽ bảo Tiểu Béo giới thiệu vài cô Hoa kiều cho em. Anh phải tin tưởng Que Củi em có thiên phú giả làm mấy cậu thư sinh non choẹt!” Que Củi vỗ ngực thoải mái trêu ghẹo.

Gã cười cười, tạm thời an tâm. Tuy nhiên khi cúp máy, chỉ mới vài giây mà nụ cười trên môi gã đã tiêu tan.

Que Củi nói đúng, mấy người bọn họ không thể ôm nhau cùng chết! Do đó, Ôn Ngọc sẽ thành vợ gã, từ nay sẽ trở thành người bạn bên gối của gã…

Gã vác ba lô lên lưng, cầm chiếc lồng sắt, bắt đầu kiếp sống lẩn trốn. Chỉ lẩn trốn vài ngày nữa thôi thì gã sẽ tới Canada để hít thở bầu không khí tự do.

Tuy nhiên, khoảnh khắc kéo cánh cửa ra khiến gã hóa đá.

Trước nhà gã có một bóng dáng xinh đẹp ngồi đó, người ấy chính là Kiều Duy Đóa.

[1'>Nguyên tác: Năng khuất năng thân – biết ứng phó thích hợp với tình hình cụ thể.

Gã có chút bất ngờ.

Cô ngồi bệt dưới đất ôm đầu gối nhắm mắt ngủ, bên cạnh không có con chó Chiwawa, chứng tỏ cô đã về nhà, nhưng dựa theo tư thế cứng còng này thì hình như cô đã tới khá lâu. Rốt cuộc cô đợi gã ở trước cửa bao lâu rồi? Nếu gã nhớ không nhầm thì trước khi cô dọn đi, cô chưa trả lại chìa khóa nhà cho gã.

Gã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và che giấu mớ cảm xúc phức tạp, bước lên phía trước khom lưng điểm nhẹ vào bờ vai cô.

Cô lập tức tỉnh giấc nhưng vẫn ngồi im bất động, ngước đôi mắt lên nhìn gã chằm chằm. Biểu hiện đó không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, mà ngược lại mang theo sự mê man và lo sợ bất an.

“Em tới lấy con mèo hả?” Gã bình thản mở miệng.

Gã cố gắng không nhìn cô chăm chú, bởi vì gã không muốn trái tim mình tiếp tục gợn sóng.

Cô cúi đầu, hồi lâu sau mới đáp: “Chỗ tôi thuê hơi chập hẹp, nuôi con chó nhỏ rồ