Pair of Vintage Old School Fru
Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325750

Bình chọn: 8.5.00/10/575 lượt.

vậy......" Đã nói đến nước này, cô bi thương nhìn khuôn mặt không biểu cảm của người đàn ông, cười nhạo: "Anh đã tỉnh lại chưa."

"Vậy thì để anh đi."

"Ôn Tinh, anh phải hiểu rõ, chỉ cần giữ lại em, em sẽ đi tố giác anh, muốn em không can thiệp vào chuyện này... trừ phi anh tự tay giết em, lại mượn tay anh giết chết em ruột của anh!"

Thiệu Tử Doanh không biết làm thế nào để trấn an cảm xúc của con gái, nhưng anh hiểu tính nết của cô, người đàn ông bước tới vài bước, bàn tay áp lên gương mặt cô: "Nếu anh đồng ý với em, anh sẽ còn sống trở về. Em đợi đến ngày đó, rồi đi theo anh......."

Hốc mắt Thiệu Tử Doanh không khỏi nóng lên, rồi sau đó, cô xuôi theo mái tóc dài hỗn độn, giơ tay tát một cái lên gò má người đàn ông!

Ôn Tinh hơi chút giật mình.

"Anh đừng tốn tâm tư để gạt em nữa......" Thiệu Tử Doanh cắn môi dưới, run run nói: "Anh căn bản là vì nhiệm vụ nên mới đồng ý với em!"

Ôn Tinh khẽ động một tí, nếu nhìn kỹ, vẻ mặt đã hơi chút tức giận.

"Anh căn bản không định sẽ sống cùng em, cho dù chết anh cũng muốn rời bỏ em!"

Rốt cuộc cũng bị dồn đến chân núi, vẻ mặt của người đàn ông sắc bén mà u tố, anh hung hăng nắm chặt cánh tay cô, giọng nói và vẻ mặt đều nghiêm khắc: "Đúng, bởi vì căn bản em không hiểu được cái giá mà anh phải trả, em cũng không hiểu..... tai họa mà ông ta mang đến cho quốc gia dân chúng và quân nhân của tụi anh nhều đến mức nào!"

Ôn Tinh hít sâu một hơi, anh nhớ tới rất nhiều việc, lại chỉ có thể nở nụ cười.

"Kỳ thực anh cũng không cao thượng như vậy, hết thảy việc làm của anh đều bắt đầu từ việc báo thù. Nhưng bao gồm cả cái chết của Sherrry, anh không gánh vác nổi nhiều mạng người như vậy, cho dù chỉ vì bọn họ, anh cũng muốn làm như vậy!"

Càng miễn bàn đến mấy ngày nay, anh đều phải dùng thứ tình cảm mà trước kia không cách nào hiểu rõ để chống đỡ chính mình.

--- Tình yêu của tôi, mẹ của tôi, Trung Quốc của tôi, đây là cái giá mà tôi không tiếc tất cả để bỏ ra.

Cho dù lưu lạc phương xa, dưới ánh năng nơi tha hương, tim tôi vẫn hướng về Tổ quốc.

Nhưng khi nào, mới có thể để cho tôi cùng với tấm lòng son của mình, hồn về cố hương.

Thiệu Tử Doanh chăm chú nhìn Ôn Tinh, chính bởi vì cô hiểu được hết thảy sự hy sinh của anh là vì cái gì, mới cam nguyện giúp anh cho đến bây giờ, mới hiểu được anh sẽ vứt bỏ tất cả để thực hiện, cô mới không dám để anh đ. Cô giống như một đứa nhỏ bướng bỉnh, cố chấp muốn tìm đáp án của một hỏi khó, chưa tới phút cuối chưa thôi.

Thiệu Tử Doanh cúi đầu khóc nức nở, quân lính tan rã, nước mắt chảy dài trên má.

Ôn Tinh cất giấu mấy câu nói trong lòng, không thể không nói: "Mấy ngàn ngày đêm, anh ngay cả nhà cũng không dám về, anh nhớ mẹ anh, và cả em gái..... nhớ tới tê tâm liệt phế, nhưng lại không thể trở về, Thiệu Tử Doanh.......... em không thể phá hủy những thứ này."

Thiệu Tử Doanh cầm lấy ống tay áo của người đàn ông, cô nghĩ mình thật là khờ, sao có thể cho rằng lợi thế trong tay đã đủ nặng để khiến anh quay đầu.

"Tử Doanh, "Ôn Tinh" mà em yêu, đã sớm không còn trên đời này, anh ta quá yếu ớt, sự yếu ớt và ích kỷ của anh ta đã hại chết quá nhiều người..... Mà tên của anh, từ nay về sau, chỉ có thể là nhân dân Trung Quốc."

Thiệu Tử Doanh kinh ngạc ngẩng đầu, cô như nhìn xuyên qua đôi mắt anh, nhìn đến một linh hồn khác.

Những tiếng điện thoại đầy lo lắng không ngừng vang lên trong điện thoại cô, Ôn Tinh bảo cô đi nghe, Thiệu Tử Doanh ấn vào phím call, nói với đối phương vài câu, nước mắt càng rơi càng nhanh.

"Thực xin lỗi..... Thực xin lỗi." Cô rối loạn, khàn giọng nói: "Nhà xưởng bị nổ lớn rồi......."

Khuôn mặt Ôn Tinh trong nháy mắt biến thành màu đen, khiếp sợ qua đi, chỉ còn lại vẻ đau đớn khôn cùng.

*****

Ôn Miên mất ngủ cả đêm, cô bị người ta cột vào ghế dựa, tầng ngầm của kho hàng chất đầy những thùng tàng trữ súng ống.

Trong buổi rạng sáng nhìn như yên bình này, rất nhanh đã có người phát hiện điểm dị thường, bọn họ cầm vũ khí buôn lậu lên, để phòng cảnh sát vây bắt.

"Đoành ----" Bên ngoài không biết ai đã nổ súng, trong lòng Ôn Miên không ngừng nảy lên.

Ngay ở cánh cửa lớn của tầng hầm, Cù Thừa Sâm di chuyển tới sau lưng một người đàn ông, đánh cho hắn ngất đi, không kịp lau máu trên mặt, anh đang bị kẹt trong một góc chết, nhắm súng vào ngay cánh cửa tầng hầm, chiến hữu nhanh chóng chạy tới, vây kín nơi này lại.

Bỗng nhiên đối phương ném ra một quả lựu đạn cay, cảnh sát đều được đeo mặt nạ phòng độc nên không sao, nhưng vấn đề là những người trước là kẻ địch hay là phe mình, có người căn bản không nhận rõ địch ta, giơ súng bắn quét một trận!

Cù Thừa Sâm hạ lệnh vào tai nghe: "Chú ý đừng nổ súng bậy! Cẩn thận con tin....."

Nhưng mà, kẻ địch lại không nghĩ thế, một gã đàn ông xông tới cửa kho hàng, cầm một con dao sắc bén, giữa màn xương mù trắng xóa, đánh lén Cù Thừa Sâm.

Cù Thừa Sâm đâm súng về phía sau đánh vào bụng hắn, xoay người đạp một cước khiến gã ta ngã lăn ra đất, anh bảo các đội hữu cùng nhắm vào phía tầng hầm, vừa đi vào đã thấy có người đang giữ cổ Ôn Miên, tay kia của tên bắt cóc thì khô