c sự có thể thay đổi tất cả.
Thật khó tưởng tượng trước kia mình cuồng nhiệt người nọ như thế nào! Hiện
tại lại có thể thản nhiên trò chuyện, mà cậu cũng đã quên mối tình đầu
ngây thơ ấy.
Vài ngày tiếp theo. Vương Nam hết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Đi thăm viếng nhà bà con một vòng, mọi người đều hỏi có bạn gái
chưa? Vương Nam thanh minh không có không có, nhưng chẳng ai tin. Chàng
trai trẻ khí suất như thế mà không có bạn gái, đây chẳng phải là nói đùa hay sao?! Tất cả đều đồng lòng cho rằng cậu đang giấu diếm, ngay cả mẹ
cũng tin cô gái gọi điện đến hôm mùng 1 là bạn gái Vương Nam. Cậu cũng
lười giải thích, thế này cũng tốt, đỡ bị thúc giục mang bạn gái về nhà.
7 ngày nghỉ qua rất nhanh, trước ngày đi, Vương Nam nói với mẹ muốn đi
viếng mộ cha. Mẹ nói trời đang lạnh lắm, đi không tiện, lần sau quay về
hãy đi đi. Vương Nam lại nói không sao đâu, con muốn đến thăm cha một
chút, hơn năm rồi không đi. Mẹ không lay chuyển được cậu, liền nói mẹ đi cùng con. Vương Nam cản: mẹ nghỉ ngơi đi, con tảo mộ một lát sẽ về
ngày.
Cha Vương Nam an nghỉ trong khu nghĩa trang ngoại thành, hơn 1 năm không đến, Vương Nam vẫn tìm đúng mộ cha. Nghĩa trang có vẻ dị
thường sạch sẽ, vài gia đình mang pháo đến viếng mộ, xác pháo hồng đến
chói mắt trên nền tuyết trắng. Vương Nam lặng lẽ đổ rượu xuống đất, lại
châm một điếu thuốc cắm vào mộ, sau đó lại đốt vàng mã cho cha. Cậu nhìn di ảnh trên mộ bia, khuôn mặt cha vẫn anh tuấn như năm đó. Mọi người
đều nói khuôn mặt cậu giống hệt cha, thế nhưng Vương Nam chỉ cảm thấy
cha anh tuấn hơn mình nhiều lắm.
Ngày đó cũng không phải quá lạnh, bầu trời trong vắt thật gần. Vốn không hút thuốc nhưng cậu cũng đốt một điếu, ngồi xuống bênh cạnh mộ. Vương Nam nhìn xa xăm, nhẹ nhàng mà nói
cho cha biết công việc của mình rất tốt, bạn bè tốt, mẹ cũng khỏe mạnh.
Lúc nói đến Lí Trọng, cậu có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn nói với
cha. Vương Nam nói: “Cha, con yêu một người, là một nam nhân tên Lí Trọng”. Ngừng một lát, cậu nói tiếp: con xin lỗi, cha. Con biết nếu cha còn
trên đời, chắc chắn sẽ không đồng ý. Còn có thể rất giận con. Nhưng, là
con không kiềm chế được, con thực sự yêu anh ấy, ngay từ lần gặp đầu
tiên. Vương Nam rít một hơi thuốc, sặc sụa ho khan. Cố trấn tĩnh, cậu
nói tiếp” cha, từ nhỏ người đã rất thương con, chuyện gì cũng đều để con tự quyết định. Cha muốn con sau này sẽ trở thành một nam nhân đầu đội
trời chân đạp đất. Con hiện tại là một nay nhân, nhưng lại có một tình
yêu không giống người thường. Hiện tại, con cũng không biết phải làm
sao. Không dám đối mặt anh ấy, cũng không dám đối mặt mẹ. Vương Nam thở
một hơi dài, lại tiếp tục: được rồi, cha cũng đừng lo lắng, có người
thích con rồi, có lẽ con sẽ kết hôn. Con không muốn phụ lòng ba mẹ. Cha, nếu người còn sống thì thật tốt rồi. Con có thể để cho người đánh mắng, sẽ không phải lúc nào cũng sợ mẹ sẽ đau lòng như hiện tại. Bởi vì cha
vẫn vững chãi hơn mẹ rất nhiều.
Ánh nắng ngay đông chiếu thẳng
xuống, mắt Vương Nam có chút đau. Ngay đó, Vương Nam lẳng lặng tâm tình
trước mộ phần cha. Ánh mắt mỉm cười nhàn nhạt của cha vẫn luôn nhìn theo cậu.
Lắc lư lắc lư, mùa Xuân đã đến. Vương Nam từ sau tết âm lịch đến hiện tại, cũng chưa từng gặp qua Lí Trọng. Một là Lí Trọng rất bận, mỗi ngày không phải ở Thượng Hải thì cũng đang tại Thâm Quyến. Bay đến bay đi liên tục, công ty anh hiện tại đang rất có thanh thế
trong giới trang trí nội thất. Từ Đan Lôi cũng bận rộn, chuyên tâm giúp
đỡ Lí Trọng. Sau đó, Vương Nam lại bận công trình, cả ngày đều vội vội
vàng vàng ở công trường. Nên hai người không gặp nhau, chẳng qua cả hai
vẫn thường xuyên gọi điện cho nhau, mặn nhạt vui đùa không ít chuyện.
Có hôm, Vương Nam nhận được điện thoại của Lí Trọng. Anh nói đêm nay cùng
nhau ăn cơm đi, Vương Nam trả lời đêm nay có lẽ sẽ tăng ca, nếu không
trưa mai gặp nhau cũng được. Lí Trọng hỏi cậu tăng ca đến mấy giờ, Vương Nam trả lời ít nhất cũng 8h. Lí Trọng nói vậy tôi đợi cậu. Vương Nam
nói thật ngại quá, nếu vậy gọi thêm Liễu Dược Dược và chị Từ cùng đi. Lí Trọng bảo không, hai ta lâu rồi không ăn cơm cùng nhau, đêm nay tôi lại muốn uống rượu. Trong lòng Vương Nam thật vui vẻ, nói được, tôi sẽ cố
gắng làm nhanh một chút.
Hơn 7h tối, Vương Nam liền ra khỏi công
trường, gọi điện hỏi Lí Trọng đang ở đâu? Lí Trọng nói tôi còn ở công
ty, cậu ở đâu để tôi đến đón. Vương Nam nói địa điểm rồi đứng bên đường
đợi anh.
Mùa Xuân đến rồi, không khí bên đường cũng ấm áp lên. Khí trời vừa ấm vừa lạnh thật khiến người ta lười biếng. Ngày đó Vương Nam
khoác kiện áo dệt kim cố lọ, bên ngoài lại thêm một thầng sơ mi ca-rô.
Bên dưới vẫn là chiếc quần jeans cũ, Vương Nam nhìn sắc trời tối dần,
thuận tiện vương mình duỗi eo. Hơn 1 tháng không gặp Lí Trọng, thật XXX
có chút nhớ nhung, nhưng tâm tư này cũng vô pháp nói ra.
Nửa giờ sau, Lí Trọng đến. Vương Nam vừa lên xe đã oán trách: “Anh làm sao bây giờ mới đến? Tôi đói muốn chết rồi”. Lí Trọng nói: “Tiểu tử cậu thật biết cách trã đũa, biết tôi đợi cậu bao lâu rồi không? Tô
