1=2
3-2=1
Mười cột phép trừ
4-1=3
4-2=2
4-3=1
5-1=4
5-2=3
5-3=2
5-4=1
6-1=5
6-2=4
6-3=3
6-4=2
6-5=1
7-1=6
7-2=5
7-3=4
7-4=3
7-5=2
7-6=1
8-1=7
8-2=6
8-3=5
8-4=4
8-5=3
8-6=2
8-7=1
9-1=8
9-2=7
9-3=6
9-4=5
9-5=4
9-6=3
9-7=2
9-8=1
10-1=9
10-2=8
10-3=7
10-4=6
10-5=5
10-6=4
10-7=3
10-8=2
10-9=1
Ngày
hôm đó tuyết rơi đầy trời,cô đang nằm mơ mơ màng màng thì bỗng láng máng nghe
thấy bố mẹ nói phải đi tới bệnh viện thăm “em trai” gì đó, cô cũng khóc mếu đòi
theo. Má-mi nhìn cô vừa giận vừa cười : “Dì Vương Tuệ vẫn chưa xuất viện, đợi
khi dì về rồi tự nhiên con cũng gặp được thôi, bây giờ bệnh viện loạn như thế,
tiểu nha đầu con theo chỉ thêm vướng chân bận tay. Mau đi ngủ đi!”
“Con
không chịu! Con muốn đi! Con muốn đi xem em bé!”
Tiểu Hạ
thấy má – mi không chịu dẫn mình đi chơi, ngồi bệt xuống đất, giãy lên đành
đạch, la khóc ỏm tỏi. Má – mi nhẫn nhịn nhìn cô ăn vạ, sau đó chịu không nổi,
phát đét vào mông cô một cái, càng khiến cô gào khóc ầm ĩ hơn. Cuối cùng vẫn là
bố cô không cầm được lòng : “Được rồi! Con nó muốn đi thì cứ mang nó theo!
Vương Tuệ thích Tiểu Hạ nhà ta, gặp nó nhất định sẽ phấn khởi hơn!”
“Hừ!”
Má-mi tuy mặt mày cau có nhưng vẫn đồng ý cho cô đi.
Cuối
cùng Tiểu Hạ cũng nhìn thấy bé Nhược Phi tròn 3 ngày tuổi đang nằm bên cạnh dì
Vương Tuệ, nhưng mặt cô lại bí xì xị.
Dì
Vương Tuệ rất rất xinh đẹp, chú Thẩm cũng rất rất anh tuấn, nhưng con của họ
thì đỏ hỏn như thỏ bị cạo lông,mắt híp chặt như mắt lợn, mũi tẹt như mũi sư tử,
nhăn nheo dúm dó, nghía kiểu gì cũng không ra đẹp, chỉ thấy khó coi chết được.
Dì Vương Tuệ dịu dàng xoa đầu cô hỏi : “Tiểu Hạ, con thích em bé không? Sau này
làm con dâu dì, chịu không nào?”
“Không
chịu!” Tiểu Hạ lắc đầu quầy quậy : “Em xấu chết được, con không thèm!”
Có lẽ
nghe được lời “bình loạn” của Tiểu Hạ, bé Nhược Phi bỗng nhiên khóc ré lên, còn
người lớn ở trong phòng lại cười vang. Tiểu Hạ không hiểu họ đang cười cái gì,
dùng ngón tay mũm mĩm chọc chọc mặt của Nhược Phi, bực mình nói : “Đừng khóc
nữa! Cùng lắm thì chị đem đồ cho mà chơi, cũng không chê em xấu nữa!”
“Vậy
phải cảm ơn Tiểu Hạ rồi!” Dì Vương Tuệ cười tít mắt.
Tuy
quan hệ của má – mi và dì Vương Tuệ rất tốt nhưng chú Thẩm lại là chủ chốt kĩ
thuật trong đơn vị nghiên cứu khác vùng trong thành phố, mãi đến khi Tiểu Hạ 7
tuổi mới chuyển về đại viện quân khu sống cùng nhà cô.
Chú
Thẩm vừa vào đại học đã giữ chức Khoa trưởng của phòng nghiên cứu số 2. Chú
Thẩm vừa trẻ vừa đẹp trai, tiền đồ thì lại thênh thang, cho nên ai cũng ngưỡng
mộ gia đình chú. Nhà chú chia làm 3 phòng ngủ và 1 phòng khách, và ở ngay sát
cạnh nhà Tiểu Hạ. Việc họ chuyển đến làm hàng xóm đã khiến má-mi mừng tới phát
khóc. Ngày chuyển nhà, dì Vương Tuệ xuống bếp làm một mâm cỗ thịnh soạn mời cả
nhà Tiểu Hạ cùng đến chung vui, còn bắt Nhược Phi gọi 1 tiếng “chị Tiểu Hạ”,
nhưng cái thằng cu con trắng nõn mà gầy nhòm ấy chỉ ngẩng đầu, lạnh lùng liếc
Tiểu Hạ một cái, rồi cúi đầu, tiếp tục ngồi ở một góc chơi lắp ráp robot.
“Thằng
bé Phi Phi này thật không biết nghe lời gì cả! Haizzzz! Nó sinh non 1 tháng, cơ
thể yếu ớt, nay đến tính cách cũng quái gở, chúng em thật……….”
Dì
Vương Tuệ vừa nói vừa than ngắn thở dài, ba mẹ Tiểu Hạ tất nhiên phải an ủi dì
liên hồi. Má-mi không đành tâm để bạn tốt lo lắng nên vội vàng chuyển chủ đề,
má-mi quay sang Tiểu Hạ hỏi : “Tiểu Hạ, con còn nhớ em Phi Phi không? Nhớ hồi
nào con còn khóc mếu ăn vạ đòi đi xem em, giờ con không nhận ra em à?”
“Có chứ
ạ! Nó chính là cái thằng cu tí xấu òm hồi xưa mà!”
“Con ăn
nói linh tinh gì vậy? Trẻ con sinh ra là phải như vậy! Lúc con đẻ ra còn khó
coi hơn nhiều, sao có thể nói Phi Phi xấu òm?”
“…….”
Trí nhớ
của Tiểu Hạ rất tốt, chỉ 1 loáng đã nhớ ra bộ dạng vừa đỏ hỏn vừa nhăn nheo của
Nhược Phi liền bụm miệng cười khúc khích. Má-mi thấy vậy liền lấy đũa gõ vào
đầu cô một cái. Cô bất mãn lườm má - mi, bắt đầu đụng bát đũa ăn ngấu ăn
nghiến, đột nhiên cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình, vội quay đầu, chỉ thấy
Nhược Phi đang nhìn cô giễu cợt, nét mặt có vẻ châm chọc.
Năm 7
tuổi, cô cắt tóc vành để mái bằng, da trắng hồng, mắt to đen láy, nhìn dễ
thương như búp bê Barbie.
Qua
giáo dục không ngừng của bố mẹ, Tiểu Hạ đã biết nhìn nét mặt, lời nói để đoán
tâm trạng, cũng đã biết ra ngoài đường thì phải giả vờ ngoan ngoãn, cư xử khéo
léo để bố mẹ được tiếng thơm, tính hiếu thắng trước đây cũng bị cô dìm triệt
để. Cô liếc thằng nhóc Nhược Phi đang khiêu khích một cái, lè lưỡi biểu thị
khinh thường, còn Nhược Phi đột nhiên cúi đầu.
Bộ dạng
cô lè lưỡi bị dì Vương Tuệ bắt ngay tại trận, dì cười với cô : “Tiểu Hạ, con
sao thế? Sao lại lè lưỡi vậy?”
“Con,
con nóng ạ”
Qua đợt
nghỉ hè này, Tiểu Hạ sẽ thành học sinh tiểu học đầy quang vinh, hiển hách. Bản
thân cô luôn cảm thấy mình đã trưởng thành rồi, song lại bị dì Vương Tuệ xinh
đẹp bắt quả tang dáng vẻ xấu hổ muốn độn thổ hiện tại, cô cảm thấy ngượng chín
mặt. Bi ai cúi gằm mặt xuống, cô ngồi trên ghế bắt đầu