Tình Nhân Đến Trong Mùa Gió

Tình Nhân Đến Trong Mùa Gió

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322590

Bình chọn: 9.5.00/10/259 lượt.

người Lí Trọng. Cậu vốn nghĩ sẽ cho Lí Trọng

biết bản thân nặng như thế nào, để anh biết khó mà lùi. Vương Nam cao

1,8m, dù hơi gầy cũng nặng đến 70kg, hơn nữa người lại đang choàng tầng

tầng lớp lớp quần áo, thế nào cũng nặng hơn 80kg. Không ngờ Lí Trọng lại không sờn lòng, chuẩn bị cõng cậu. Vương Nam ngã đầu vào vai anh nói,

để xem anh cõng được đến tầng mấy. Lí Trọng thở phì phò nói: cậu có thấy hạnh phúc không. Vương Nam đáp rằng: “Hạnh phúc! Tôi hạnh phúc đến sắp chết!”. Leo đến tầng 2, Lí Trọng đã bắt đầu thở hồng hộc, Vương Nam nói anh thả tôi xuống đi. Lí Trọng rằng tôi sẽ cho cậu thấy tôi lợi hại đến đâu.

Hai người vừa đi vừa tranh luận. Vương Nam liếc mắt, liền thấy Liễu Dược Dược ở dưới lầu đang nhìn bọn họ.

Liễu Dược Dược vì lo lắng cho Vương Nam, chưa tan tầm đã vội bỏ việc

chạy đến. Gõ cửa một hồi vẫn không thấy động tĩnh, nàng chuẩn bị xuống

lầu họi điện cho Vương Nam. Vừa lúc gặp 2 người họ.

Vương Nam có chút xấu hổ, gặp phải tình huống này, không biết xử trí sao cho

phải, liền vội vã giãy dụa. Lí Trọng vừa lúc nhìn thấy Liễu Dược Dược,

cũng không buông Vương Nam ra, phì phò cười với cô: “Người này chơi xấu, nhất định bắt tôi phải cõng lên lầu. Nhìn cậu ấy hôm nay bệnh đến thế này, tôi xem như làm cu-li một lần”. Liễu Dược Dược liền nói: “Vương Nam cậu da mặt thật dày, lớn rồi còn nghĩ mình là con nít sao?”. Vương Nam không biết đáp sao, liền thuận theo: “Hiếm khi ngã bệnh, sai bảo ai được thì cứ sai bảo nha”. Lí Trọng xốc người cậu lên, nói cậu mau đưa chìa khóa cho đồng nghiệp,

để nàng mở cửa. Vương Nam nói để tôi xuống đi. Lí Trọng liền bảo: sao?

gặp đồng nghiệp nên xấu hổ? Sau đó lại quay đầu thanh minh với Liễu Dược Dược: cô nhất định phải tuyên truyền thật tốt sự tích anh hùng của tôi ở công ty. Liễu Dược Dược cười nói: “Nhất định nhất định”. Bầu không khí lúng túng liền được hóa giải.

Vào cửa, Lí Trọng buông Vương Nam xuống, sau lại vào bếp tìm bát để đổ cháo ra, mang đến bên giường Vương Nam, nói ăn đi cho nóng. Liễu Dược Dược

ngồi bên cạnh muốn giúp cũng không thể giúp, vì Lí Trọng đã kịp mở lời

bảo cô chỉ cần ngồi bên cạnh phiếm chuyện với Vương Nam là được rồi. Hai người vây quanh giường cậu. Lí Trọng nói: “Vương Nam cậu mau ăn đi, bây giờ cậu là công thần, hai người tôi liền hầu hạ cậu”. Liễu Dược Dược lại phụ họa: đúng cậy, cậu cảm mạo cũng làm nên chuyện thật lớn, kinh động đến cả giám đốc Lí.

– “Vậy là cô không biết rồi, chiều nay tôi gọi điện cho cậu ấy, đã cảm

giác không ổn. Tôi còn tưởng hôm nay phải đi dự lễ truy điệu”.

Lí Trọng hiển nhiên đang khoa trương diễn kịch, Vương Nam cũng ngại

thanh minh, liền ngây ngô cười, tiếp tục ăn cháo. Nghe 2 người bên cạnh

người 1 câu ta 1 cậu hạ thấp lẫn nhau. Cảm thấy thật vui.

Đây là

lần đầu tiên Lí Trọng đến phòng trọ của Vương Nam, trong lúc phiếm

chuyện, anh cẩn thận quan sát không gian sống của cậu. Căn phòng không

lớn, một phòng một bếp, Vương Nam cũng xem như là người sạch sẽ, nhưng

gian bếp trống rỗng lạnh lạnh, có thể hiểu cậu không thường xuyên vào

bếp. “Phòng của tiểu tử cậu thật sạch a”.

– “Đương nhiên, anh nghĩ tôi là ai?”. Thật khó khăn Vương Nam mới có cơ hội nói chuyện.

– “Cậu còn không biết xấu hổ, nhìn bếp nhà cậu xem, không phải bẩn kinh hồn là gì”. Liễu Dược Dược ở một bên chế nhạo. Đêm đó là lần đầu tiên Lí Trọng và

Liễu Dược Dược thân mật trò chuyện, lại cùng đồng lòng chọc cười Vương

Nam. Hai người quả thật rất ăn ý, người một câu ta một câu cố tình chế

giễu cậu, Vương Nam cũng không giận, cậu thích những công kích thiện ý

như vậy.

Vương Nam là thật đói, cũng không cùng bọn họ chấp nhất,

một lát sau đã ăn hết cháo. Lí Trọng mang bát vào bếp, Liễu Dược Dược

liền tranh phần đi dọn dẹp, trong phòng liền chỉ còn 2 người Lí Trọng

Vương Nam. Vương Nam nhìn Lí Trọng, muốn nói thực ra anh cũng không cần

làm vậy, nhưng còn chưa kịp nói, đã vừa lúc gặp phải ánh mắt Lí Trọng.

Hai người nhìn nhau, ai cũng không chịu dời mắt trước, Vương Nam cảm

thấy thân dưới bắt đầu có phản ứng. Lúc này, Liễu Dược Dược tại nhà bếp

liền hô: “Vương Nam, bếp nhà cậu thật đáng kinh tởm!”.

Ánh mắt Vương Nam không rời khỏi Lí Trọng, nói: “Cô gắng dùng đi”. Lúc

này, Lí Trọng mới dời tầm mắt, xoay người nói với Liễu Dược Dược: “Cô còn rửa làm gì? Vứt luôn đi”. Vương Nam nhân cơ hội muốn đấm Lí Trọng một quyền, nhưng tay liền bị

anh giữ lấy. Không nói gì, chỉ nắm thật chặt, Vương Nam cũng không giãy, cứ để anh nắm tay như thế, trải nghiệm độ ấm từ lòng tay người kia.

Lúc sau, Liễu Dược Dược quay về phòng. Lí Trọng rất tự nhiên buông tay, nói với cô: “Không thì cô ở lại thêm lát nữa đi, tôi có việc phải đi trước”. Liễu Dược Dược nói: “Cũng được, anh bận thì về trước đi, tôi ở lại với cậu ấy lát nữa”. Vương Nam vội ngăn cản: “Hai người về đi, muộn rồi. Liễu Dược Dược, cô về khuya không an toàn, nếu không thì để Lí Trọng đưa về”. Lí Trọng nói: “Cậu thực sự không sao chứ? Nếu đã ổn, chúng tôi sẽ đi”. Vương Nam xua tay: “Đi mau đi mau, đêm nay hai người làm tôi phiền đến chết”. Lí Trọng mỉa mai: “Tiểu tử


XtGem Forum catalog