nữa thì gặp nguy kịch. Cô sẽ không thể sinh thêm con được nữa.
Tay anh bất chợt cảm thấy run rẩy, cũng giống với khi anh cầm trong tay tập báo cáo đó. Đó là một loại cảm giác bất lực vô cùng. Nếu khi ấy anh đừng quá cao ngạo, nếu sau khi trở về anh có thể hỏi thăm chút tình hình của cô, nếu anh quay lại California -- nếu --- chỉ cần một chữ nếu này xảy ra thì bây giờ đã khác.
Nhưng trên đời này không có chữ nếu đó, cũng không có cơ hội quay đầu làm lại, cho nên anh chỉ có thể bất lực nhìn vào những dòng chữ vô tình trên báo cáo. Anh muốn, muốn đến kinh khủng đem cô ôm chặt trong lòng anh, chỉ như vậy mới có thể tránh được những tổn thương sẽ đến với cô. Chỉ là giờ phút này anh không có dũng khí làm việc đó, đối mặt với cô anh luôn cảm giác sợ hãi, sợ khiến cô không vui, sợ cô sẽ không bao giờ để ý đến anh nữa ---
Anh biết cô sợ anh sẽ giành quyền nuôi con, cô từng nói :" Bách Nghiêu, Sầm tiểu thư xinh đẹp như vậy. Sau này anh sẽ có rất nhiều những đứa con xinh đẹp như cô ấy". Trong lời nói, trong ánh mắt của cô anh nhìn thấy những tia hy vọng nhỏ nhoi. Chỉ là cô không biết mà thôi, cả đời này anh không muốn có nhiều đứa con như thế. Đời này anh với cô giống nhau, sẽ chỉ có một đứa con duy nhất của hai người mà thôi. Làm sao anh có thể bỏ cô được?
" Tiếp qua một cái giao lộ rồi hướng ---", cô sợ anh không biết đường nên liên tục chỉ cho anh. Đường ở Thượng Hải này rất khó đy, vừa rẽ nhầm hướng một cái là mất cả ngày để tìm cách quay lại ngay. Anh bỗng nói :" Rẽ trái". Quay đầu sang nhìn cô, ánh mắt kiên định mà đanh thép :" Anh biết". Cô không biết là chiều nào anh cũng đy đến chỗ đó, chỉ là không nhìn được con, nhưng chỉ cần nhìn nơi đó sẽ đem lại cho anh một cảm giác an ủi. Cho nên đường xá khu này anh thực đã quá quen thuộc.
Hai người đến sớm nên không phải xếp hàng quá dài chờ đợi. Xe ngừng lúc này cô mới nói :" Còn mười phút nữa mới tan học. Chúng ta cứ chờ đã". Đã từng trăm lần nghĩ đến cảnh hai cha con anh gặp nhau, nhưng giờ hiện thực ở trước mắt, cô ngược lại thản nhiên không ngờ.
Chỉ có mỗi anh là cảm giác khó khăn, thực sự quá khó khăn. Ngồi không yên mà đứng cũng không xong. Trong tay anh kẹp điếu thuốc, làm thế nào mà châm mãi không xong. Cô cảm nhận được anh hôm nay có gì đó khác thường, chỉ là trầm mặc không nói gì cả. Điếu thuốc vừa được châm thì trong xe bỗng tràn ngập mùi nhàn nhạt của nó, nếu lưu lại mùi thì không tốt cho con nên anh bước ra ngoài.
Cô bỗng nhiên cảm giác xúc động, nở một nụ cười nhẹ nhàng. Anh có vẻ cũng hơi khoa trương quá thì phải, theo cô thì anh chưa từng có cái bộ dạng này, đầy chật vật khổ sở. Chỉ đơn giản là hai người đy đón con thôi mà, nhưng điều này cũng chứng tỏ anh thực sự rất coi trọng đứa bé này. Vì thế mà khiến cô càng cảm thấy bất an cùng lo sợ, có phải hay không anh muốn cùng cô tranh giành đứa bé?
Bé con vừa nhìn thấy mẹ liền cười tít cả mắt, tay chân vẫy loạn xạ cả lên, chạy cả ra khỏi hàng ngũ đang xếp, nói :" Mẹ! Mẹ!". Cô nở một nụ cười rực rỡ, giang tay ôm lấy con. Theo thói con, bé con liền được thể nhào lên cả người cô, tựa như con gấu con đáng yêu ôm lấy cô :" Mẹ! Mẹ!".
"Ở trường con có nghe lời cô giáo không đấy?", cô bế con lên, xem ra ngày càng nặng rồi đấy. Khi vừa mới sinh con thực gầy yếu, chỉ như một con mèo con. Bé con tựa đầu vào vai mẹ, không ngừng cọ cọ, trả lời :" Có ạ. Cô giáo còn thưởng cho con nữa".
Cô nhẹ nhàng cười hỏi :" Thưởng cho con cái gì thế?". Bé con trong ngực cô trả lời đầy kiêu hãnh :" Con được thưởng hẳn 5 viên bi nhé". Vừa nói xong bé đã muốn giãy xuống :" Để con tìm cho mẹ xem". Cô nói mà tràn ngập ý cười :" Về nhà rồi chúng ta cùng xem", bé con ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Bỗng nhiên lúc này bé con liền ghé tai mẹ, thì thầm nhỏ to :" Mẹ, mẹ có phát hiện ra ở đằng sau có một người rất kỳ lạ không? Từ nãy giờ cứ nhìn mẹ con mình í". Cô chỉ cười, không cần xoay người cũng biết người đó là ai. Nhẹ nhàng giải thích cho con :" Có phải là cái chú mặc đồ tây không hả nhóc con? Đấy là bạn mẹ đấy, hôm nay mẹ ngồi nhờ xe chú ý để đón con đấy".
Bé con hiểu được rồi gật đầu, quay đầu ra sau hướng Ngôn Bách Nghiêu mà cười ngọt ngào, vẫy tay chào hỏi :" Chào chú, cháu là Uông Gia Hiên ạ". Nụ cười rộ lên như thế của bé con giống y hệt với cô, như vầng trăng vậy. Ngôn Bách Nghiêu cười đáp lại, với tay nắm lấy tay bé con nhưng vì có chút khẩn trương nên sợ mình sẽ làm đau con, thật sự phải thật cẩn thận, giống như nắm trong tay giờ là bảo bối trân quý nhất đời anh vậy. Nụ cười không tự chủ mà cũng thật rực rỡ.
Thời điểm anh phát hiện mình có một đứa con đã muốn sướng đến phát điên. Sau khi nghe được tin đó mà tận đến nửa đêm, trong giấc mộng mà vẫn muốn nửa tin nửa ngờ. Nhưng giờ phút này anh mới chính thức cảm nhận niềm vui sướng đó một cách toàn vẹn, đứa bé này là sự dung hòa giữa anh và cô, có những nét của cô nhưng cũng có nét của anh, thật sự là một việc khiến con người ta phải sửng sốt! Từng nghĩ rằng cuộc đời này anh với cô sẽ chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa, nhưng ai đoán được chữ ngờ, giờ đây sự tồn tại của đứ