XtGem Forum catalog
Tình Thương Thi Yêu

Tình Thương Thi Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322523

Bình chọn: 7.5.00/10/252 lượt.

bỏ ta, ngay cả chó cũng không thèm để ý ngươi."

Thân thể Ly Nhi khi nghe hắn nói từ bẩn cứng ngắc lên một chút, sau đó dần thả lỏng, ánh mắt linh động nhìn về phía Hạ Hoài Chi nhẹ nhanh kiên quyết lắc đầu.

"Nặc, người này giao cho ngươi, trong thời gian mười ngày phải làm cho nàng gật đầu." Lúc Hạ Hoài Chi rời đi, đối với người gác cửa lãnh đạm nói. Cảnh tượng này đối với Ly Nhi không còn lạ lẫm nữa.

Chương 26.2 : Là ai giúp đỡ ai ? Edit: Nuphi Pham

"Vâng." Người kia từng nắm giữ quyền lực của hình bộ ở Vọng Nguyệt U Lâu, gật đầu đáp.

Nặc nặng nề nhìn người ở góc giường, chậm rãi tiến đến, ánh mắt nàng vẫn tinh thuần như màu xanh của bầu trời. Tay mơn trớn lên khuôn mặt đã bị cháy đen, Nặc thấp giọng hỏi :"Có đau hay không?" Nàng im lặng nhìn hắn, dịu ngoan gật đầu. Nặc thấp giọng cười :" Như vậy thật khó nhìn." Hắn nắm dao gâm màu bạc trên tay lại gần Ly Nhi nói :"Cạo đi nhé?"

Ly Nhi hoảng sợ nhìn lưỡi dao tới gần, miệng bị che lại, giọng nói mơ hồ. Người canh giữ ngoài cửa chỉ nghe bên trong giãy dụa cùng tiếng kêu rên rỉ đau đớn đứt quãng. "Hai mươi dao, còn phải cạo nữa sao?" "Mặt của ngươi cũng thật nhỏ, mới có mấy dao đã không thấy thịt đâu nữa. Nhưng nước mắt lại thật nhiều nha." "Này, nhìn xem một giường toàn là máu, làm cho người ta ghê tởm." "Vết thương kia có chút độc? Dùng nó đốt một chút...."

Hừng đông ngày hôm sau, Nặc mở cửa đi ra, trước khi đi nói với người bên trong :"Thời gian còn dài, đừng nóng vội mà gật đầu."

Sáng sớm, người trông coi đến báo nàng sốt rất cao, Hạ Hoài Chi đi đến cửa gian phòng nhỏ kia lại dừng bước không vào, Nặc vẫn vỗ ngực cam đoan sẽ không làm chết người,

chỉ là chịu đau khổ một chút thôi. .net

Hạ Hoài Chi quay đầu nhìn người bên trong, mặc dù sốt đến thần trí không rõ, nhưng vẫn như cũ gắt gao lui vào góc giường giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi. "Hắn ta sẽ không xen vào chuyện của ngươi nữa." Nặc cao lớn đốt một thanh sắt đến đỏ lên trên ngọn nến: "Hắn chỉ sợ ngươi không chết đi lại chạy về giúp lão nhân kia làm phiền hắn. Hiểu rõ chưa?" Thanh sắt nóng đỏ đến gần, Ly Nhi theo bản năng lui về phía sau, ở ngoại ô Lộc Thành trong trận lửa lớn đó làm cho bản năng của nàng sợ hãi với sức nóng. "Hôm nay chơi như thế nào đây? Cứ làm như vậy rất nhàm chán không có ý nghĩa." Nặc vỗ vỗ đầu nàng làm cho nàng bình tĩnh lại, sau đó chậm rãi nói :"Ngực của ngươi rất không tồi, không biết xuyên qua sẽ thành dạng gì?"

Đêm hôm đó, âm thanh đau đớn bên trong theo khe hở truyền ra, làm cho thủ vệ một đêm kinh sợ.

Ngày thứ ba, đau đớn khiến nàng thần trí đã quá mơ hồ, Nặc dùng thuốc duy trì thần trí của nàng, truyền trực tiếp vào đầu ngón tay nàng thế nhưng nàng vẫn hôn mê bất tỉnh. Dùng nước muối tưới lên người nàng, nàng tỉnh lại kinh hãi nhìn Nặc nhưng vẫn lắc đầu, lắc đầu. "Vẫn không được sao?" Hạ Hoài Chi đưa lưng về phía Nặc, trong ánh sáng yếu ớt của đèn cầy không thể nhìn thấy được biểu tình của hắn. "Người sợ hãi như vậy, nhưng vẫn quật cường như cũ."

"CÓ tiếp tục được không?"

"Chủ nhân, xem tình hình này thì không được. Thân thể nàng rất yếu, nhưng không biết trong cơ thể có cái gì duy trì thần trí của nàng, nhưng sau tối hôm qua, trí nhớ của nàng dần dần không ổn."

"Ngươi nói Nam Cung Ngạo có thật là không thương nàng không?"

"Cái nam nhân kia...cũng thật là nhẫn tâm."

"Thật sự không được, cũng chỉ có thể như vậy thôi."

Chính tà tranh đấu, dị thường thảm thiết. Hạ Hoài Chi ôm lấy Ly Nhi, người trong lòng so với quỷ hồn càng giống hơn, nhưng ánh mắt của nàng vì sao vẫn tinh khiết triệt để như vậy?

Rầu rĩ chạm lên vết thương trên thân thể nàng, nhiệt huyết sôi trào làm cho Hạ Hoài Chi cũng cảm thấy kinh ngạc với chính mình :"Nói ngươi yêu quý bản thân ngươi." Hắn ghé vào tai nàng thấp giọng uy hiếp. Thế nhưng mi mắt nàng vẫn rũ xuống, thần sắc vẫn mờ mịt như cũ, trong đôi mắt nổi lên một tầng nước, nhưng vẫn không mở miệng.

Hạ Hoài Chi cuối cùng biết không đúng chỗ nào, từ ngoại ô kia về nàng không bao giờ mở miệng nói chuyện nữa. Cho dù hắn tìm mọi cách bức bách dụ dỗ, nhưng nàng vẫn như cũ gật đầu hoặc lắc đầu không hề mở miệng nói nửa câu.

"Có phải bị tổn thương ở đâu không?" Hạ Hoài Chi hỏi đại phu giúp nàng trị thương, đại phu cũng chỉ hoang mang lắc đầu :"Dây thanh không hề bị tổn thương, theo lý không thể xuất hiện tình trạng này...." Nói chưa xong đã bị Hạ Hoài Chi một cước đá ra ngoài, đồ lăng băm.

Đêm, sao thưa cùng trăng sáng, vài lần ra tay, có lẽ thật sự đã định sẽ thua trên tay Nam Cung Ngạo rồi đi? Hạ Hoài Chi ôm người trong lòng nghĩ như vậy, trốn vài năm, cái gì cũng nhạt nhẽo đi nhiều. Hắn cúi đầu nhìn người ôm trong lòng, không ngờ người cuối cùng ở bên cạnh ta vẫn là ngươi.

Ngón tay thô ráp mơn trơn khuôn mặt nhìn khủng bố của Ly Nhi, nếu đó còn có thể gọi là khuôn mặt, Hạ Hoài Chi đột nhiên có cảm giác có chút thương cảm, người này, cơ hỗ mỗi nam nhân đùa giỡn qua đều yêu thích không quên, đã từng tham luyến, nhưng có ai đã từng thật tình trân trọng nàng ?

Hắn mơn trớn môi nàng, nàng cúi mặt không dám nhìn hắn, kỳ