ống đất, nhào tới, đấm đá Triệu Tử
Hiển: “Người ta không có tay có chân nên muốn anh nuôi sao? Anh bỏ lý tưởng của
mình, học cái tài chính quái quỷ gì đó, anh lại còn theo Thạch Quân Nghị đi học
chơi cổ phiếu? Anh đem em thành cái gì hả?”
Hắn ôm lấy cô, vừa phải cẩn thận không để cho cô làm tổn thương chính mình lại
phải ôm vững để cho cô khỏi ngã, trong khoảng thời gian ngắn đã thành ra mấy
phần nhếch nhác.
“Triệu Tử Hiển, anh xem em là cái gì, xem mình thành cái gì?” Nắm lấy cánh tay
hắn, cắn mạnh, hận không chịu nổi.
“Thật xin lỗi.” Chỉ là hắn thấy mỗi ngày cô bận mù mịt ngay cả thời gian ngủ
cũng không có nên không muốn để chuyện nhỏ như thế này làm phiền cô. Hơn nữa
chuyện của hắn từ trước đến giờ đều do hắn quyết định, cô vẫn chưa từng hỏi đến
nên không thể ngờ được phản ứng của cô lại dữ dội như vậy.
Cô thấy mùi máu tươi trong miệng mình đột nhiên khóc rống lên.
Triệu Tử Hiển giật mình, giờ hắn mới thật sự lo lắng. Sắc Vi của hắn luôn là cô
gái dũng cảm bá đạo, cho tới giờ dù có gặp bất kỳ chuyện gì cũng là bản mặt Đại
tiểu thư phách lối không thèm để vào mắt. Nhưng hôm nay cô lại khóc, quen biết
cô nhiều năm giờ hắn mới thấy cô không thể khống chế được mình.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Hắn sợ đến mức tay chân luống cuống, đưa tay lau
nước mắt của cô. Nhưng mà lau càng nhiều thì nước mắt càng chảy ra, tim hắn vừa
đau vừa chua xót, không biết làm thế nào mới tốt, chỉ biết liều mạng xin lỗi.
“Anh sao có thể như vậy!” Cô nằm trong lòng hắn liều mạng đấm hắn: “Tại sao có thể!”
“Là anh không đúng, em đừng khóc, nói cho anh biết rốt cuộc thế nào, được
không?” Dịu dàng dụ dỗ, chỉ cần cô không khóc, dù là để cho hắn sang năm nữa
học lại đại học cũng có thể được.
Cô nằm ở trong ngực của hắn khóc đến vô cùng thương tâm, như đưa đám, giống như
là mất đi cái gì quan trọng nhất, mà hắn chỉ có thể ở vừa dụ dỗ, nói xin lỗi,
an ủi, van xin, tất cả có thể làm cũng làm, lại không làm cô ngừng khóc được.
“Vì sao phải như thế này, từ nhỏ đến lớn, những cái gì anh thuận theo đều là vì
em mà thuận theo. Nếu ban đầu không bị nhà em nhận nuôi thì có phải tốt hơn
sao?” Khóc đủ rồi, mắt cũng khóc sưng lên, lòng của cô giống như bị cái gì đó
hung hăng lăn qua một lần, tan nát hết thảy.
“Làm sao biết chứ?” Hắn lắc đầu cười khổ, “Anh lúc đó vừa cô độc lại ít nói,
còn không vui vẻ, cơ hội nhận nuôi rất nhỏ.”
“Nhưng nếu không bị nhận nuôi, anh có thể vô ưu vô lo, muốn làm gì thì làm
rồi.” Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, “Cũng vì em cho nên từ nhỏ đến lớn anh
phải ở bên cạnh em. Em đi nơi nào anh cũng phải theo đó, vì em đi Pháp nên anh
cũng phải vội vàng mà tới đây. Ngay cả cái đêm sinh nhật đó, nếu như không phải
em chủ động thì chắc chắn anh sẽ không cùng với em. Nhưng bây giờ vì em mà cả
mơ ước từ nhỏ đều bỏ qua.”
Cô hung hăng thút thít tiếp: “Cho tới bây giờ đều là như vậy, bởi vì em muốn,
cho nên anh làm, vậy mong muốn của anh đâu? Không ai hỏi anh năm đó có muốn
nhận nuôi, có muốn đến Thạch gia, có muốn ở bên cạnh em, có muốn đến Pháp. Thậm
chí em cũng không hỏi anh là anh có muốn cùng sống cùng với em không?”
Hắn vừa định mở miệng liền bị cô đưa tay che miệng: “Em xem như anh nếu không
yêu em, chỉ cần em đối xử tốt với anh, nghiêm túc yêu anh thì một ngày nào đó
anh sẽ yêu em, sẽ đáp lại em. Nhưng bây giờ anh vì em mà buông tha cho tất cả thậm
chí cả ước mơ của mình. Em thật sự không thể giả vờ tất cả đều rất tốt, tất cả
đều hoàn mỹ. Để rồi em sẽ hối hận...”
Thì ra là cô vì điều này mà khóc, vì hắn mà khóc.
Hắn cầm lấy tay cô: “Thế bây giờ em có muốn hỏi anh?”
Cô ngẩng đầu nhìn hắn.
“Hỏi anh, có muốn chung sống cùng em hay không?”
“Còn hỏi cái gì, anh vẫn luôn bị em bắt buộc......”
“Có lẽ không phải!” Hắn cắt đứt lời cô: “Chúng ta ở chung một chỗ nhiều năm như
vậy, tính cách của anh như thế nào, em là người rõ ràng nhất. nếu như mà anh
không muốn, ai có thể bắt buộc được anh? Từ nhỏ đến lớn chỉ có mình em tốt với
anh mà thôi.”
Hắn đúng là như vậy, không sai mà..., bình thường ở trước mặt người khác liền
giả bộ lãnh đạm, không yêu không ghét, ngay cả đối với cha mẹ cô hắn cũng khách
khí mà xa lánh, trừ cô ra.
“Đó là bởi vì là em muốn cha mẹ nhận nuôi anh, anh cảm thấy em có ơn với anh.”
Hắn dùng ánh mắt kiểu không thể tưởng tưởng nổi mà nhìn cô: “Em nghĩ chúng ta
đang sống ở cổ đại sao? Anh muốn lấy thân báo đáp em?” Hơn nữa Đại tiểu thư vốn
sinh ra ở nước Mỹ, lớn lên ở đó sao lại có ý nghĩ này?
“Vậy anh...”
“Anh đồng ý ở bên cạnh em, cùng em tới Pháp, học Tài chính đều không phải vì
em. Mà vì chính anh.”
“Chỉ vì chính anh?” Cô không hiểu, rõ ràng tất cả vì cô yêu cầu mà.
“Đúng, bởi vì anh muốn sống cùng em, muốn chăm sóc cho em, mà đơn giản nhất
cũng vì, anh...” Hắn bỗng nhiên trầm mặc, khuôn mặt bỗng hơi hồng.
Cô đột nhiên hiểu hắn định nói gì tiếp theo, không hiểu vì sao lại thấy có chút
xấu hổ. Trời à! Thạch Sắc Vi từ nhỏ đến lớn, tình cảnh như vậy gặp quá nhiều,
nhưng cho tới hôm nay mới biết cảm thấy xấu hổ.
Nhưng, nhiều người như thế thì th