Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327032

Bình chọn: 7.00/10/703 lượt.

Tử Bắc, cô không tự chủ được mà liếm môi dưới thế là lại vô tình chạm vào môi của Mạc Tử Bắc.

Ánh mắt anh sắc bén nhìn chằm chằm gò má hồng hào của cô, kinh ngạc nhìn môi cô vô tình chạm lên môi anh. Cô cảm giác được hai bờ môi ấm áp đang phủ lên môi cô sau đó là một luồng điện chạy dọc khắp tứ chi khiến cả người cô không thể nhúc nhích. Nụ hôn kia ban đầu chỉ như là con bướm khẽ nhẹ nhàng đậu lên nhụy hoa thăm dò rồi sau đó lại từ từ sâu hơn trăn trở hơn.

Giản Tiểu Bạch ánh mắt trừng thật to, cô đang mơ sao! Sao có thể! Bản năng của cô muốn cự tuyệt nhưng đầu lưỡi anh ta tiến vào trong miệng cô mật thiết dây dưa, nụ hôn của anh ta dường như có chứa ma túy khiến cô không thể nào mà tách ra được!

Không tự chủ được nhắm mắt lại từ phản kháng chậm rãi biến thành tiếp nhận, nụ hôn này so với ngày hôm qua anh ta bá đạo trộm nụ hôn đầu tiên của cô hoàn toàn khác hẳn nhau.

Cô thích cảm giác anh ta hôn hôm nay, Giản Tiểu Bạch bị ý niệm đột nhiên xuất hiện trong đầu làm sợ ngây cả người, sao cô có thể đắm chìm ở trong nụ hôn của anh ta! Hai người ngoại trừ tên ra, cái gì cũng không biết sao có thể hôn như vậy?

Cô nên cự tuyệt hoặc là cho anh ta một cái tát nhưng cô lại phát hiện cô cũng không để ý, cứ giống như là cô đã đợi nụ hôn này của anh ta cả đời rồi ấy.

Nụ hôn của anh ta thỏa mãn tính hiếu kỳ của cô cũng làm cho cô lãnh hội được cảm giác tuyệt vời không thể diễn tả, cơ thể cô xụi lơ ở trong lòng anh ta. Song sự tò mò mới của cô lại tăng lên cô có thể hôn lại anh ta không? Cô vụng trộm vươn lưỡi đáp lại cùng anh ta gắn bó dây dưa không ngờ lại khiến anh ta càng kịch liệt thăm dò. Hai tay anh ta dùng sức ôm chặt cô vào lòng, đáng tiếc là tư thế ngồi ở trong xe có chút vất vả.

Khi anh ta cuối cùng cũng kết thúc nụ hôn, Giản Tiểu Bạch phát hiện chính mình cảm thấy mệt mỏi cứ như là đang ở trong trạng thái thiếu dưỡng khí. Cô cúi khuôn mặt đỏ bừng xuống, lông mi thật dài bao trùm đôi mắt to xinh đẹp, xấu hổ đến không kềm chế được. Đây là nụ hôn bất ngờ rõ ràng là cứ tự nhiên mà đến như vậy. Bọn họ cũng không nói gì nữa, trong xe yên tĩnh chỉ còn lại tiếng động cơ cùng điều hòa.

Lúc này mới biết vì sao anh ta khởi động mà không cho xe chạy, hóa ra là để mở điều hòa, hèn chi không có nhiều mồ hôi như vậy!

Cô không dám nhìn anh ta, toàn bộ ý chí ban đầu đều bị nụ hôn vừa rồi của anh ta đập tan tành. Khuôn mặt nhỏ nhắn một trận cay xè, đầu cúi xuống càng thấp!

Mạc Tử Bắc cũng rất bất ngờ, không ngờ anh lại một lần nữa không khống chế được mình, dường như đối mặt với Giản Tiểu Bạch anh rất dễ dàng mất kiểm soát cảm xúc và hành vi. Hiện tại tâm trạng của anh bỗng chốc tốt lên, cô không phản kháng cũng không có cắn anh, đây không phải là một khởi đầu tốt sao?

Nhìn cô còn đang thẹn thùng không dám nhìn anh, cô gái nhỏ vừa giương nanh múa vuốt kia cũng không biết chạy đi đâu mất rồi. Cô đúng là một người mâu thuẫn, cô gái trầm tĩnh như xử nữ khi la hét lại giống y chang mấy cô chanh chua, cái miệng nhỏ nhắn cay độc tựa như một con dao nhỏ chỉ một nhát cũng khiến người ta mất mạng! Anh đúng là đã lĩnh giáo qua rồi ngẫm lại liền cảm thấy nhức đầu!

“Ha ha!” Tiếng cười sang sảng phát ra giữa đôi môi mỏng của anh, Giản Tiểu Bạch lập tức nâng đôi mắt sáng u oán lên thở phì phì trừng mắt chất vấn anh ta: “Anh hôn tôi làm gì hả?” “Hôn thì hôn thôi đừng có hỏi là tại sao?” Mạc Tử Bắc vô lại dán lại gần cô nhìn chằm chằm đôi mắt to sáng sau đôi kính to đùng.

Anh ta tới gần Giản Tiểu Bạch lại cẳng thẳng, mí mắt lập tức hạ xuống để che dấu sự bối rối của mình. Cô không thể không thừa nhận nụ hôn trí mạng của anh ta làm cô suýt nữa quên ghét anh ta.

“Tôi muốn về nhà!” Đôi mắt vẫn cụp xuống. Hiện tại cô phải lập tức tránh xa người đàn ông nguy hiểm này, tiếp tục như vậy chỉ sợ là bị ăn ngay cả xương cốt cũng không còn.

“Tha lỗi cho tôi chưa?” Hai tròng mắt anh mỉm cười hoàn toàn không còn vẻ âm trầm như ngày hôm qua. Nghe giọng hỏi nhẹ nhàng khiến cô nhịn không được ngước mắt lên chăm chú nhìn anh ta. Anh chớp mắt chờ cô trả lời.

Giản Tiểu Bạch tự nhận mình không phải người lòng dạ hẹp hòi, cũng không muốn lại dây dưa quá nhiều, nhẹ nhàng gật đầu. “Tôi có thể không so đo nhưng chúng ta tốt nhất đừng gặp lại nữa?”

Nói xong chính cô cũng trở nên không xác định mà đứng lên. Cô muốn cùng anh ta gặp mặt lại sợ sau khi cùng anh ta gặp mặt lại khó chịu mà nảy sinh xung đột. Cái người này một hồi ôn nhu như nước một hồi lại âm ngoan vô cùng, cô sợ không cẩn thận lại chọc tới anh ta, đến lúc đó anh ta thật sự đem cái cằm xinh xắn của cô bóp nát mất.

Ngẫm lại xem một cô gái không có cằm kinh khủng biết bao nhiêu? Nghĩ vậy Giản Tiểu Bạch chỉ lắc đầu không cần gặp mặt, không cần gặp lại!

Nghe cô nói đừng gặp lại, đôi mắt đang cười của Mạc Tử Bắc u ám hẳn đi lại thấy cô bộ dáng lắc đầu lắc cổ rõ ràng không muốn gặp lại khiến anh càng không vui. “Tôi không chấp nhận đề nghị này!”

Ách? Giản Tiểu Bạch không ngờ anh ta lại từ chối. “Mạc tiên sinh!”

“Gọi tôi là Bắc!” Mạc Tử Bắc ngắt lời cô: “Tôi muốn gặp lại.”

? “Mạc tiên sinh!”


Duck hunt