ảm ơn tôi làm gì. Người nên cảm tạ là anh Lí của cậu. Lần này cậu ấy vì cậu mà ra tay, thật hiếm có”. Vương Nam nghe xong lại cảm động một trận.
Trò chuyện trò chuyện, Trầm Minh Quyền lại hỏi Lí Trọng: “Cậu và Từ Đan Lôi là thế nào? Sao lại chia tay? Mọi người đều đang đợi uống rượu mừng”.
Lí Trọng nhìn thoáng qua Vương Nam, trả lời: “Duyên phận đã hết. Hiện tại người ta sắp kết hôn, đừng đề cập đến chuyện này nữa”. Vương Nam nghe đến đây, cũng không dám nhìn Lí Trọng. Lại sợ mọi người
nhìn ra biểu tình lúng túng, chỉ có thể đùa bỡn li rượu trong tay. Trầm
Minh Quyền nói: “Lí Trọng, tiểu tử cậu cũng không phải là người. Từ Đan Lôi tốt như vậy cậu còn để mất. Có phải cậu ra ngoài léng phéng, bị cô ấy phát hiện không?”.
Lí Trọng lúng túng cười cười: “Sao cậu lại quản nhiều vậy. Đừng nói nữa, đến, uống rượu đi”.
Vương Nam vội vã nâng li: “Anh Trầm, tôi kính anh một cốc. Sau này có gì thỉnh anh chiếu cố”.
Trầm Minh Quyền cạn li, cũng không nhìn Vương Nam. Không hiểu sao, cậu cảm
thấy người tên Trầm Minh Quyền kia, hiểu rất rõ quan hệ giữa cậu và Lí
Trọng.
Cơm nước xong, Trầm Minh Quyền lái xe rời đi. Lí Trọng đưa
Vương Nam về. Bởi biết rõ anh không có việc gì, lòng cậu đặc biệt nhẹ
nhõm. Nhìn người đang bên cạnh, lòng Vương Nam lại tuôn ra một loại khát vọng. Nếu có thể vĩnh viễn ở bên cạnh anh thì tốt rồi!
– “Vương Nam?”.
– “Ưm?”.
– “Sao em còn không dùng lại di động?”.
– “Ách…”. Vương Nam chẳng biết trả lời thế nào.
– “Sao vậy, muốn quên sạch sẽ quá khứ?”. Lí Trọng không nhìn cậu.
– “Không phải”.
– “Vậy tại sao?”.
– “Anh phiền quá nha, không muốn gặp anh nữa, lần sau đừng tìm em”. Vương Nam đành phải vui đùa lấy lệ.
– “Vương Nam, em có người khác sao?”. Lí Trọng đột nhiên không đầu không cuối hỏi.
– “Không có, sao vậy?”.
– “Anh đây— sẽ giết hắn”. Lí Trọng nói xong lại ha ha cười lớn. Vương Nam lúc này mới hiểu ra,
vươn tay cho Lí Trọng hai đấm. Lí Trọng vờ đau, hô to em đánh không lưu
tình?! Hai người lại khôi phục tình trạng ban đầu, lại vui cười đùa giỡn như trước kia.
Đó là một tối đầu xuân, không khí còn nồng đườm
mùi vị ướt át. Tuy ngọn gió đầu phố còn rất lạnh, tuyết bên đường cũng
chưa tan hết, nhưng Vương Nam tựa hồ cảm thấy một mùa mới đang rục rịch
đến. Chưa kể dưới mặt đất còn lục đục phát ra thanh âm — khiến tim người đập thình thịch.
Con người với tình yêu, sau khi mất đi hay trải qua gian nan, mới bắt đầu trân quý.
Vương Nam cùng Lí Trọng rốt cuộc lại về bên nhau. Đối diện với đoạn tình cảm
này, hai người đều phá lệ cẩn thận. Tình cảm hai người thiếu đi một phần kích tình xung động như ban đầu, nhưng lại thêm một phần ấm áp, hạnh
phúc.
Sau khi Lí Trọng trở về, anh liền chuyển nhượng công ty cho
người khác. Bởi gần một năm nay, thị trường kinh doanh không được tốt,
lợi nhuận cũng không được như trước kia. Anh dứt khoát dùng tiền chuyển
nhượng mở một công ty kinh doanh đồ hiệu. Vừa vặn, thành phần nhà giàu
mới nổi ở phương Bắc lại quan tâm đến hàng hiệu đển biểu đạt thân phận.
Louis Vuitton, Gucci, D&G trở thành tiêu chí của giới thượng lưu. Lí Trọng kiếm được không ít tiền từ việc kinh doanh trên. Mọi chuyện cũng
dần đi vào quỹ đạo.
Văn phòng thiết kế của Vương Nam mặc dù có
chút gập ghềnh, nhưng cậu vẫn tiếp tục duy trì. Lí Trọng gọi Vương Nam
thiết kế cho cửa hàng, cậu sống chết cũng không muốn nhận tiền của anh.
Lí Trọng nói em suy nghĩ nhiều làm gì, đừng vị món tiền nhỏ mà ảnh hưởng đến hòa khí. Khi đó phòng thiết kế của bọn họ cũng chưa có danh tiếng
gì, một hợp đồng thiết kế như vậy cũng lên đến 5 ngàn tệ. Vương Nam nhận về 2 ngàn. Nói trắng ra, cậu buộc Mạnh Hạo Nhiên phải chiết khấu cho Lí Trọng. Mạnh Hạo Nhiên vui vẻ đồng ý. Đêm đó, cậu ta lôi Vương Nam đi ăn mừng, còn một mực ép cậu phải gọi Lí Trọng đến. Vương Nam có chết cũng
không đồng ý, như vậy khác nào lộ tẩy?!
Bữa cơm này Mạnh Hạo Nhiên ăn như lang thôn hổ yết, Vương Nam lại âm thầm xót tiền. Đó là tiền cậu định mang đi gửi tiết kiệm. Sau này Lí Trọng lại giới thiệu cho cậu vài hợp đồng, Mạnh Hạo Nhiên cũng mang về vài hợp đồng nhỏ lẻ. Lợi nhuận
bắt đầu đi vào quỹ đạo. Cuộc sống của Vương Nam lúc ấy, ngoài công việc
ra, thì chỉ còn Lí Trọng.
Bởi vì có Lí Trọng, thời gian bình đạm
lại trở nên vui vẻ. Căn bản hai người không gặp nhau nhiều. Lí Trọng vội vàng bay đi Hương Cảng, Hạ Môn, Sán Đầu, có thời gian lại ở Quảng Đông, Phúc Kiến. Có lúc Vương Nam cảm thấy rất buồn bực, người này sao lại
bận như vậy? Chẳng qua hai người vẫn thường gọi điện cho nhau. Lúc nói
chuyện cũng không khanh khanh ta ta ngọt ngào. Lí Trọng thường kể cho
cậu những ca khúc anh thường nghe, có lúc, còn mở điện thoại cho cậu
nghe hết bài.
Khi Lí Trọng trở về, Vương Nam cũng vừa nghỉ phép.
Hai người cứ như vậy đi ăn, rồi quay về nhà cậu. Vương Nam một mực không ghé qua anh. Có lẽ vì cậu vẫn chưa hết mặc cảm với Từ Đan Lôi. Phòng
Vương Nam ở tuy đơn sơ, nhưng cũng làm cho hai người cảm thấy yên vui.
Bọn họ thường thuê rất nhiều VCD, sau đó cùng nhau luyện phim. Có lúc
xem đến nửa đêm, hai ng