hết
lưng đổi thành gáy, hết gáy lại đến đầu, cho đến lúc hai tay xoa bóp đến đau
nhức, mở miệng tỏ ý mình mệt rồi, Tạ Đắc mới buông tha chị.
Tân Ý Điền ngồi trên sofa ở phòng khách đợi đến khi
ngủ luôn. Bị tiếng bước chân giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra thấy Tạ Đắc mặc áo
ngủ tự mình tiễn Tiểu Diêu ra ngoài tỏ ý cảm kích, ngẩn ngơ một hồi, cúi đầu
tránh né ánh mắt cậu, lẳng lặng ngồi thẳng người. Tạ Đắc vẫn cho rằng tiểu Diêu
là do Đổng Toàn mời tới, đột nhiên nhìn thấy cô thì sắc mặc thay đổi, lạnh lùng
quát: "Cô ở đây làm gì?" Lập tức phản ứng, nghiến răng nói: "Tôi
sống hay chết, liên quan gì đến cô?"
"Không liên quan tôi, cho nên tôi đi." Cô
tức giận nói. Không phân biệt tốt xấu, không biết lòng người tốt. Hiện giờ cậu
có sức mắng người rồi, xem ra đau nửa đầu đỡ rồi.
Cô cầm túi xách định muốn đi ngang qua cậu, Tạ Đắc đột
nhiên vươn tay chặn cô. Cậu nổi giận nhìn chòng chọc cô, không nói một lời, ánh
mắt âm u như lưỡi dao lăng trì thàn kinh yếu đuối của cô. Trong khoảng không
tràn ngập không khí căng thẳng chạm vào là nổ ngay.
Đổng Toàn vẫn canh giữ bên ngoài phòng khách thấy thế
nhanh chóng kéo Tiểu Diêu đi ra trước.
Tân Ý Điền chịu thua trận trong ánh mắt khiển trách
lặng lẽ của cậu, run rẩy quay đầu đi, nhẹ giọng nói: "Cậu lại sao
thế?"
"Cô lợi dụng tôi xong, mặc xong quần áo liền trở
mặt không biết người, còn dám hỏi tôi vì sao?" Tạ Đắc càng nghĩ càng thấy
mình nản lòng. Cậu đâu có làm gì sai, tối đó rõ ràng là cô tự nguyện!
Tân Ý Điền vội vàng chặn cậu, "Oái, dừng lại--,
không cần nói khó nghe như vậy --" Mắt cô nhìn hướng cửa, vô lực vỗ vỗ
trán, cắn môi nói: "Cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tôi đi đây." Cô thừa
dịp cậu không chú ý, cấp tốc vụt qua người cậu.
Tạ Đắc thấy bộ dáng này của cô, lo sợ cậu như nước lũ
và thú dữ, trong phút chốc sẽ bắt đầu tấn công cô, không có ngăn cản, nặng nề
vùi mặt vào sofa nơi cô ngủ lúc nãy.
...s...
Đổng Toàn muốn đưa các cô về. Tân Ý Điền từ chối khéo,
"Không cần đâu, ở đây rất dễ bắt xe. Anh cũng đi tới đi lui hơn nửa đêm
rồi, mau về ngủ đi, ngày mai còn phải lái xe đó."
Trên đường Tiểu Diêu hiếu kỳ hỏi cô: "Cái cậu Tạ
kia là thân thích gì với em?"
Tân Ý Điền nói đại một câu, "À. . . dù sao cũng
không phải là họ hàng thân thiết gì lắm. . . tính tình cậu ta không tốt lắm, chị đừng để trong
lòng."
"Người bệnh mà, nên thông cảm. Có điều kẻ có tiền
đều thật kỳ quái, có phải đều dùng sức khỏe kiếm tiền không thế? Cậu ta tuổi
còn trẻ, xem ra khoảng hơn hai mươi tuổi, sao lại đau nửa đầu? Đây là loại bệnh
kinh niên, đau muốn lấy mạng người ta, rất khó chữa hết."
"Áp lực lớn đây. Một cái quyết sách đụng đến hơn
nghìn vạn, quan hệ đến lợi ích sống chết bao nhiêu người."
"Chính là thế, tiền của người giàu có cũng không
dễ kiếm được thế đâu! Được rồi, tinh dầu kia của em thật tốt, lúc ra về có rửa
tay rồi, lâu như vậy vẫn còn ngửi được."
"Tinh dầu này quả thật không tệ, có thể dùng để
chế tạo nước hoa cao cấp. Em cũng dùng nó làm sản phẩm dưỡng da, tự mình phối
hợp, trực tiếp thoa lên mặt. Kể chuyện cười này với chị, em dùng tinh dầu hoa
hồng thoa lưng, ngày hôm liền có kinh nguyệt, thực sự là quá kinh khủng."
"Hoa hồng thông kinh mà, có điều hữu hiệu như
thế, lần đầu tiên chị gặp nha." Tiểu diêu vẻ mặt ước ao nói. Lúc Tân Ý
Điền lấy ba trăm đồng đưa chị, chị kiên quyết không nhận, ấp úng nói:
"Tinh dầu này em mua ở đâu thế? Có thể mang cho chị vài lọ không?"
Tân Ý Điền nở nụ cười, làm một động tác
"OK", "Em có người quen ở Pháp, đợi cô ấy về nước em sẽ nói cô
ấy mang cho chị, nhưng hơi mắc đó. Vì mua những tinh dầu này, em phải nhịn ăn
nhịn uống suốt một năm trời!" Nói đến đây, cô thò tay vỗ vỗ bao, phát hiện
bên trong rỗng tuếch, lúc này mới nhớ đến hộp tinh dầu để ở khách sạn quên mang
về.
Tiểu Diêu liên tục xin lỗi, "Xin lỗi, chị đi vào
để trên bàn trong phòng ngủ quên đem ra."
"Đừng lo, cũng không phải quên ở chỗ người khác,
không mất đâu. Ngày mai em đến lấy." Lời tuy như vậy, nhưng mà Tân Ý Điền
không muốn tiếp xúc nhiều với Tạ Đắc, bởi vậy vừa đến nhà liền gọi điện cho
Đổng Toàn. Đổng Toàn nói cô là cậu Tạ đã ngủ rồi, ngày mai anh sẽ mang hộp tinh
dầu trả cô.
Sáng sớm, Tạ Đắc tỉnh dậy. Lúc Đổng Toàn đem tài liệu
hội nghị đưa cậu xem qua, thấy cậu ngồi ở sofa loay hoay với mớ tinh dầu trong
tráp gỗ, trước tiên là mở ra từng lọ, ngửi mùi hương trong đó, sau đó lần lượt
sắp lại, làm không biết mệt. Có bình phun tinh dầu, cậu cầm lấy hướng vào không
trung xịt hai lần, trong phúc chốc cả phòng tràn ngập hương hoa hồng, kéo dài
không tiêu tan.
Đổng Toàn hít sâu một hơi, cười nói: "Mùi này
thật dễ chịu. Tối qua cô Tân quên mang đi, gấp vô cùng, nói là mỗi ngày cô đều phải dùng."
Tạ Đắc quay đầu nhìn anh, hỏi: "Không phải của
thầy xoa bóp sao?"
"Hình như là của cô Tân, thầy xoa bóp đó là bạn
của cô ấy."
Tạ Đắc gật đầu, đóng nắp tráp gỗ, đứng dậy lấy vali
trong tủ áo, bỏ tráp gỗ vào đó, sau đó để vali trở lại.
Đổng Toàn ở bên cạnh nhìn, không dám lên tiếng. Anh
nghĩ thầm, cô Tân chắc nóng lắm đây