ác ngón tay
thì cửa phòng đột nhiên mở “Két…………” một cái, một bàn tay cũng thò vào đập lên
vai cô. Tiểu Hạ sợ thét lên : “Áaaaaaaaaaaa”. Khi quay đầu lại nhìn rõ khuôn
mặt quen thuộc thì thở phào nhẹ nhõm.
“Thẩm
Nhược Phi! Cậu giở trò gì vậy? Định hù chết tôi sao?”
“Chị
hết việc hay sao mà lại xem phim kinh dị hả?”
“Thì
thấy vô vị mà………..”
“Phan
Tiểu Hạ, Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?” Nhược Phi nghiêng đầu nghía Tiểu
Hạ.
“Xì! Có
chuyện gì được cơ chứ? Nhóc con! Đừng có đoán mò!”
“Thực
sự không có sao?”
Tiểu Hạ
vỗ ngực bảo đảm : “Thật sự không có!”
“Ừa……..Thế
chị đang xem phim gì đấy?”
“The
orphanage! Một trong mười bộ phim kinh điển của thế giới đó! Cậu có muốn xem
không?”
“Được
thôi!”
Nhược
Phi kéo ghế ngồi cạnh Tiểu Hạ xem phim. Tiểu Hạ vốn là người nhát như cáy ngày,
có bao giờ dám một mình xem phim kinh dị đâu, nhưng có Nhược Phi ngồi bên, cô
không hiểu tại sao lại thấy an tâm kỳ lạ, dường như cho dù có xem cảnh rùng rợn
cỡ nào cũng có người che chắn, bảo bọc cho vậy.
Người
ta nói “The orphanage” là một bộ phim kinh dị, nhưng thực ra nó thích hợp là bộ
phim nói về tình mẫu tử hơn. Nữ chính trong phim – Laura – chưa bao giờ bỏ
cuộc, phát điên lên tìm đứa con yêu quý Simon bị mất tích, lại phát hiện ra
mình chính là hung thủ gián tiếp hại chết con trai. “Tìm Simon” ý niệm duy nhất
khiến cô sống đến giờ phút chốc tan thành mây khói. Cô chọn cách nốc cạn thuốc
ngủ để trùng phùng với con trai trong mơ, để được nhìn thấy đứa con thân yêu
hạnh phúc cười với mình. Tiểu Hạ xem đến cảnh cuối chỉ cảm thấy mắt cay cay,
cảm khái nói: “Thật đáng thương…………..Không biết Laura biết được chân tướng mà đau
đớn muốn chết đi là tốt, hay là ôm niềm hi vọng Simon vấn còn sống, vĩnh viễn
tìm kiếm như vậy là tốt nữa? Thật là lựa chọn gian nan……….”
“Phan
Tiểu Hạ, chị nói gì thế?”
“Nếu
như tôi là Laura, có lẽ tôi sẽ hi vọng mình mãi mãi không biết chân tướng, ôm niềm
tin “Simon còn sống” mà đi tìm cậu bé cả đời. Không có hi vọng để sống là đau
khổ nhất…………Thẩm Nhược Phi, nếu là cậu, cậu sẽ hi vọng kết cục ra sao?”
Mặt
Tiểu Hạ đầy kì vọng nhìn Nhược Phi, còn Nhược Phi thì phì cười : “Câu hỏi này
đối với em mà nói hoàn toàn không có ý nghĩa gì hết. Tiểu Hạ, chị đừng có mẫn
cảm “thương hoa tàn tiếc lá rụng” như vậy, lớn từng này tuổi mà còn dễ mủi lòng
như thiếu nữ, không hợp với chị đâu!”
“Vô vị!
Không nói với câu nữa! Tôi đi tắm!” Tiểu Hạ trợn mắt với Nhược Phi một cái, cầm
quần áo đi vào nhà tắm.
Đứng
trước vòi hoa sen, cô nhắm mắt, lúc này mới dám để nước mắt thuận ý lăn dài.
Buồn
quá…………
Lòng như có tảng đá đè xuống nặng trĩu,
hô hấp cũng trở nên khó khăn. Cái gì mà “bắt đầu lại từ đầu” Hắn tưởng hắn là
ai? Tại sao mỗi lần người bỏ rơi cô và tháo chạy đều là hắn?
Sau khi chia tay với Uông Dương, không
biết đã bao lần cô mơ tới cảnh hai người gặp mặt, mơ lúc Uông Dương ôm chặt lấy
cô nói : “Chúng ta làm lại từ đầu nhé em!”, và biệt ly chỉ là một cơn ác mộng.
Sau đó, thời gian trôi dần, mơ mộng ít dần, hận ý cũng nhạt dần. Cô từng hận gã
đàn ông đã từng mang tới hi vọng nhưng cũng đem đến tuyệt vọng cho mình, thật
không dám tin thất tình đã khiến cánh cửa trái tim cô khoá chặt. Nhưng khi cô
cơ hồ đã quên hắn, có thể một mình bắt đầu xây dựng cuộc sống mới thì hắn lại
đột nhiên quay về.
Tại sao?
Tiểu Hạ cắn chặt lấy bờ môi, quệt nước
mắt một hồi mới đem mọi bi thương nén chặt vào thâm tâm, cô trốn trong phòng
tắm rất lâu, đợi cho khoé mắt bớt sưng mới bước ra khỏi phòng, sợ Nhược Phi
thấy bộ dạng thê thảm của mình.
“Thẩm Nhược Phi, cậu pha coffee đó à?
Mùi thơm thật đó!”
Tiểu Hạ vừa bước ra khỏi phòng tắm liền
ngửi thấy mùi coffee dễ chịu tỏa ra, nhìn thấy Nhược Phi đang ngồi uống cà phê,
không tránh khỏi thèm thuồng nuốt nước bọt.
Nhược Phi mặc bộ đồ trắng ở nhà, một tay
cầm tách cà phê nhìn Tiểu Hạ, thần sắc thảnh thơi: “Khóc đã rồi à?”
“Cậu, cậu, cậu, con mắt nào của cậu nhìn
thấy tôi khóc chứ? Đừng có nói linh tinh!”
Tiểu Hạ giống như “đỉa phải vôi” giãy
nảy lên, còn mặt Nhược Phi phút chốc sa sầm lại.
Tiểu Hạ cảm thấy hô hấp ngày càng khó
khăn, bí mật nho nhỏ chôn kín trong lòng như bị trải ra vô hạn, không thể khỏa
lấp dưới đôi mắt cú vọ của Nhược Phi vậy.
“Phan Tiểu Hạ, đừng coi người khác đều
là đồ ngốc!”
“Không thèm đôi co với cậu nữa! Tôi đi
ra ngoài dạo!”
“Đi đâu?” Nhược Phi hỏi.
“Dạo loanh quanh thôi, lát nữa tôi về!”
Tiểu Hạ nói xong liền rời nhà, không mục
đích thẫn thờ bước đi. Não cô trống rỗng, không biết đã đi được bao lâu, đã đi
đến đâu, khi định thần lại mới phát hiện mình bất tri bất giác đã đến sân bóng
rổ của trường. “Đã đến thì an tâm ở lại”, cô cười tự chế giễu, trèo lên hai
thanh xà, ngẩng đầu ngắm sao.
Gió đầu xuân nhè nhẹ thổi,mang theo mùi
hương hoa cỏ thơm ngát, đôi tình nhân cách đó không xa đang rì rầm tán tỉnh
nhau, vẻ yên tĩnh của vườn trường kỳ thực chất chứa sức sống tiềm tàng. Không
giống với âm thanh huyên náo ồn ã ban ngày, sự thanh tĩnh của ban đêm khiến
Tiểu Hạ nhẹ nhõm vạn phần
