sát phạt thức ăn.
Tay
nghề nấu ăn của má-mi không tốt, cô chỉ cảm thấy dì Vương nấu món nào tuyệt món
nấy, nên ăn rất nhiều. Dì Vương Tuệ và chú Thẩm nhìn dáng vẻ ăn ngon lành của
Tiểu Hạ vui đến cười tít mắt. Còn bé Nhược Phi chỉ chậm chạp nhai nuốt, ăn ít
như mèo, đã thế lại còn kén chọn. Dì Vương Tuệ nhìn không thuận mắt nữa. Dì lấy
Tiểu Hạ ra khích lệ con trai, hi vọng có thể khiến con có ý tranh đấu : “Phi
Phi, con xem chị Tiểu Hạ ăn có ngon không kìa! Con là con trai sao có thể ăn ít
hơn cả con gái chứ?”
“Đúng
thế! Phi Phi phải ăn nhiều để cao như bố con ấy!” Má-mi cũng đệm thêm vào.
Thế là
ai ai cũng hết lòng khuyên bảo Nhược Phi ăn nhiều cho chóng lớn, triệt để đá
Tiểu Hạ sang một bên. Tiểu Hạ lần đầu tiên bị người khác coi như không khí,
lòng có chút cay cú, đâm ra càng ghét Nhược Phi hơn.
Cơm
nước xong xuôi, đàn ông thì ngồi ở phòng khách trò chuyện hút thuốc, đàn bà thì
dọn dẹp bát đũa đem vào nhà bếp. Tiểu Hạ và Nhược Phi thì ngồi ở một góc phòng
chơi đồ chơi. Nhược Phi chỉ lặng thinh chơi lắp ráp robot Transformer của mình,
Tiểu Hạ nhìn thì thèm nhưng lại không muốn hạ mình cầu xin, qua một lúc lâu,
cuối cùng mới mở lời : “Của cậu là “Kình Thiên Trụ” à?”
*Kình Thiên Trụ : Optimus prime. Tên robot lắp ráp nổi nhất thời
đó
Nhược
Phi coi cô như không khí, không thèm trả lời.
“Tôi
luôn muốn có một con “Kình Thiên Trụ” nhưng bố tôi không mua cho, chú Thẩm hay
thật đó!” Tiểu Hạ ngưỡng mộ giãi bày, mắt thì cứ dán chặt vào con robot.
Theo lý
mà nói, khi đã nghe người khác nói đến thế thì Nhược Phi nhà ta cũng phải có
chút biểu hiện gì đó mới phải, nhưng cậu vẫn không thèm nhúc nhích, phảng phất
chả nghe thấy gì cả. Tiểu Hạ sốt sắng ra mặt, nhưng không thể chơi trò cướp
giật, chỉ còn cách vờ thản nhiên nói : “Cho tôi chơi một chút mà!”
“Không
cho” Nhược Phi nhà ta cuối cùng cũng mở miệng.
“Tại
sao chứ?”
“MA
LEM!”
Tiểu Hạ
ngẫm nghĩ một hồi lâu mới hiểu “MA LEM” là đang mắng cô, thế là lửa giận ngùn
ngụt bốc lên. Cô được mọi người gọi là baby dễ thương nhất đại viện quân khu,
ai nhìn thấy cũng tới xoa đầu, ngay cả Lý tư lệnh nghiêm khắc như vậy cũng
thích bế cô, chơi trò “tung hứng”!
Tên
nhóc Thẩm Nhược Phi này lại có thể mắng cô xấu? Con mắt nào của nó nhìn thấy cô
xấu chứ?
“Cậu
thử nói lại một lần nữa coi!”
“Xấu
như ma lem……. AAAA! Sao lại đánh người chứ?”
Khi bố
mẹ hai bên chạy vội đến thì hai đứa trẻ đã xông vào cấu xé lẫn nhau. Nhược Phi
giật tóc Tiểu Hạ, Tiểu Hạ cũng định giật lại nhưng tóc con trai ngắn tun tủn,
giật kiểu gì cũng không được thế là quay ra bóp cổ………..
Mặt
Nhược Phi đỏ gay gắt nhưng tay vẫn nắm chặt không hề buông, ánh mắt hung tàn đỏ
ngầu, giống hệt sói con. Người lớn sốt sắng vội vàng tách hai đứa ra. Má-mi
phát cái bốp vào mông Tiểu Hạ : “Tiểu Hạ, con làm loạn lên gì thế? Sao lại đánh
nhau với em, hả?”
“Nó, nó
nói con xấu như ma………”
Tiểu Hạ
khóc nấc lên còn mọi người thì lại cười to. Nước mắt giàn giụa, cô phát hiện
thấy thằng nhóc Nhược Phi cũng đang cười chế giễu. Da nó còn trắng hơn con gái,
người thì còm nhom nhưng khi cười lên lại không còn xấu như trước nữa…………
“Chị
đang nghĩ gì thế?” Nhược Phi nhìn Tiểu Hạ đang tự dưng cười ngặt nghẽo.
“Đang
nghĩ tới ngày xưa………….”
“Với em
sao?”
“Đương
nhiên! Còn với ai vào đây nữa?” Tiểu Hạ trợn mắt với cậu, kỳ quái hỏi.
Nghe
câu nói đó, Nhược Phi ngoạc miệng ra cười tươi, trông cứ như là vui lắm vậy.
Cậu vỗ vỗ đầu Tiểu Hạ : “Phan Tiểu Hạ, tâm trạng đỡ hơn chưa?”
“Ừm…….Đỡ
nhiều rồi! Lúc buồn tôi hay ăn đồ ngọt, ăn xong sẽ thấy khoan khoái hơn! Thẩm
Nhược Phi! Cảm ơn cậu!”
“Đừng
khách khí! Tiểu Hạ, rốt cuộc tại sao chị lại không vui? Có phải…….vì gặp lại
tên đó không?”
“Đúng
vậy thật! Ngốc lắm đúng không?” Tiểu Hạ cười khổ : “Hắn ta nói hắn bỏ rơi tôi
là muốn tôi có cuộc sống tốt hơn! Lại còn nói muốn làm lại từ đầu…..!”
“Vậy,
chị trả lời thế nào?”
“Đương
nhiên là từ chối rồi! Tôi đâu có ngốc như thế! Vấp ngã hai lần chỉ vì một tên
đàn ông!”
“Chị
rốt cuộc cũng biến thông minh được 1 lần” Nhược Phi hừ lạnh một tiếng.
“Nói
thừa! Còn cậu thì sao? Sao vẫn chưa có bạn gái? Cậu không phải………thật sự là
“cái đó” chứ?”
Tiểu Hạ
vừa nói vừa dè dặt nhìn Nhược Phi, còn Nhược Phi chỉ cười cười, không trả lời.
Cậu ghé sát vào tai Tiểu Hạ, nhẹ giọng nói : “Muốn biết sao?”
“Ừm”
“Vậy
chị thử là biết thôi mà!” Nhược Phi ngoác miệng ra cười.
“Thẩm
Nhược Phi! Cậu muốn chết à! Dám trêu chọc chị đây!”
Một góc
trường đại học Tô Châu đột nhiên vang lên tiếng con gái gầm lên, liền sau đó là
tiếng bước chân chạy vội vã cùng tiếng đuổi hét đằng sau. Ai cũng tưởng hai
người này là đôi tình nhân đang tán tỉnh ve vãn cho nên đều mỉm cười nhìn họ.
Còn Tiểu Hạ nhà ta thì chạy đuổi Nhược Phi, đuổi mãi, đuổi mãi, dường như phiền
muộn trong lòng cũng theo từng bước chạy mà nhạt dần nhạt dần, đến khi biến mất
tăm mất tích.
——–
Kiểm
tra cuối kỳ xong, Tiểu Hạ cùng Trần Duyệt cùng nhau tới xem concert của Lưu Đức
Hoa, và cũng thoả lòng mong nguyện đón kì ngh
