chính không tệ? Kiếm tiền
có nhiều người nhưng nhà kiến trúc tài hoa thì có mấy? Em không đồng ý, có nghe
không, không đồng ý! Anh sửa lại cho em, có nghe không hả?”
“Đã muộn, đăng ký từ lúc tháng ba đã xong, giờ đang hoàn thiện hồ sơ...”
“Anh im ngay cho em!” Cô giận dữ hét lên, tất cả đều do cô. Do cô gần đây một
mực vội vàng lo chuyện của mình cho nên cơ bản không để ý đến chuyện vào đại
học của hắn. Mà cô thì đinh ninh rằng hắn sẽ chọn ngành kiến trúc, lại không
thể ngờ tới...
“Giáo sư Glenn một mực nói với em rằng, ông ấy muốn anh thi vào trường ông ấy
học, hay bây giờ em gọi cho ông ấy...Nếu không được nữa thì chúng ta trở về
Newyork, nơi đó trường cũng rất tốt...” Cô hốt hoảng tìm điện thoại di động,
sắc mặt trắng bệch mất đi thong thả bình tĩnh thường ngày, vô cùng rối ren và
luống cuống.
“Sắc Vi! Sắc Vi!” Hắn thở dài tiến đến ôm lấy cô, cũng không để ý bột mì trên
tay sẽ dính vào người cô, “Đừng, đã xong cả rồi, hơn nữa vào tháng ba Glenn đã
gọi cho anh, là anh cự tuyệt ông ấy.”
Glenn ở trường đại học nhận đơn đăng ký, cố tìm nhưng tìm khắp nơi không thấy
đơn của hắn mới chủ động gọi điện cho hắn. Liên tục hi vọng hắn có thể theo
ngành kiến trúc.Nhưng hắn đã cự tuyệt.
“Anh cự tuyệt ông ấy? Anh có biết ông ấy là...”
“Anh biết rõ, ông ấy là kiến trúc sư nổi tiếng toàn cầu, là ngôi sao sáng. Anh
cũng đã xem những tác phẩm của ông ấy, rất tuyệt. Nhưng anh đã lựa chọn tài
chính, đương nhiên sẽ không đổi ý.”
“Có phải anh trai em yêu cầu anh? Đúng không?” Tại sao lại như vậy, A Hiển nhà
cô tới giờ đối với tài chính chưa từng có hứng thú. Hắn từ nhỏ đến lớn vẫn luôn
lặng lẽ ngồi ở một chỗ vẽ tranh. Ngay cả cô thích thiết kế cũng vì thường cùng
hắn vẽ tranh mà ra, sao lại đột nhiên thay đổi? Cô không tin, tuyệt đối không
thể tin được. Trong những người A Hiển quen biết chỉ có Thạch Quân Nghị mới có
thể ảnh hưởng đến hắn.
Cô biết mình nên tìm ai tính sổ rồi! Đẩy hắn ra chạy đến phòng ngủ, rốt cục
cũng tìm thấy di động, không chút do dự nhấn số gọi.
Bởi vì là đường truyền riêng của tư nhân nên sau ba tiếng chuông là có người
nhận.
“Chuyện gì?”
“Anh còn dám hỏi em có chuyện gì?” Thấy trên màn hình di động là khuôn mặt
nghiêm nghị của Thạch Quân Nghị, lửa giận của Thạch Sắc Vi lập tức vọt lên:
“Tại sao anh lại muốn A Hiển học Tài chính? Sao có thể chuyên chế như vậy? Em
đã sớm nói với anh rồi, chuyện giữa em và anh ấy các người không có quyền nhúng
tay vào. Vậy mà anh ngay cả chuyện anh ấy học đại học cũng muốn trông nom, thật
là quá đáng!”
“Sắc Vi.” Triệu Tử Hiển bám sát theo muốn lấy di động lại bị cô đạp cho một
phát vào chân.
“Còn anh nữa, tiểu quỷ đáng chết, lại dám nghe lời anh ta hả?”
Ai muốn muốn ngăn cản bị lửa giận thiêu đốt thì chỉ có thể bị bỏng nặng thôi,
Triệu Tử Hiển chính là bị như vậy.
“Chờ khi nào em tỉnh táo lại thì nói chuyện với anh sau.” Chủ tịch Thạch không
có hứng thú xem náo nhiệt, định ngắt điện thoại.
“Em còn chưa nói hết!” Biết tính anh trai nói một không nói hai, Thạch Sắc Vi
lập tức áp chế lửa giận: “Anh không giải thích ngọn ngành cho em thì không được
ngắt máy, nếu không anh có tin em lập tức mua vé máy bay đến Newyork tìm anh?”
Tin, sao lại không tin được? Nếu Thạch Sắc Vi có làm thì cũng không thấy lạ.
“Không liên quan đến anh trai.” Triệu Tử Hiển hiểu rất rõ ràng: “Là anh tự mình
quyết định, không liên quan đến ai cả.”
“Chính anh quyết định? Làm sao anh lại đột nhiên học cái ngành Tài Chính chết
tiệt kia, nếu không phải là...”
“Bởi vì nó nhanh nhất!”
“Nhanh nhất thì như thế nào?”
“Thành công nhanh nhất.”
Bốn chữ rất nhẹ nhàng, rất đơn giản nhưng khiến Thạch Sắc Vi sửng sốt: “Thành
Công?”
“Đúng, học cái này đối với anh về sau vào công ty có ích nhất.”
“Vào công ty...”
“Hắn rất có thiên phú.” Thạch Quân Nghị ở bên kia lạnh nhạt nói, thuận tay ký
tên ở trên văn kiện, “Anh chỉ dạy hắn một lần mà hắn có thể thực hành rất tốt
trên thị trường chứng khoán, hơn nữa thu vào rất khả quan.”
“Thị trường chứng khoán?” Thạch Sắc Vi phát hiện ra mình ngớ ngẩn, cô hoàn toàn
không thể tiếp thu được lời của bọn họ.
“Mua cổ phiếu.” Thạch Quân Nghị gật đầu một cái, rất tán thưởng.”Tiểu tử này
học được rất nhanh.”
Là thiên tài thì sẽ có thu hoạch trên cổ phiếu, hơn nữa rất dễ dàng. Đây là
điều mà Thạch Quân Nghị trong quá trình dạy đã rút ra.
“Tại sao lại nóng lòng muốn kiếm tiền như vậy?” Thạch Sắc Vi nghĩ mãi không ra.
“Sắc Vi, anh là đàn ông, anh muốn nuôi vợ và con mình thì sẽ phải kiếm tiền.
Nếu như học kiến trúc thì trong thời gian ngắn không thể đạt được mục tiêu của
anh cho nên anh mới chọn tài chính.”
“Đàn ông thì quả thật muốn cho vợ của mình không phải lo cơm áo.” Thạch Quân
Nghị cũng đồng ý gật đầu, “Hắn tất nhiên vì tương lai của hai người mà cố
gắng.”
Thạch Sắc Vi lầm bầm nói: “Mua cổ phiếu, học tài chính, vào công ty? Vợ, con?”
Sau đó cô hét lên như núi lửa phun trào: “Bà đây có tiền, bà đây có thể tự nuôi
mình!”
Hai người đàn ông này đồng thời sững sờ.
Cô nổi điên mà đem điện thoại di động vứt xu