.
"Mẹ, mẹ đang tức giận sao..., vì sao mẹ lại tức giận, có phải bảo bảo không
ngoan làm sai chuyện gì khiến cho mẹ tức giận đúng không, mẹ đừng nóng
giận, bảo bảo hứa sẽ cực kỳ ngoan."
Phi Phi tiến lên, bộ dáng đáng thương tội nghiệp nắm ống tay áo của mẹ, cậu không muốn mẹ không vui.
"Không, mẹ không có giận con, Phi Phi, con hãy ở lại chỗ này, mẹ có việc phải
đi ra ngoài một chút. Nhớ kỹ đừng có chạy lung tung, chờ chú Tần của con trở về, không phải con cực kỳ thích chú ấy sao?"
Thiển Hạ
quyết định mình nên trở về, để cho Phi Phi và Tần Trác Luân cùng ở một
chỗ, bởi vì cô không muốn cầu sự hỗ trợ của Tần Trác Luân, dù sao Tần
Trác Luân cũng đã biết rõ Phi Phi là con của anh, nên tự nhiên anh ta
cũng sẽ đối xử tử tế với Phi Phi thôi.
"Bảo bảo thích mẹ cũng thích cả cha nữa, bảo bảo muốn mẹ và cha cùng ở một chỗ."
Phi Phi nói ra tâm nguyện của cậu, cậu rất muốn có cha và mẹ cùng ở bên
cạnh mình, bởi vì những bạn nhỏ khác thì đều có cha và mẹ cùng nhau yêu
thương nha.
"Chuyện này sau này hãy nói, con cứ ngoan ngoãn
đợi ở chỗ này, muốn ăn gì thì đi xem tủ lạnh có không, chính con làm một chút ăn, nhớ kỹ cẩn thận một chút."
Thiển Hạ sờ sờ mặt con
trai, chỉ vào vị trí tủ lạnh để cho con trai tự mình nấu ăn, cô tin
tưởng con trai có bản lĩnh làm ra được món ăn ngon, nếu nơi này vẫn
thường xuyên có người đến dọn dẹp thì tủ lạnh chắc hẳn là sẽ không trống không rồi.
Chờ Phi Phi đi vào phòng bếp thì Thiển Hạ lại vụng trộm mở cửa đi ra ngoài.
Không nghĩ tới, cô vừa mở cửa thì liền thấy Tần Trác Luân.
"Tặng cho em, thích không?"
Ban đầu khi Tần Trác Luân nhận được điện thoại của cô, anh đã cố gắng suy
nghĩ lại, cô nói lần đầu tiên là chỉ cái gì lần đầu tiên?
Lần đầu tiên trên giường, hay là lần đầu tiên hôn môi, hay lại là lần đầu tiên ra ngoài ăn cơm, đi dạo phố, đi chợ đêm?
Giữa bọn họ có quá nhiều lần đầu tiên, khiến cho anh có phần khó đoán rồi.
Tuy nhiên nói lần đầu tiên trên giường là dưới tình huống mà anh không tình nguyện phát sinh, nhưng không có nghĩa là anh đã quên.
Anh
nhớ rõ đó là tại trong phòng một khách sạn nhỏ, cũng nhớ rõ lần đầu tiên của cô khi đó bởi vì đau đớn mà rơi lệ, lúc ấy anh cũng không rõ tâm tư mình phức tạp là vì cái gì, về sau mới biết được khi đó kỳ thật anh đã
có cảm giác với cô rồi.
Khi đó tâm tình phức tạp rất đau lòng.
"Anh, anh làm sao biết chúng ta ở trong này, còn mua một hộp chôclate lớn như vậy làm cái gì, mà tôi cũng chưa nói cho anh là muốn mua chocolate."
Thiển Hạ bỗng nhiên có chút luống cuống, anh, anh tự nhiên biết cô ở trong
này, không biết anh có còn nhớ rõ, nhớ rõ quán bar kia hay không?
Cô muốn hỏi, nhưng mà lại không hỏi được, nếu hỏi ra rồi thì anh có thể sẽ hiểu lầm rằng trong lòng cô có anh hay không?
"Anh nhớ rõ em thích ăn chocolate, anh cũng nhớ rõ lần đầu tiên của chúng
ta, chính là trong phòng của quán bar kia, lúc em ngủ mơ mơ màng màng đã cầm lấy tay của anh, lại còn xem tay của anh thành chocolate mà cắn,
khi đó anh đã biết em thích ăn chocolate. Anh suy nghĩ em nói lần đầu
tiên có phải là lần đầu tiên này hay không? Em ở trong điện thoại không
nói rõ ràng, nên trước tiên anh gọi điện thoại đến chỗ quán bar đó thì
ông chủ quán bar nói em không có ở đó, vậy thì em chỉ có thể ở chỗ này,
anh đoán không lầm mà, em cũng thật sự ở chỗ này, đây là chocolate em
thích ăn nhất, đừng đứng ngẩn ở đó nữa, mau cầm lấy."
Trời
ơi, anh ta, lời nói của anh ta quả thực khiến cho cô xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ chui vào trốn cũng không được rồi.
Anh ta làm sao lại biết trong lòng cô đang muốn cái gì?
Cứ thế, cô bị động ôm hộp chôclate lớn kia, cũng không biết nên nói cái gì..
Đúng, cô nhớ tới chuyện muốn nói rồi.
Là mảnh khăn tay kia, hừ, tên đàn ông xấu xa này, một bên vừa nói lời tình nồng mật ý với cô, một bên vừa muốn cưới người bạn gái trước của anh
ta, vậy anh ta coi cô là cái gì, tự nhiên vẫn còn giữ mảnh khăn tay bạn
gái trước tặng cho mình, đúng là đáng giận, cho nên cô nhất quyết kiên
định ý niệm không để ý tới anh nữa.
"Chocolate tôi nhận,
không cầm đúng là ngốc, đây chính là chocolate ăn ngon nhất, tôi cảnh
cáo anh về sau không được nói những lời nữa, đều đã qua lâu như vậy, lại vẫn còn nói ra làm gì, mau vào, tôi có lời muốn nói với anh."
Thiển Hạ cố ý nén ý muốn cười mà giả vờ giống như đang mất hứng ôm chocolate đi vào.
Sau đó anh cũng đi vào, anh đi đến phòng khách nhìn thì không thấy có người khác, vậy con trai Phi Phi của anh đâu?
"Phi Phi?"
Anh hỏi.
"Trong phòng bếp nấu cơm."
Thiển Hạ thành thật trả lời.
"Nấu, nấu cơm, Phi Phi mới bốn tuổi mà em để cho con nấu cơm, lỡ như. Không được, anh phải đi ngăn cản."
Trong đầu Tần Trác Luân lập tức xuất hiện hình ảnh lúc con trai đang nấu cơm
thì bất ngờ xảy ra chuyện không tốt, do đó anh xoay người muốn chạy đến
phòng bếp ngăn cản con trai nấu cơm.
"Anh đừng, Phi Phi cực
kỳ thông minh, con biết nấu ăn đã nửa năm rồi, mà nửa năm này cũng đều
là do con trai nấu cơm cho tôi ăn, anh đừng xem thường con trai tôi, cậu bé chính là bảo bảo thiên t