Ring ring
Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi!

Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210051

Bình chọn: 8.00/10/1005 lượt.

Nghiêng đầu nói với bọn tay chân: “Cột chắc hai chân nó lại cho tao.”

Mày mới là đàn bà hư hỏng, cả nhà mày đều là đàn bà hư hỏng!

Loan Đậu Đậu oán thầm, đôi mắt nhìm chằm chằm hắn! Tao không biết mày tại sao lại bắt tao! Đồ đàn ông chết tiệt!

“Nhìn cái gì? Con đàn bà hư hỏng này còn dám nhìn à? Có tin tao móc mắt mày ra không?” Đao Ba Nam vừa nói vừa vung tay định móc mắt cô.

Loan Đậu Đậu sợ phát run, vội vàng nhắm mắt lại. Mẹ nó, thật là hung dữ! Nguyền rủa chúng mày cả đời cũng không có mỳ ăn liền để ăn,a, không đúng! Là nguyền rủa các người mắc bệnh da liễu,.......Ô ô, ông trời nhanh lên một chút cho người đến cứu tôi! Anh cứu tôi, tôi liền lấy người đó! Tên ăn mày cũng được, cùng lắm thì cô nuôi hắn!

Đao Ba Nam khẽ dùng ánh mắt ra dấu cho bọn tay chân, đối phương hiểu ngầm trong lòng, từ trong góc xe lấy ra một kiêm tiêm, trực tiếp đâm vào cánh tay cô!

“Ô ô.......” Loan Đậu Đậu gào khóc, trợn to mắt hoảng sợ nhìn hai người đàn ông này, sau đó không tới năm giây, đôi mắt nặng nề rũ xuống, chưa tới ba giây liền mơ hồ, sau đó cụp xuống, cả người chìm vào trạng thái hôn mê.

Xe chạy về hướng ngoại ô.

Đêm khuya tĩnh lặng, xe vẫn còn lắc lư, xung quanh tối như mực, thỉnh thoảng ở phía xa có ánh đèn leo lắt, còn có tiếng chó sủa. Loan Đậu Đậu nhíu mày một cái, cảm giác cả người xương đều muốn vỡ vụn, giống như bị phá hủy. Do dự mấy giây không biết có nên mở mắt hay không, người đàn ông có khuôn mặt xấu xí đó lại tiêm cái gì kỳ quái vào mình thì sao?

Còn nữa, rốt cuộc bọn họ muốn đưa cô đi đâu?

Không biết lái xe mất bao lâu, rốt cuộc dừng lại! Nghe thấy có tiếng người nói chuyện: “Cô ta còn hôn mê làm sao đây?”

“Cõng vào trong, ngu ngốc! Nhanh lên một chút.......”

“Vâng!”

Sau đó Loan Đậu Đậu cảm giác cơ thể bị đẩy lên, kéo xuống xe, từ từ kéo.......Da thịt ma sát cùng mặt đất làm cho cô đau đến nỗi thiếu chút nữa hét lên, mẹ kiếp, bảo mày cõng, không phải bảo mày kéo, đồ ngu như heo! Muốn hại chết tao à!

Vì nghĩ đến sự an toàn nên cô tốt hơn vẫn nên nhịn một chút!

Kéo mấy phút thì hình như đến đích. Nghe có tiếng mở cửa, sau đó là ánh sáng, Loan Đậu Đậu bị ném trên ghế salon rách. Sau đó là tiếng bước chân vội vã cùng giọng nói ồn ào của người.

“Mẹ nó, mệt chết tao. Cô ta thật nặng! Vuốt thật thoải mái.......Hắc hắc.......” Nụ cười ghê rợn.......

Pằng.......

“Đừng làm loạn! Không thể động vào cô ta! Cô ta là bảo bối trong lòng tổng giám đốc! Thiếu một ngón tay hắn sẽ lấy mạng chúng ta!”

“Biết thế nhưng đã đến tay rồi không thể ăn rất khó chịu.......Của tao đã cứng rồi!”

“Mẹ kiếp tự đi nhà vệ sinh giải quyết đi! Lần này phát tài to! Đủ cho chúng tau hưởng phúc về sau......Còn sợ không có tiền tìm gái sao? Ngu xuẩn!”

“Hắc hắc.......Cũng không thể nói vậy! Phụ nữ bên ngoài không có tí sức lực nào! Lỏng loẹt, một chút cảm giác kích thích cũng không có! Con đàn bà này xem ra rất ***, nếu không làm trở thành bảo bối được người ta che chở chứ?"

“Đi ngay! Nhanh đi vào nhà vệ sinh giải quyết em trai mày, đừng làm tao xấu hổ! Chúng ta là cướp nhưng cũng có đạo đức nghề nghiệp đấy!” Giọng nói rất tự hào!

“Hắc hắc.......Được rồi! Tối nay lại làm bảo bối nhà tao uất ức rồi!” Sau đó là tiếng bước chân, còn có tiếng nhổ đờm.......

Loan Đậu Đậu nằm ngay đơ trên ghế salon cũ nát, lỗ mũi có thể ngửi thấy mùi mốc, thiếu chút nữa nhịn không được nôn ra! Nghe bọn họ nói chuyện càng nghĩ càng không đúng!

Mẹ kiếp, Thạch Thương Ly che chở cô xem cô như bảo bối lúc nào? Mẹ kiếp mắt bị mù à? Xong rồi xong rồi, lần này xong thật rồi! Phân Ruồi làm sao có thể nguyện ý đưa tiền chuộc cô chứ? Ngộ nhỡ bọn cướp không lấy được tiền, nhất thời tức giận đến mất hết lý trí, giết cô? Hoặc là thay nhau hiếp cô?

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, khóc không ra nước mắt! Làm sao lại có bi kịch bắt cóc như vậy? Loan Đậu Đậu rối rắm trong lòng, trong lòng mong mỏi Phân Ruồi có thể nhìn cô khổ cực nấu cơm, giặt giũ, làm việc nhà sẽ cầm tiền đến chuộc cô!

Ô ô.......Cùng lắm thì sau này cô không dùng thuốc tẩy làm xấu quần áo anh, không bao giờ nhổ nước miếng vào cơm của anh.......Nhất định phải tới chuộc tôi về nhà........!

Công ty U:I, phòng làm việc của tổng giám đốc. Ánh đèn cực kỳ tịch mịch giữa tòa nhà lớn, bốn người ngồi trong phòng làm việc to lớn, mọi người mặt không hề thay đổi! Trong đôi mắt ba người đầy lo lắng, chỉ có một người duy nhất thoải mái nhàn nhã, ngồi xem giống như việc không liên quan đến mình!

Thạch Thương Ly chạm vào cạnh cửa sổ, đôi tay tựa lên bệ cửa sổ. Cửa thủy tính phản chiếu khuôn mặt nghiêm nghị của hắn, ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo đến bức người. Đôi môi mỏng mím lại, giọng trầm thấp lạnh lùng: “Nói như vậy là đối phương bắt nhầm người? Người bọn họ muốn bắt cóc chính là cô.......Đồng Thoại!”

Đồng Thoại ngồi trên ghế salon, giày cao gót màu tím cao mười hai xencimet, đôi chân trắng dài được bao bọc bởi một chiếc quần ngắn màu tím, trên người mặc áo khoác, thoạt nhìn phong cách có chút quái dị. Khuôn mặt trắng noãn, trên mặt mặc dù không trang điểm nhưng rất thanh thoát, không có mascar, gật đầu: “Vâng