ng? Hai người tiến độ thật nhanh, lần trước gặp nhau vẫn là bạn bè bình thường. Nếu đã như vậy trước kia chia tay làm gì?”
“Anh để ý quá nhiều rồi.” Tống Sơ Nhất bị nói đến buồn bực, cũng không giải thích.
“Nhìn kỹ Quý Phong cũng không tồi đâu.” Trần Dự Sâm giều cợt, cười nhạt. Anh dùng ánh mắt lờ đờ say rượu nhìn Tống Sơ Nhất, anh mắt có ý tứ hàm súc, lộ ra phong tình hấp dẫn người khác, tựa hồ muốn nói Quý Phong không tồi, nhưng trước mắt cô còn có một người khác tốt hơn anh ta.
Tống Sơ Nhất vốn rất nghiêm túc nói chuyện với anh, anh lại sát phong cảnh. Mà anh lại làm rất tự nhiên, ý vị độc đáo, hấp dẫn người khác lại không hề mang theo tình dục, có ý khinh bạc nhưng lại làm cho người ta không thể tức giận, thậm chí còn có chút xôn xao.
Tống Sơ Nhất cắn cắn môi ép mình không bị Trần Dự Sâm mê hoặc, lướt qua anh đi vào phòng ngủ.
“Cô đang sợ cái gì? Trần Dự Sâm một tay ôm lấy cô, một tay vén tóc của cô ra sau tai, đôi mắt đen thẫm thâm trầm nhìn cô không chớp mắt, “So với việc gả cho Quý Phong, sao cô không nghĩ đến tôi. Tôi không hề thua kém anh ta.”
Tống Sơ Nhất như bị điện giật, hoảng sợ rời khỏi vòng ôm của Trần Dự Sâm, mặt trắng bệch hỏi: “Trần Dự Sâm, anh đang nói chuyện với ai?”
Không phải anh ta đã có bạn gái, lại còn rất yêu cô ấy sao?
“Nói với cô đó.” Trần Dự Sâm nhẹ giọng cười, một tay vuốt ve mặt Tống Sơ Nhất, “Tống Sơ Nhất, tôi phát hiện ra cô rất dễ nhìn, tuy rằng không phải loại người khiến người khác kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng tĩnh mịch ý nhị….”
Anh không hề độc miệng như mọi ngày mà như ăn phải mật: “Tống Sơ Nhất, ánh mắt cô giống như trăng trong nước, ướt át như sắp chảy nước.”
Tống Sơ Nhất bắt lấy đôi tay đang sờ loạn của Trần Dự Sâm, tim đập mạnh trong lồng ngực. Thẩm Hàn cũng đã từng nói như vậy.
Trần Dự Sâm kéo tay cô về phía trước, Tống Sơ Nhất lại lọt vào ngực anh. Không để cô giãy giụa, anh dùng sức nâng mặt cô lên.
“Sơ Nhất.” Anh mờ hồ mà dịu dàng gọi, đôi môi khao khát mà ngoan ác đè xuống. Mùi rượu và cái gì đó không nói rõ cùng tiết ra, theo khe hở rót vào, dần dần xâm nhập vào ý thức của Tống Sơ Nhất.
Ngọn đèn trên đầu vẫn chiếu xuống, vầng sáng lay động khiến cảnh vật như trong mơ. Tống Sơ Nhất như ở trên mây, lảo đảo run rẩy không thể ổn định tâm tình. Đây là mơ, không phải thạt, chỉ là giấc mơ do sự cô độc từ lâu sinh ra.
Tay Trần Dự Sâm mơn trớn vành tai cô rồi trượt vào tìm kiếm trong cổ áo. Tống Sơ Nhất đẩy anh ra, không nhìn thân hình anh ngã xuống đất, nghiêng ngả lảo đảo vọt vào phòng vệ sinh, khỏa cửa nôn nghiêng trời lệch đất. Thật khó chịu, lồng ngực nóng đến mức muốn nổ ra. Tống Sơ Nhất liều mạng nôn, nôn hết những đè nén nặng nề trong ngực.
….Thẩm Hàn, em không hề phản bội anh, em không hề có cảm giác với người đàn ông khác, em chỉ nghĩ anh ta là anh.
Tống Sơ Nhất thì thào nói. Không còn gì để nôn, cô bắt đầu khóc, khóc đến tê tâm liệt phế, ruột gan đứt từng khúc. Cô nghĩ, dù tình cảm của cô và Thẩm Hàn đã trôi qua bao nhiêu năm vẫn xâm nhập vào máu, vào xương tủy của nhau, tình cảm mãnh liệt sâu sắc này không thể dứt bỏ. Nhưng bây giờ Thẩm Hàn đã kết hôn, mà cô…. Cô vừa rồi lại động tình khi bị người đàn ông khác dụ dỗ.
Khi Tống Sơ Nhất ra khỏi nhà vệ sinh, tóc dính trên mặt, sự đau khổ đong đầy trong mắt, đôi mắt đỏ bừng. Điều hòa bật hơi mạnh, gió lạnh như cắt da cắt thịt khiến cô lạnh cả người. Trần Dự Sâm té trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, không biết là đang ngủ hay làm sao. Sợ bị anh ngăn cản, Tống Sơ Nhất không dám gọi điện thoại, run rẩy cầm di dộng gửi tin cho Quý Phong.
“Quý học trưởng, em nghĩ tốt nhất là đêm nay chúng ta đi thành phố S luôn, anh đến đại sảnh tầng một khách sạn chờ em. Ngay bây giờ.”
Sợ làm kinh động Trần Dự Sâm sẽ không đi được, Tống Sơ Nhất không dám sắp quần áo, cũng không dám đi xăng đan, xách theo giày thật nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Đêm đã khuya, đại sảnh khách sạn im ắng, ánh đèn càng thêm sáng ngời. Cầm theo giày cao gót lại đi chân không ra khỏi thang máy, trước ánh đèn Tống Sơ Nhất không thể che giấu sự chật vật của mình.
“Xuống rồi hả?” Quý Phong đã đứng giữa đại sảnh, mỉm cười đến gần cô, cũng không hỏi gì, dẫn cô đi qua đại sảnh ra khỏi cửa. Chiếc Mercedes của anh ta đậu ở cửa khách sạn. Mở cửa xe giúp Tống Sơ Nhất để cô ngồi xuống rồi đóng lại, Quý Phong đi nhanh lên xe, không hề ngập ngừng, Mercedes – Benz chạy ra khỏi khách sạn Lam Hải.
Trong đêm khuya, trên đường không có đèn đỏ, chỉ đổi thành đèn vàng báo hiệu. Quý Phong thay đổi thói quen nhấn ga cẩn thận, Mercedes – Benz chạy đến giao lộ, sau khi vòng vo một hồi, xác nhận đằng sau không có xe đi theo, anh ta mới chạy lên cao tốc.
Sau khi chạy được mấy Km, Quý Phong tạt vào lề đường, nhanh chóng dừng xe lại, bật đèn báo của xe, lấy khăn mặt cho Tống Sơ Nhất, thấp giọng nói: “Lau mặt đi.”
Anh luôn im lặng đứng bên cạnh chăm sóc cô. Năm đó, khi mẹ mất, người xử lý tang sự cũng là anh. Tống Sơ Nhất yên lặng lau mặt, yên lặng nhận nước từ anh uống vài hớp.
“Phải bảy giờ mới đến thành phố S, ngủ một giấc đi.” Sau khi Tống