t vô biểu cảm, đưa mắt lơ đãng thả hồn nhìn ra bên
ngoài. Cô nhớ đến nỗi bực tức trong buổi coi mắt lần trước vì Nhược Phi đột
nhiên xông vào phá hỏng, nhớ đến vẻ mặt cương quyết vô lại của cậu, khóe miệng
bất giác cong lên mỉm cười. Đương lúc cô ngây ngất thả hồn theo gió thì một
bóng dáng rất đỗi quen thuộc bỗng đập vào mắt. Chớp mắt để nhìn cho thật rõ, cô
cảm thấy máu trong người như ngừng chảy.
Thẩm
Nhược Phi.
Qua lớp
cửa kính, trên con đường tấp nập người qua lại, Nhược Phi chỉ đứng chôn chân
tại nơi đó, lặng lẽ nhìn cô. Cậu trông xanh xao hốc hác hơn trước rất nhiều,
cằm lún phún râu, đôi mắt đen láy giờ đây xám xịt sắc lửa tối tăm, lạnh lẽo
buốt giá tiềm tàng cơn bạo phát kinh người. Nhìn thấy Nhược Phi, Tiểu Hạ cảm
thấy bồn chồn, hoảng hốt đến đáng sợ. Cô định trốn nhưng Nhược Phi đã nhanh
chân bước vào Starbucks, xông đến nắm lấy cổ tay cô.
“Cậu
làm gì thế?” Tiểu Hạ khẽ mắng.
“Xin
lỗi, làm phiền một chút, tôi thật sự có việc rất gấp.” Nhược Phi mỉm cười với
gã đàn ông : “Anh à, anh không ngại khi tôi và Tiểu Hạ về trước chứ?”
“A? Cô
Phan à, đây là bạn của cô à?”
“Đúng
thế ạ…Xin lỗi, hôm nay đến đây thôi được không ạ?”
“Ừ. Thế
hai người cứ tự nhiên nhé, à, cô Phan có thể cho tôi số điện thoại không?”
Tiểu Hạ
chưa kịp trả lời, Nhược Phi đã kéo tay cô lôi thẳng ra ngoài. Tay cô bị cậu
siết chặt, đau điếng, nhưng sợ bị người xung quanh để ý nên cô đành để cậu lôi
mình đi xềnh xệch. Đến công viên trung tâm cô mới giằng tay ra, mắng to : “Thẩm
Nhược Phi! Cậu điên rồi!”
“Tại
sao không hề nói câu nào đã bỏ đi? Tại sao lại đi coi mắt??? Tại sao…tại sao đã
cho tôi hi vọng lại để tôi thất vọng? Phan Tiểu Hạ! Em nói đi! Rốt cuộc là tại
sao?”
Đây là
lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt phẫn nộ đến cực điểm của cậu.
Trong
trí nhớ, lúc nào cậu cũng mỉm cười, dù có tức đến mấy cũng chỉ lạnh lùng buông
vào câu châm chọc, hoặc là cười khẩy trêu cô. Giờ thì khác, cậu như con thú bị
thương, nỗi tuyệt vọng và đả kích ngập ngụa hiện lên trên gương mặt. Vốn dĩ
phải cảm thấy cực kỳ hoảng sợ nhưng cô lại run rẩy đôi môi, rưng rưng nước mắt
: “Thẩm Nhược Phi, chúng ta chia tay thôi.”
“Tại
sao?”
“Cậu
biết lý do mà.”
“Tôi
không biết.”
“Là vì
Chu Cầm.”
Khi
Tiểu Hạ nhắc đến cái tên đó, đồng tử trong đôi mắt đen sậm thoáng co lại, bàn
tay vốn đang siết chặt từ từ nới lỏng. Tiểu Hạ cảm thấy sự biến đổi trong tâm
lý cậu liền mỉa mai : “Nếu tôi nói cậu phải đoạn tuyệt với cô ta, cậu có làm
không?”
“Tiểu
Hạ…”
“Cậu
chỉ cần trả lời là có hay không thôi!”
“Bây
giờ anh…”
Tiểu Hạ
cắt đứt lời cậu : “Được rồi, không cần nói nữa, tôi biết câu trả lời của cậu
rồi. Tôi không phải là loại con gái hào phóng quảng đại gì cho cam, nên tôi
không thể làm được…vì thế, chúng ta chia tay đi!”
“Tại
sao em lại không nghe anh giải thích? Tại sao lại không tin anh?”
“Thế
cậu muốn tôi phải làm sao? Đợi đến ngày bị cậu đá thì mới tỉnh ngộ hả? Chuyện
tình cảm trước kia của tôi đã đủ đau khổ rồi, cậu còn muốn tôi phải quằn quại
chịu đựng đến bao giờ? Đến khi khắp người đều là thương tích cậu mới chịu buông
tha cho tôi sao? Tha cho tôi đi, Thẩm Nhược Phi! Tôi không muốn phải rơi nước
mắt vì cậu nữa!!!”
“Em…đã
khóc sao?”
Nhược
Phi khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên má cô, lặng lẽ nhìn giọt nước mắt đọng lại trên
đầu ngón tay, còn cô thì quay người dứt khoát bỏ đi. Cậu sững sờ, toan đuổi
theo thì điện thoại lại reo. Cậu nhìn số điện thoại không ngừng nhấp nháy trên
màn hình hiển thị rồi nhấn nút bắt máy, đầu bên kia truyền đến giọng nói hốt
hoảng của Bạch Băng : “Thẩm Nhược Phi! Cậu ở đâu thế? Chu Cầm không tìm thấy
cậu lại tự sát rồi, giờ đang đưa vào bệnh viện rửa ruột, bao giờ cậu mới về
thế???”
Nhược
Phi không hề trả lời, tiếng huyên náo của bác sĩ ở đầu bên kia vọng lại dần trở
nên trống rỗng. Cậu đưa mắt nhìn bóng dáng của người con gái mình hết mực yêu
thương đang dần xa khuất, chỉ đành dõi theo đến khi bóng cô hòa vào màn đêm u
ám. Cậu không hề quan tâm đến tiếng khóc nức nở của Bạch Băng, ngắt luôn điện
thoại, nhắm mắt lại, cảm nhận cái giá lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông.
Cậu mệt
rồi, đã đến lúc phải quyết định rồi.
Buổi coi
mắt lần trước đương nhiên là xôi hỏng bỏng không, Tiểu Hạ ở lì trong nhà, tập
trung chuẩn bị đón Tết. Cô cùng với cha mẹ đi siêu thị mua về một đống đồ mừng
năm mới. Nhìn đêm giao thừa vô vị, náo nhiệt, cô cũng cố gắng gượng cười để qua
hết tất niên.
Mồng
hai Tết là ngày phải đi thăm hỏi họ hàng bạn bè, tuy Tiểu Hạ luôn thầm cầu khấn
nhưng thần may mắn dường như không hề ngó ngàng gì đến cô. Cho nên cô chỉ có
thể trơ mắt đứng nhìn Nhược Phi và dì Vương Tuệ xách túi hoa quả sang nhà mình
chơi, cũng chỉ có thể giương mắt ngồi nhìn cha mẹ niềm nở nắm tay Thẩm Nhược
Phi hỏi han này nọ. Cô giả vờ chăm chú ngồi xem phim, nhưng tai vẫn dỏng lên
nghe lỏm cuộc đối thoại của họ. Cô nghe thấy mẹ mình hỏi : “Vương Tuệ, Phi Phi
của chúng ta đã có bạn gái chưa thế?”
“Không
có ạ, thật sự là khiến người ta lo muốn chết…Tiểu Hạ thì sao ạ?”
“Cũng
thế cả. Lần