XtGem Forum catalog
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324770

Bình chọn: 9.00/10/477 lượt.

ó khăn, tay nhẹ lướt trên mặt cô, sau đó lại

như phải bỏng rụt về. Lúc đó, Tiểu Hạ bỗng nhiên lật người lại, ôm chặt lấy tay

cậu, mơ màng nói : “Uông Dương………”

Uông

Dương? Hả……..

“Tiểu

Hạ, chị nhận nhầm người rồi!”

Nhược

Phi bước vào nhà vệ sinh, cúi đầu lặng lẽ nhìn bàn tay mình, sau đó thụi thật

mạnh vào tường. Cảm giác đau đớn truyền khắp cơ thể, cậu nhìn mình trong gương,

cười khổ, từng chữ từng câu nói ra nỗi lòng : “Thẩm Nhược Phi, ngươi thật vô

dụng! Ngươi còn ngu ngốc hơn cả Phan Tiểu Hạ!”

Ngày

hôm sau, Tiểu Hạ tỉnh giấc, nhưng ngẫm nghĩ mãi cũng không hiểu sao mình lại

quay về phòng được. Cô chỉ nhớ tối qua thấy trong phòng bức bối,liền đi ra ban

công hóng gió, ngắm sao rồi ngủ quên lúc nào không hay. Hình như trong mơ cô đã

nói chuyện với ai đó, nhưng người đó là ai cơ chứ???

“Tiểu

Hạ…..’

Đương

lúc cô đang rối như tơ vò thì Trần Duyệt đẩy cửa, chạy vào, ôm chặt lấy cô!

Tiểu Hạ chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn, sắp tắc cả thở, vội vàng đẩy Trần Duyệt

ra.

“Trần

Duyệt! Cậu đang làm gì đấy?”

“Nhìn

thấy cậu nên kích động…….” ( chị này đáng iu ghê…chụt)

Trần Duyệt hiện giờ không còn thương cảm, bất lực như tối qua. Trần Duyệt

mặt mày tràn trề sức sống khiến Tiểu Hạ thở phào nhẹ nhõm. Hai người tránh

không nhắc tới chuyện tối qua, chỉ ríu ra ríu rít bàn luận lát nữa đi đâu mua

gì, càng nói càng hưng phấn.

Cuối cùng Trần Duyệt lanh lợi đảo mắt : “Tối qua hình như nhìn thấy Thẩm

Nhược Phi……….Tên nhóc đẹp mã đó đâu rồi?”

“Ya! Cậu không nói tớ quên béng đi mất! Thằng nhóc đó đâu rồi nhỉ?”

“Phan Tiểu Hạ! Cậu thật là…….”

“Gì cơ?”

“Bỏ đi! Cậu không có não không phải chuyện ngày 1 ngày 2……….Cậu đợi ở

đây, tớ đi tìm anh bạn đẹp trai đó!”

Trần Duyệt nói xong liền đi ra, qua một lúc lâu mới nói nói cười cười đi

vào cùng với Nhược Phi. Tiểu Hạ chú ý thấy tay Nhược Phi dán băng, không khỏi

kinh ngạc hỏi : “Thẩm Nhược Phi, tay cậu bị sao vậy?”

“Không cẩn thận bị thương thôi!”

“Sao lại không cẩn thận như vậy chứ? Để tôi xem xem!”

Tiểu Hạ nói đoạn liền tóm lấy tay cậu, nhưng vì vướng lớp băng nên chẳng

thấy gì cả. Trần Duyệt đứng bên cạnh bông đùa khiến cho Tiểu Hạ vội vàng bỏ tay

Nhược Phi ra, thẹn thùng hỏi : “Sáng sớm cậu đã đi đâu vậy?”

“Đi sắp xếp hành trình hôm nay! Sáng nay sẽ đi thăm cây đa cổ thụ mà chị

em phụ nữ mấy người thích, buổi chiều đi ngoạn cảnh ven sông, sáng mai thì ngồi

máy bay quay về!”

“Cũng hay! Trần Duyệt! Chúng ta cùng đi nhé?”

“Thôi! Thọc gậy bánh xe phải tội chết~~~~~~ Hai người cứ thoải mái đi

chơi nhé!”

Thuyết phục thế nào Trần Duyệt cũng không đồng ý đi cùng hai người. Tiểu

Hạ bất lực cuối cùng đành chiều theo ý cô ấy. Hai người định thuê xe đạp tại

khách sạn đi xem cây đa cổ thụ, nhưng chủ khách sạn cười hì hì với bọn họ nói

chỉ còn lại 1 cái xe, khuyên họ nên đi thuê xe ở khách sạn khác. Tiểu Hạ không

vui định đi nơi khác nhưng Nhược Phi lại nói : “Không sao, để em lai chị”

“A?” Tiểu Hạ há hốc mồm.

“Haha! Thật là đôi tình nhân ân ái……….Giá thuê tôi giảm cho các bạn còn

80%” Ông chủ nói.

“Chúng tôi không phải………..”

“Cảm ơn ông chủ!” Nhược Phi cướp lời.

30’ sau.

Nhược Phi lái xe còn Tiểu Hạ ngồi phía sau cậu, hai người cứ thế men theo

con đường mòn trên núi. Gió nhẹ lướt, Tiểu Hạ nhắm mắt hưởng thụ, ánh nắng ấm

áp khiến cô cảm thấy bản thân được quay lại thời cấp 3 đầy lưu luyến. Đường

trên núi gập ghềnh khúc khuỷu khiến cho xe xóc lên vài đợt, Nhược Phi mất tay

lái suýt nữa ngã , Tiểu Hạ kinh hoảng ôm ghì lấy cậu. Cơ thể Nhược Phi

cứng đơ lại, mất tự nhiên nói : “ Này! Chị đừng có thừa cơ ăn vụng đậu hũ của

em nha!”

“Có mĩ nữ như tôi ôm eo vịn cổ, cậu còn chưa vừa lòng hay sao? Thật là

quá tuyệt cho cậu rồi đó!”

“Chị bớt tự kiêu đi……..”

“Tôi thích! Tôi hài lòng!”

Những ruộng lúa bên đường không ngừng lùi về phía sau, Tiểu Hạ ngồi sau

xe ôm eo Nhược Phi, để tóc bay bay theo gió. Tuy lái xe ô tô nhanh hơn đạp xe

nhưng cô lại vô cùng hoài niệm thời áo trắng cắp sách tới trường.

“Thẩm Nhược Phi, tôi vẫn còn nhớ hồi xưa chúng ta cùng đạp xe đi đi về

về, nhưng mấy năm nay tôi hầu như không còn đụng đến xe đạp nữa! Nhìn lũ học

trò mình dạy, tôi chỉ cảm thấy mình đã già mất rồi!”

“28 tuổi là già rồi!”

“Đúng thế! Già hơn bọn chúng những 10 tuổi…….Cậu có biết hơn nhau 10 tuổi

có cảm giác gì không? Tôi càng ngày càng xuống sắc còn bọn chúng lại càng ngày

càng khoe sắc! Cảm giác thật khó chịu vô cùng!”

“Ai mà chẳng già! Chị lo lắng việc đó làm gì? Sao lại thương hoa tàn tiếc

lá rụng vậy? Chị……. đến “ngày” rồi à?”

“Thẩm Nhược Phi! Tôi đang nghiêm túc nói

chuyện với cậu đó! Nhưng mà cậu sẽ không bao giờ hiểu được tôi, và càng không

hiểu được phụ nữ sợ hãi tuổi xuân trôi qua nhanh như thế nào! Thêm 10 năm nữa

là tôi đã gần bốn mươi rồi! Thân hình xuống dốc, tính khí lại bạo trào. Nghĩ

tới đã sợ rồi!”

Tiểu Hạ bỗng dưng có cảm giác khủng bố với tương lai. Cô sắp bước tới

ngưỡng “đầu 3 đít chơi vơi” rồi, nhưng chung thân đại sự lại chưa hề có, nhìn

bạn bè đồng nghiệp lần lượt kết hôn, nói không đố kỵ, ái mộ là gạ