Hạ!”
Em
trai? Hai đứa nhìn khác nhau một trời một vực! Cô rõ ràng đẹp hơn nó rất rất là
nhiều, làm gì có giống chị em cơ chứ?
“Mẹ!
Thẩm Nhược Phi không phải là em con mà!”
“Cháu
không phải là em trai gì cả!”
Lúc
đầu, Tiểu Hạ cùng Nhược Phi vô cùng bất mãn, đều lớn tiếng phản bác. Lâu dần,
hai đứa đều chán đấu khẩu với người lớn, nên kệ họ muốn nói gì thì nói.
Từ khi
đến quân khu ở, Nhược Phi béo lên đôi chút, má hồng phúng phính, mi thanh mục
tú, xinh như con gái. Nhưng mà cậu ghét nhất người khác khen cậu “xinh đẹp”
hoặc nói cậu giống “con gái”. Hễ ai nói cậu “xinh xắn” là cậu ngoảnh mặt bỏ đi,
không thèm nói chuyện.
Có lần,
Tiểu Hạ cùng bạn học chơi trò gia đình, chơi chán rồi mới liếc về phía bé Nhược
Phi dễ thương đáng yêu, hồng hào xinh xắn như búp bê, mắt bỗng lóe sáng. Cô lôi
cái đầm má-mi mới mua cho ra, ân cần khuyên Nhược Phi mặc vào. Bé Nhược Phi
tuổi tuy nhỏ nhưng cũng biết con trai không bao giờ mặc đầm thế nên phản kháng
tới cùng. Tiểu Hạ tức điên, lao vào, đè lên người cậu, ra lệnh cho các chị em
lột sạch quần áo cậu ra, rồi ép cậu thay đầm.
Khi
má-mi quay về nhìn thấy con gái đang đắc ý cực độ tô tô vẽ vẽ son môi cho bé
Nhược Phi, còn Nhược Phi thì nước mắt tuôn như suối. Má-mi nổi trận lôi đình,
vạch quần ra phát đen đét vào mông Tiểu Hạ, Tiểu Hạ đau quá, khóc thét lèn lẹt.
Đại
viện thoáng chốc vang lên một nam một nữ “hợp xướng tình ca”. Tiểu Hạ nhớ đây
là lần thứ 2 má-mi vì Nhược Phi mà đánh mình, thế là tức tối đầy vơi. Đại não
vốn giỏi về logic lập tức đem thái độ đối xử bất công của má-mi với cô và Nhược
Phi liên hệ tới thân thế của bản thân, bi ai thốt ra một câu : “Mẹ! Thẩm Nhược
Phi mới là con mẹ đẻ ra có phải không? Con là do mẹ nhặt từ bãi rác về, không
phải con ruột, có phải không?”
“Con!Đứa
bé này!” Má-mi mỉm cười nhưng lại không bác bỏ.
Để
thoát khỏi cái gia đình đầy ắp bạo lực, Tiểu Hạ vạch ra kế hoạch “bỏ nhà ra
đi”. Cô không dám trốn học, thế nên phải thực hiện kế hoạch sau khi tan học.
Về tới
nhà, bố mẹ vẫn chưa tan tầm, Tiểu Hạ bi ai thu xếp hành lý, mang xấp ảnh “Thủy
thủ Mặt trăng”, vở bài tập, hộp bút đi ra khỏi nhà. Cô không quên việc để lại
cho bố mẹ mảnh giấy ghi : “Con đi đây! Đừng tìm con!”…..
Cho dù
có bỏ nhà ra đi thì trước khi rời nhà cô cũng không quên khóa chặt cửa nẻo. Bản
chất vẫn là đứa trẻ ngoan chu đáo và kĩ tính. Cô cắp cặp trên lưng, đi quanh
đại viện, đi đúng một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa biết nên tới đâu thì tốt, chỉ
thấy bụng ngày càng đói, chân ngày càng mỏi.
Vì dỗi
mẹ nên cô không thèm ăn cơm nguyên 1 ngày 1 đêm, cái bụng bé xinh cứ “ọc ọc”
réo. Cô thấy mắt càng ngày càng hoa, đi tới bồn hoa bên sân vận động ngồi nghỉ,
lúc này mới thấy mắt đỡ hoa, đầu đỡ choáng. Chính vào lúc đó, cô nhìn
thấy khu vườn hoa phía sau sân vận động là một đám con trai cao to đang vây
tròn để xem cái gì đó. Vốn tính tò mò, Tiểu Hạ rón rén ra xem thì nhìn thấy
Nhược Phi đang ôm chặt con robot biến hình trong lòng, mắt trừng trừng lườm bọn
con trai đó.
Hồi đó,
robot biến hình là loại đồ chơi được ưa thích nhất, con “Kình Thiên Trụ” trong
tay Nhược Phi là “món ngon” trong mắt của cả bé trai lẫn bé gái. Con robot
“Kình Thiên Trụ” phát sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, Tiểu Hạ nuốt nuốt nước
bọt, còn đám con trai đó o ép Nhược Phi giao con robot ra…………
“Tiểu tử, mau đưa nó cho bọn tao chơi!”
“Có
phải không trả mày đâu, nhỏ nhen như thế làm cái gì?”
“Thằng
“pê-đê” này, mau đưa cho bọn tao!”
Bọn
chúng càng nói càng mất kiên nhẫn, cuối cùng chuyển sang cướp, Nhược Phi chỉ ôm
chặt lấy con robot không hề động đậy. Bọn chúng lúc đầu chỉ đẩy cậu, sau bắt
đầu dùng nắm đấm. Tiểu Hạ bụm chặt miệng, nhìn máu mũi Nhược Phi bắt đầu chảy
ra, cảm thấy tim vì lo lắng mà muốn nhảy vọt ra ngoài. Má-mi luôn giáo dục mình
không được quản việc của người khác, nhưng việc của thằng nhóc này là việc của
người khác sao?
Má-mi
nói thằng nhóc là em trai mình!
“Chúng
mày mau dừng tay lại cho tao! Chúng mày mà còn bắt nạt em tao, tao sẽ, tao sẽ
………….mách cô giáo đấy!”
Tiểu Hạ
tay chống nạnh, khí thế ngất trời xuất hiện trước mặt bọn con trai, khiến bọn
chúng bị hù cho giật nảy. Trong lúc cả đám còn đang hoang mang, cô chen vào
giữa trung tâm, cản trước mặt Nhược Phi, oai hùng nói : “Không được bắt nạt em
tao!”
“Tên
tiểu tử này là em của mày?” Có đứa hỏi.
“Đúng!
Muốn cô giáo phạt trực nhật hả, Vu Uy?”
Cầm đầu
đám trẻ con này là Vu Uy – học sinh dốt nhất lớp Tiểu Hạ. Vu Uy là học sinh lưu
ban, học hành kém, thi cử thường hay quay cóp, nếu Tiểu Hạ một lòng báo thù thì
thằng bé đó có trốn kiểu gì cũng không thoát khỏi kiếp ngày ngày trực nhật dọn
dẹp phòng học. Mắt thấy Tiểu Hạ muốn đấu với mình, Vu Uy hừ lạnh : “Mày muốn
tao đánh luôn cả mày sao?”
“Mày
đánh đi! Có giỏi thì sau này đừng hòng copy toán của tao!”
“Mày………”
Vu Uy
khóe miệng giật giật, cơ hồ đang suy tính. Nhược Phi sắc mặt phức tạp nhìn Tiểu
Hạ, lẩm bẩm nói : “Phan Tiểu Hạ, bà………..”
“Thẩm
Nhược Phi, cho dù cậu mới là con trai ruột của bố mẹ tôi,