Disneyland 1972 Love the old s
Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321854

Bình chọn: 7.5.00/10/185 lượt.

"Đau bụng" trên mặt.

"Không nhất định, bình thường tôi đều sẽ ở trường luyện thi,mua bánh bao sát

vách để ăn, mua trước cái bánh bao để lót dạ, chỉ là không biết vì sao,

hôm nay không có bán." Kiệt An cắn thìa, buồn bực nhíu nhíu mày.

Mới vừa rồi để tiện cho ăn, cô lấy mắt kiếng ra để ở một bên, đôi mắt cô

nhanh như chớp vòng một vòng, lại nhìn trở về trên người của Đường Chính Hạo.

Ừ, cảm giác bọn họ bây giờ có phải hay không có thể xưng là hoà thuận vui vẻ? Lướt qua vẻ mặt âm trầm hù chết người của hắn, cứ

nhìn chằm chằm cô,cô lại nói.

"Này, Đường Chính Hạo, anh có biết

hay không nhìn chằm chằm người khác như vậy, sẽ làm cho người ta đang ăn sẽ nuốt không trôi đấy!"

"Chớ hấp dẫn tôi như vậy!" Ánh mắt Đường Chính Hạo trầm xuống, cảm thấy thân thể vọt qua một hồi nóng ran.

"Hả? Tôi như thế nào hấp dẫn anh ── oa!" Thật là nóng! Cô đưa ra đầu lưỡi bị phỏng .

"Chính là như vậy!" Cổ họng hắn trở nên căng thẳng, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm môi anh đào kiều diễm ướt át của cô.

Kiệt An hiểu, hắn như vậy lại trực tiếp soi mói cô, coi như cô trễ nải đi nữa, rốt cuộc hiểu rõ hắn chỉ là cái gì.

"Đường Chính Hạo! Anh đừng có hạ lưu như vậy có được hay không? Đó là đầu lưỡi tôi bị phỏng nên trực tiếp phản ứng, trong đầu anh đầy tư tưởng hạ lưu, mới có thể đem nó nghĩ sai."

"Hả? Làm sao cô biết trong đầu tôi

đầy hạ lưu?" Hắn chậm rãi hỏi, ánh mắt từ môi anh đào kiều diễm ướt át,

chậm chạp dời xuống, đi tới cổ áo của cô.

"Hừ, từ bối cảnh trong tấm hình anh đi vào khách sạn là có thể nhìn ra!" Cô đối với hắn khẽ hừ.

"Kỳ lạ . . . . . Lại có người lại thích cùng người có đầu óc hạ lưu như tôi đây ở chung một chỗ, thậm chí khuyên cũng không nghe." Tròng mắt đen

hắn chợt lóe sáng, nhìn cô tỉ mỉ che mồ hôi trên xương quai xanh trắng

tuyết, cô làm cho người ta nghĩ đến thân thể mềm mại ── ách!

Đợi

chút, Đường Chính Hạo! Mày không phải mới vừa còn lớn tiếng rống to muốn cô ấy cách xa mày một chút, vậy mà bây giờ trong lòng mày lại tính toán cái gì đó?

Không, nếu như làm như vậy có thể một lần vất vả mà

suốt đời nhàn nhã, chân chính dọa cô, tại sao không thể? Có lẽ cách này

so với quả đấm của hắn còn có thể dùng được.

Một phen giằng co, bị cô khơi lên bản năng phái nam rất nhanh sẽ thắng được.

Đường Chính Hạo chân thon dài, thoáng một cái ngăn ở giữa hai người, hơi

nghiêng bàn thấp ngay sau đó nhẹ nhàng lướt qua một bên.

"Anh làm cái gì?" Cô đề phòng nhìn chằm chằm hắn chợt đem cái bàn dời đi.

"Cô đã biết trong đầu tôi đầy tư tưởng hạ lưu, vậy cô cũng nên biết tôi muốn làm cái gì."

"Anh. . . . . . Lần trước là anh thừa dịp tôi còn chưa chuẩn bị xong,nhưng

hôm nay anh đừng nghĩ là tôi sẽ để anh làm lần thứ hai!" Cô thấy thân

thể cao lớn hắn tiến tới gần, theo phản xạ cô giơ vũ khí trong tay lên

── một cái thìa.

"Thành thật mà nói, nụ hôn kia thật ra thì cô

cũng rất hưởng thụ, không phải sao? A, đúng rồi, loại cô gái ngoan ngoãn như cô, nụ hôn kia hẳn là nụ hôn đầu tiên của cô đi! Như thế nào? Kỹ

xảo của tôi cũng không tệ lắm phải không?" Hắn nhíu mày, hô hấp trở nên

nóng lên, cơ hồ có lẽ đã lướt nhẹ qua mặt của cô.

Tim cô nhảy thình thịch, không cách nào phản bác,mắt cô chợt lóe sáng, lửa giận làm nó thoáng chốc lại sáng.

"Đường Chính Hạo,anh tốt nhất chớ tới gần tôi."Cô thở gấp, giơ cao vũ khí lên.

"Không, chúng ta còn chưa đủ đến gần !" Tầm mắt của hắn ở trên môi mềm mại, vì hắn căn bản không chú ý tới lời cảnh cáo của cô .

"Đường Chính Hạo, tôi đã cảnh cáo anh──"

Lông mày cô giương lên, tròng mắt xinh đẹp rùng mình, bắn tán loạn. Một bát cháo đã ra đi ──

Không lâu, bên trong khu xã chợt yên tĩnh, chỉ nghe được một người đàn ông đang rít gào, suýt nữa làm nóc nhà Đường gia rớt ra .

Một lát sau, một bóng dáng không nhanh không chậm đi ra cửa chính Đường gia.

Xem, sớm đã cảnh cáo hắn, cháo rất nóng! Haizz, thật là lãng phí!

Tạ Kiệt An nhướng mày khẽ đẩy đẩy mắt kiếng,chỉ nói chuyện lại lãng phí cả nửa bát cháo trứng muối thịt nạc,cô cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Sau lưng,tiếng gầm thét không ngừng, loáng thoáng còn có thể nghe tiếng

rống giận "Mẹ nó,Tạ Kiệt An cô có gan cút trở về cho tôi " .

Hừ hừ, đầu cô không phải là chập mạch!

Cô hớn hở tiến vào cửa nhà, sau đó để ổ khóa xuống. "Hả?"

Đèn đường, phản chiếu hai bóng dáng mảnh khảnh, đang dắt xe đạp đi song song, Trang Mỹ Trí phải tới nhà Kiệt An một chuyến.

"Cái chuyện sau đó hình như lại giống cũng không có đoạn sau, Kiệt An, cậu

nói xem chuyện gì đã xảy ra?" Cũng qua một tuần lễ rồi, ban năm hai vẫn

là gió lặng sóng êm. . . . . . Thật sự là kỳ quái.

"Có lẽ thầy Ngôn cũng không phải là nghĩ đuổi hắn như vậy."

"Làm sao có thể? ! Thầy Ngôn trong lớp căn bản coi Đường Chính Hạo như một

con chuột, luôn tìm cách đuổi hắn, đem hắn hung hăng đuổi đi──này, cậu

xem!"

Kiệt An không rõ chân tướng, đột nhiên Trang Mỹ Trí kéo lấy vạt áo cô một cái.

"Kiệt An, đó không phải là nhà Đường Chính Hạo sao?"

Kiệt An khẽ nghi ngờ, theo vị trí Trang Mỹ Trí chỉ nhìn lại.

"Oa, thế nào lại nhiều xe máy như vậy? Cậu thấy được chưa?"

"Ừ.