XtGem Forum catalog
Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326920

Bình chọn: 7.5.00/10/692 lượt.

ủa anh nữa?”

“Em còn tâm trí để quan tâm đến những chuyện này sao? Mau thay quần áo đi.” Mai Thiếu Khanh xoay người đi ra ngoài,còn không quên giúp cô đóng cửa phòng ngủ lại.

13 tuổi, Mai Thiếu Khanh đến cô nhi viện, cậu cùng với Giản Tiểu Bạch có thể nói là thanh mai trúc mã. Cậu lớn hơn Tiểu Bạch một tuổi nhưng tính tình trầm ổn, không có lấy một chút tính cách nhí nhảnh của trẻ con, lúc ấy viện trưởng còn tưởng cậu bị chứng tự kỉ. Mai Thiếu Khanh hiện tại đang học khoa ngoại đại học y T, chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp.

Giản Tiểu Bạch nhanh chóng mặc quần áo, nhìn quần áo cô lại chợt nhớ đến cảnh tượng vừa nãy. Mạc Tử Bắc ngang ngược gần như điên cuồng đoạt lấy cô, làm cho cô cảm thấy thật xấu hổ, trong lòng lại xuất hiện một tia cảm khái.

Mặc xong quần áo, trời lúc này đã chạng vạng tối, quá nhiều chuyện xảy ra như vậy làm người cô cứ lâng lâng. Cái tên xấu xa kia đạp hỏng cả hai cánh cửa của cô rồi. Aizzz, nhưng mà đổi hai cánh cửa để được nhìn một mĩ nam như hắn thì cũng đáng nhỉ? Suy nghĩ đó vừa xẹt qua đầu, Tiểu Bạch càng thêm xấu hổ: “Tiểu Bạch ơi là Tiểu Bạch, chỉ xém chút nữa thôi là mày bị người ta khi dễ thế mà bây giờ lại còn ở đây khen hắn đẹp trai, đúng là đồ háo sắc hết thuốc chữa”. Tiểu Bạch cảm khái: “Vẻ đẹp của Mạc Tử Bắc khác với vẻ đẹp của anh Thiếu Khanh, Mạc tử Bắc thoạt nhìn rất phóng túng, ngang ngạnh, còn anh Thiếu Khanh thì lại lãnh đạm khiến người ta phải say mê.

“Anh Thiếu Khanh còn đang chờ mình ở bên ngoài, mà mình thì lại ở trong phòng lầm bầm so sánh họ, mình đúng là người không có tiền đồ gì mà.”

Tiểu Bạch tự kiểm điểm bản thân, đi ra ngoài thì thấy Mai Thiếu Khanh như một vị cao tăng ngồi yên lặng trên sofa chờ cô. (minhmap: so sánh có vẻ hơi quá nhỉ)

“Mọi việc ở cô nhi viện đều ồn hả anh?” Cô vẫn không nhịn được mà hỏi, cô lo cho viện trưởng cùng bọn nhóc ở đó lắm.

Mai Thiếu Khanh cười an ủi cô. Sau đó cậu hỏi cô: “Em thật sự không việc gì sao?” trong lời nói có chút đăm chiêu.

Hôm nay anh Thiếu Khanh có vẻ gì rất lạ, trước giờ cô chưa bao giờ thấy anh quan tâm cô như vậy: “ Không có gì đâu anh, chỉ là hiểu lầm thôi.”

Giản Tiểu Bạch không định kể tỉ mỉ cho Mai Thiếu Khanh nghe, xem ra cô cũng đang tìm giúp cho Mạc Tử Bắc gỡ tội. Khóe miệng lạnh nhạt cười làm cho người ta không nhận ra nụ cười ấy nhuốm vẻ mất mát.

Không hỏi nhiều – đó là phong cách của Mai Thiếu Khanh, cho đến bây giờ tình cách của cậu vẫn rất lạnh nhạt. Trên mặt luôn là nụ cười nhạt, dù cho có tức giận thì bộ dạng của cậu ấy vẫn nhã nhặn, thư sinh.

“Bạn học em mới quyên tiền cho cô nhi viện, được năm trăm vạn, tạm thời có thể giải quyết khó khăn trước mắt. Nhưng bây giờ em không cầm chi phiếu, để tý nữa em đi lấy rồi anh đưa cho viện trưởng luôn nha”.

“Uh” vẫn là khẩu khí lạnh nhạt, Mai Thiếu Khanh nhìn cô: “Anh sẽ gọi người đến sửa của cho em”.

GIản Tiểu Bạch cảm kích, mặc dù cô cảm thấy có chút kì quái nhưng không rõ đó là gì, nhưng mà dù sao giao việc này cho anh ấy là cô yên tâm rồi. Anh ấy nhất định sẽ dùng toàn tâm toàn lực để hoàn thành nó.

Nghĩ đến bạn tốt Lâm Hiểu Tình của mình,cô lại muốn đi tìm cô ả để tính sổ, bạn bè tốt ghê cơ, dám đẩy cô vào một đám rắc rối như vậy.

“Đi thôi nào, anh Thiếu Khanh”. Giản Tiểu Bạch không thèm soi gương xem mình ăn mặc như vậy có được chưa mà cứ ào ào chạy ra khỏi cửa.

Lần này cô lại mặc váy bằng vải bông ngủ in hình hoạt hình chạy ra ngoài phố rồi lại mơ mơ màng màng về đến nhà.

Lâm Hiểu Tình nhận được điện thoại của Tiểu Bạch, nói to: “Thế nào Tiểu Bạch, anh chàng đó được đấy chứ? Cậu định cảm ơn tớ thế nào đây, hahaha.”

“Cảm ơn cái đầu cậu ấy, có biết là suýt chút nữa hại tớ thành dê dâng đến miệng hổ không hả? Hừ, cậu lo mà cống nạp vật phẩm cho tớ đi không thì cậu khó mà sống đấy.”Tiều Bạch nghiêm túc hạ lệnh. Lâm Hiểu Tình le lưỡi, bình thường Giản Tiểu Bạch rất nghiêm túc, bây giờ chắc là cô ấy đang nổi trận lôi đình rồi đây.

Không dám hỏi nhiều Lâm Hiểu Tình ngay rắm cũng quên phóng, chạy như điên tới nhà Tiểu Bạch.

Lúc cô đến cửa đã sửa xong, Mai Thiếu Khanh cũng đã về lại bệnh viện tiếp tục công việc điều dưỡng.

Vừa vào cửa Hiểu Tình đã cảm thấy Giản Tiểu Bạch im lặng như thể là sự yên tĩnh trước cơn bão tố, e là cơn bão này lớn rồi đây. Lân Hiểu Tình le lưỡi nhìn khuôn mặt Giản Tiểu Bạch không có lấy một tia cảm xúc, ánh mắt cô liếc xéo qua khiến Lâm Hiểu Tình dựng cả tóc gáy, trong lòng có chút lo lắng nhưng cũng không biết nên mở miệng thế nào. Chẳng lẽ lại hỏi đẹp trai chứ à?

“AAAA!” Một tiếng hét dài chói tai như muốn đâm thủng màng nhĩ của Lâm Hiểu Tình. Đợi cho Giản Tiểu Bạch qua cơn điên, Lâm Hiểu Tình mới dám bước lại gần hỏi nhẹ: “Bạn tốt à, bạn không sao đấy chứ? Đừng nói với mình là cậu bị chạm dây thần kinh nha!”

Giản Tiểu Bạch ngồi trên sofa, nhìn xuống Lâm Hiểu Tình như quan tòa nhìn bị cáo: “ Bạn tốt à, bạn xém nữa hại chết mình đấy. Cái gì mà đẹp trai? Hừ, cậu và tớ đã thề là dù có thành bà cô già cũng không đi tìm trai đẹp để yêu mà? Cậu không biết trai đẹp đều là một lũ lưu manh à? Lưu manh đấy, cậu có hi