Snack's 1967
Tổng Giám Đốc, Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc, Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211051

Bình chọn: 9.00/10/1105 lượt.

khắc ở chung một chỗ cùng cục cưng, mới có thể càng khắc sâu cảm nhận được cục cưng lớn lên.

Đại khái là bởi vì tâm tình tốt vô cùng, Lan Sơ cõng cục cưng liên tiếp đi qua bốn năm con đường, cũng không cảm thấy mệt mỏi. Thậm chí càng đi càng hưng phấn, càng đi càng vui vẻ.

Khi cô sắp đi tới con đường thứ sáu, thì nháy mắt một người phụ nữ nhìn qua rất trẻ tuổi, lại lộ ra một cỗ lão luyện, hơi thở sắc bén của phụ nữ xinh đẹp, chặn lại đường đi của cô.

Người phụ nữ không che giấu chút nào nhìn cô từ trên xuống dưới, giống như là đang quan sát một hàng hóa đợi bán.

Đang lúc Lan Sơ không giải thích được, thời điểm không nhịn được muốn chủ động mở miệng hỏi thăm, người phụ nữ chợt giành mở miệng trước."Ừ. . . . . . Dáng dấp không tính là khó coi, nhưng thật ra có cảm giác vô cùng khéo léo." Nói xong, khóe miệng của người phụ nữ hơi giơ lên. Tựa hồ đối với ngoại hình Lan Sơ, bước đầu coi như hài lòng.

"Xin hỏi cô là?" Lan Sơ kỳ quái nhíu lông mày, cô và người phụ nữ này giống như hoàn toàn không biết. Hơn nữa, cô ta đang nói cái gì? Bộ dáng cô đẹp mắt hay khó coi, liên quan gì tới cô ta?

"Tôi muốn mời cô uống ly cà phê, không biết cô có nể mặt hay không." Người phụ nữ đáp phi sở vấn (hỏi một đằng trả lời một nẻo), vẻ mặt cười cười nhìn Lan Sơ. Tuy là hỏi ý Lan Sơ, chỉ là giọng nói của cô ta lại nghe không ra chút ý tứ trưng cầu nào.

"Cái đó, chúng ta hình như không quen biết." Lan Sơ bị hành động quái dị của người phụ nữ làm cho hồ đồ, người phụ nữ này chắc không có vấn đề đi. Ban ngày, sao lại ở ngoài đường phố tùy tiện ngăn lại một người phụ nữ xa lạ, hơn nữa còn muốn mời đối phương uống cà phê. Nghĩ thế nào, đều có chút giống như là đàn ông tiếp cận với phụ nữ.

Người phụ nữ cười cười, đúng tình hợp lí trả lời: "Tôi hiện tại liền quen biết với cô."

"Tôi mang theo cục cưng có thể không tiện." Lan Sơ vô cùng bất đắc dĩ, cô ngược lại rất hứng thú với người phụ nữ cá tính này. Vấn đề là, cô mang theo cục cưng, đoán chừng không có gì biện pháp chuyên tâm cùng cô ta đi uống cà phê.

"Không sao, tôi không ngại." Người phụ nữ không sao cả nhún vai một cái, ghé đầu liếc mắt nhìn cục cưng trong ngực Lan Sơ.

Bất chợt, trong giây lát Lan Sơ giống như đã hiểu ra cái gì. Cô thử dò xét quan sát người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp trước mắt này, thận trọng nói: "Cái đó, tôi. . . . . . Không phải đồng tính, tôi thích đàn ông, cô hiểu ý của tôi không." (cái gọi là giết người không dao chính là đây. Ha ha ha)

Miệng của người phụ nữ rõ ràng co quắp, nhìn Lan Sơ trong lúc nhất thời giống như không biết nên nói những gì.

Lan Sơ bị cô ta nhìn trong lòng tóc dựng thẳng, vội vàng khoát tay giải thích. "Cái đó, thật xin lỗi, tôi không có ác ý gì, tôi không phải là kỳ thị đồng tính, tôi chỉ là nói tương đối thẳng mà thôi." Cô thật đúng là nói chuyện không dùng đến não, tại sao có thể trực tiếp mà nói ra như vậy. Ngộ nhỡ đối phương thật sự là đồng tính, vậy cô chẳng phải là đã đả thương lòng của người ta, lại đả thương tự ái của người ta sao? Khó có được có một người phụ nữ sẽ coi trọng cô, cô kích động làm cái gì? Không thể tỉnh táo một chút để xử lý vấn đề sao?

Hồi lâu, người phụ nữ thật sâu thở ra một hơi, giống như để cho mình bình tĩnh lại. Sau đó, cô ta nhìn chằm chằm Lan Sơ, từng chữ từng câu, vô cùng rõ ràng trả lời: "Tôi cũng vậy không thích phụ nữ!"

"A, vậy thì tốt, vậy thì tốt." Lan Sơ nhất thời liền thở phào nhẹ nhõm, cô quả nhiên tố chất thần kinh quá nhạy cảm quá rồi. Cô làm sao lại có thể suy nghĩ lung tung liên tưởng với đồng tính rồi? Người làm mẹ, xác thực có tiềm ẩn một ít bệnh thần kinh. Giống như là vị mẹ dạ xoa, lại giống như chính cô.

"Xin mời." Người phụ nữ không hề nữa cùng Lan Sơ lãng phí thời gian, hướng cô làm một cái đưa tay ra hiệu mời.

Đang lúc này, Lan Sơ đột nhiên nghe được truyền đến từ sau lưng một hồi tiếng bước chân vô cùng chỉnh tề. Theo bản năng quay đầu nhìn lại, hai người đàn ông khôi ngô, không biết từ lúc nào ngăn chặn đường đi của cô. Căn cứ vào tình huống trước mắt, Lan Sơ chỉ có thể thỏa hiệp gật đầu. "Được rồi." Đối phương đồng dạng là phụ nữ, cô ta cũng sẽ không làm ra chuyện quá phận đi. Chỉ là, cô còn giống như nghe qua một câu nói khác. Câu nói kia hình như là: độc nhất lòng dạ đàn bà.

Lan Sơ vốn tưởng rằng người phụ nữ sẽ trực tiếp mang cô đến quán cà phê gần đó, kết quả cô ta lại dẫn cô tới trước một chiếc xe riêng dừng ở ven đường. Sau đó tự mình mở cửa xe, đứng ở một bên, mời cô lên xe.

Lan Sơ âm thầm cắn răng, lấy tay bảo vệ đầu nhỏ của cục cưng, thận trọng chui vào trong xe.

Xe giống như một phòng cá nhân nhỏ. Ngồi xuống, ngược lại còn có chút thoải mái.

Người phụ nữ đóng cửa xe, từ bên kia lên xe, ngồi ở bên cạnh Lan Sơ. Mà hai người đàn ông trước đó chặn đường đi của Lan Sơ lại lên ghế lái cùng ghế lái phụ.

Xe chậm rãi chạy. Người phụ nữ không nói một lời, hai người đàn ông trước mặt cũng không nói chuyện.

Không khí vô cùng trầm mặc, khiến tâm tình Lan Sơ không nhịn được có chút nặng nề. Cô nghiêng đầu nhìn cảnh vật ngoài cửa xe một đường không ngừng vụt qua về p