nào cũng bị người ta đá.”
“Nếu
không phải Nhược Phi kém Tiểu Hạ ba tuổi, em thật sự mong nó làm con rể của
chị.”
“Ha ha,
con gái chị thì không được rồi, nó vừa ngốc vừa vụng về, nào có xứng với Phi
Phi của chúng ta. Đúng rồi, phòng tranh của Phi Phi khi nào thì mở thế?”
“Ngay
tháng sau đó chị, đến lúc đó mình cùng đi, được không chị?”
“Tất
nhiên rồi. Tiểu Hạ, con có nghe thấy không thế? Phan Tiểu Hạ!”
“Nghe
thấy rồi ạ.”
Tiểu Hạ
lạnh nhạt trả lời. Mắt vẫn dán vào màn hình, không hề liếc Nhược Phi lấy cái
nào. Đợi dì Vương Tuệ và Nhược Phi ra về, mẹ cô liền đập bốp vào đầu cô một cái
: “Tiểu Hạ, sao con có thể vô lễ với dì Vương Tuệ thế hả? Con cãi nhau với Phi
Phi đó à? Sao mà lạnh nhạt với nó vậy?”
“Không
có ạ. Chúng con đều lớn cả rồi nên dĩ nhiên sẽ khác trước.”
“Cũng
đúng…Tháng sau phòng tranh của Nhược Phi khai trương, cha và mẹ cũng đến thành
phố S, cả nhà mình cùng đi nhé. Con nói xem nên tặng thằng bé quà gì bây giờ?
Tặng hoa hay là bố trí một ban nhạc đến nhỉ?”
“Mẹ
thích gì thì tặng cái đó, con mệt rồi, đi ngủ trước đây.”
Nói
rồi, cô đứng dậy đi thẳng vào phòng. Nằm trên giường, cô thao thức mãi mà không
ngủ được. Thái độ lễ phép và lãnh đạm của Nhược Phi lúc nhìn thấy cô khiến cô
có cảm giác hụt hẫng không nói lên lời. Cô thật sự rất nhớ vẻ mặt ranh mãnh và
những câu đùa ác ý của cậu.
Đây
không phải là kết cục mà cô muốn sao? Rõ ràng là đã đạt được mục đích nhưng tại
sao lại cảm thấy buồn tê tái như thế này?
“Thẩm
Nhược Phi…”
Cô lầm
rầm gọi tên cậu, nước mắt nương theo khóe mắt chảy xuống, cô mặc kệ, không hề
có ý lau đi, nhắm mắt thật chặt để cố ngủ, cuối cùng cũng chìm vào mộng mị.
Dù có
tuyệt vọng, đau khổ đến đâu thì vẫn phải tiếp tục sống. Trước khai giảng năm ngày,
Tiểu Hạ quay về thành phố S, tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nhìn
thấy mọi đồ đạc của Nhược Phi đều biến mất, lòng cô vẫn cảm thấy trống rỗng.
Tuy cô
và Nhược Phi chỉ sống cùng nhau có nửa năm, nhưng nửa năm này cũng đủ để cô
quen với sự có mặt của Nhược Phi. Hai chiếc bàn chải đánh răng cắm trong cái ca
đặt trên giá rửa mặt nay chỉ còn có một, khăn mặt trơ trọi phất phơ treo một
mình trên dây, thậm chí lúc xem phim cũng chẳng có ai thèm tranh điều khiển với
cô nữa…
Cuộc
sống quay trở về quỹ đạo vốn có của nó nhưng vì sao lại cảm thấy không quen?
Tại sao lại cảm thấy cô đơn, tim như bị ai đó lấy mất đi bộ phận quan trọng
nhất?
Tiểu Hạ
rầu rĩ, lấy điện thoại ra tìm số của Nhược Phi nhưng rốt cuộc vẫn không có dũng
khí để bấm gọi. Cô sập điện thoại lại sau đó lại mở ra bấm số của Trần Duyệt,
định hẹn gặp cô ấy___giờ cô có rất nhiều chuyện muốn nói.
Điện
thoại đổ chuông mãi mà không có ai bắt, Tiểu Hạ đoán chừng tầm này Trần Duyệt
đang bận nên không tiếp tục làm phiền nữa. Cô rời nhà một mình đi hóng gió,
thẫn thờ cất bước trên đường phố, mua một đống đồ chả biết có dùng vào việc gì
được hay không về, sau đó tới tiệm cà phê yêu thích của mình để nhâm nhi. Cô
gọi một tách cà phê Ý, bần thần ngồi nghe tiếng nhạc du dương, mãi mới để ý
thấy có người bỗng nhiên ngồi vào ghế đối diện với mình tự lúc nào. Cô mơ màng
đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn người đó, đột nhiên cảm thấy hơi thở chẳng còn.
“Tiểu
Hạ, không ngờ em lại đến đây.” Uông Dương thẹn thùng cười với cô : “Thẩm Nhược
Phi không đi cùng em sao?”
“Hôm nay
anh ấy có việc bận.” Tiểu Hạ bất giác nói dối.
“Thế
à…”
Uông
Dương gọi một ly cà phê, rồi cứ lặng lẽ ngồi chuyên tâm quấy thìa. Tiểu Hạ
ngượng ngùng đang định mở miệng từ biệt thì Uông Dương bỗng nói : “Hai người
vẫn ở cùng nhau nhỉ?”
“Dạ?”
“Tiểu
Hạ, em vẫn ở cùng Thẩm Nhược Phi có phải không?”
Tiểu Hạ
chẳng biết phải trả lời thế nào, đúng, cô đã từng ở cùng với Nhược Phi nhưng
giờ… song cũng không cần phải giải thích chuyện này với Uông Dương.
“Đó là
chuyện của em.” Tiểu Hạ lạnh nhạt trả lời.
“Cậu ta
làm em khóc sao?”
“Không
có.”
“Tiểu
Hạ…” Uông Dương dùng ánh mắt đau khổ nhìn cô.
“Uông
Dương, chúng ta chia tay rồi đó. Anh cũng sắp kết hôn rồi, nếu cứ thân mật với
bạn gái cũ thế này e là sẽ không hay đâu.”
“Anh
chia tay cô ấy rồi.”
“A?”
Tiểu Hạ kinh ngạc tột độ.
“Đáng
lẽ anh phải chia tay với cô ấy từ lâu, nhưng anh không muốn mất chức chủ nhiệm
sắp lọt vào tay mình….Vì sự nghiệp mà tình nguyện hẹn hò với cô gái mình không
hề yêu, ngay cả anh cũng cảm thấy coi thường chính bản thân mình. Anh những
tưởng có tiền tài chức vị là có thể quay lại với em, thực ra là do anh bị lối
sống vụ lợi đó ảnh hưởng quá nhiều, đến nỗi đánh mất cả lý tưởng của mình. Tiểu
Hạ, chúng ta…”
“Xin
lỗi anh, Uông Dương.”
“Ừ, anh
biết, ngày mai anh sẽ đi Châu Phi, không ngờ hôm nay lại được gặp em ở đây, coi
như là lưu lại một chút hồi ức đẹp đẽ trước khi ra đi.”
“Châu
Phi?”
“Ừ, anh
đi Châu Phi làm từ thiện. Em còn nhớ không, đó là mơ ước bấy lâu nay của anh.”
“A,
đúng thế…”
Tiểu Hạ
còn nhớ sơ trung năm thứ nhất, cả trường đều kéo nhau đến khu giảng đường để
xem phóng sự. Trong phim chiếu cảnh tang thương đói khổ của những em bé nghèo ở
Ch