Polaroid
Tổng Giám Đốc Lên Giường Đi

Tổng Giám Đốc Lên Giường Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324460

Bình chọn: 7.00/10/446 lượt.

dường như nhận biết được ánh mắt của Quý Ly Ly đang nhìn mình, khuôn

mặt bỗng biến sắc, thu hồi lại vẻ mặt đùa giỡn, lộ ra giọng nói vô cùng lạnh

nhạt, không có kiên nhẫn mà nói: “Hôm nay tôi đến đây không phải để đãi khách,

cũng không phải muốn cản trở cuộc trò chuyện của quản lí Trần, tôi đến để hỏi

Quý Ly Ly một việc sau đó sẽ đi ngay.”

Trần Tân Lương liếc mắt nhìn Quý Ly Ly, đầu ngón tay gõ nhẹ lên quầy đá cẩm

thạch: “Cố Mộ Bạch, bây giờ là giờ riêng tư, cũng không phải giờ làm việc, nếu

anh muốn hỏi, Quý Ly Ly có thể không cần trả lời chứ? “

Quý Ly Ly không nghĩ đến Trần Tân Lương sẽ nói giúp cho mình, liền hướng vế

phía anh ta mà nở nụ cười cảm kích.

Cố Mộ Bạch không quản được nhiều như vậy, tay cầm ly cooc-tai và uống một hớp

vào bụng, buốn bực nói: “Vậy là quản lí Trần có đề nghị gì sao?”

Đằng sau quầy bar, Lí Thành Khanh mặc dù vẫn đang âm thầm oán hận họ vì chắc là

tối nay quán bar sẽ bị lỗ vốn nặng nhưng vẫn cảm nhận được có một ánh mắt sắc bén

đang hướng về phía mình mà phóng đến. Anh ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trần Tân

Lương đang mỉm cười, nói: “Lí Thành Khanh, tối nay cậu trả tiền.”

“...” Lí Thành Khanh rất muốn hỏi tại sao ba người bọn họ lại không chịu đi đến

quán bar khác? Nhưng mà ai kêu mình lại là bạn bè với bọn họ chứ.

Trần Tân Lương nhìn thấy Lí Thành Khanh vẫn luôn cúi đầu, lại không nói gì,

liền hướng về phía Cố Mộ Bạch mà đề nghị: “Dù sao chúng ta đều cũng đã đến, hãy

ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện a...”

Vừa nói xong, Trần Tân Lương nhớ ra một chuyện gì đó liền nói thêm: “Mộ Bạch có

phải muốn hỏi Quý Ly Ly một chuyện không? Nhưng mà hình Ly Ly giống như là

không muốn trả lời nha.”

Thấy hai người gật đầu, Trần Tân Lương liền vui vẻ cười:

“Vậy không bằng chúng ta chơi một trò chơi đi, nếu ai thắng thì sẽ được làm

chủ. Không biết ý của Ly Ly thế nào? “

Cố Mộ Bạch lạnh nhạt, anh không để ý đến Trần Tân Lương đang hỏi ý kiến của Quý

Ly Ly, dù sao thì vấn đề của anh cũng chỉ có một.

Mà Quý Ly Ly cũng không muốn nghĩ, liền gật đầu đáp ứng: “Không thành vấn đề,

ai sợ ai.”

“Rất tốt, tôi rất thích những người phụ nữ thẳng thắn! Thành Khanh mau đem đến

đây hai thùng bia, rồi ghi chép sổ để Cố Mộ Bạch trả tiền.”

Vừa nghe đến có người sẽ trả tiền, ánh mắt của Lí Thành Khanh bỗng trở nên sáng

rực, mặc kệ tối nay ai thắng ai thua, miễn là có người trả tiền cho anh là được

rồi! Rất nhanh chóng, Lí Thành Khanh đã đem hai thùng bia đặt trước mặt bọn họ,

rồi lại muốn xác nhận một lần nữa: “Chủ tịch Cố trả tiền có đúng hay không?”

Cố Mộ Bạch lạnh nhạt liếc mắt nhìn Thành Khanh một cái, Quý Ly Ly làm như không

nghe không thấy gì hết, còn Trần Tân Lương thì khoé miệng có chút buồn cười.

Lí Thành Khanh rốt cục cũng mừng rỡ, hớn hở nói rằng: “Nếu hai thùng bia này

còn chưa đủ thì cứ nói, chúng ta đều là bạn bè, tôi sẽ giảm giá cho các người”.

Sau đó liền chạy đến cửa quán bar treo lên một tấm bảng “Ông chủ có việc, tối

nay tạm dừng kinh doanh” và lập tức đi khỏi quầy để lại ba người bọn họ.



Phong cách chủ yếu của

quầy rượu lấy đen, trắng, xám làm chủ, cứ như một nhà bỏ hoang, mấy dây thép lộ

ra ngoài tạo ra cảm giác màu sắc mạnh, mặc cho nó tràn đầy từng góc, nhìn một

cái, cả quầy rượu cởi mở mà hào phóng, làm cho người ta có cảm xúc kim loại đặc

biệt.

Trong quán rượu bây giờ chỉ còn lại ba người bọn họ, hai nam một nữ. Ba người

họ mỗi người ngồi trên một chiếc sô pha, đối diện với nhau, thành một hình tam

giác. Trong nhất thời cả ba người bọn họ đều không có gì để nói với nhau, trong

quán rượu trở nên im lặng một cách kì lạ.

Cuối cùng Trần Tân Lương phải tự mình phá vỡ không khí trầm tĩnh này, anh mở ba

chai bia rồi đặt trước mặt của ba người: “Trò chơi nói thật lòng này có lẽ tôi

không cần phải nói quy tắc nữa. Người thắng có thể đối với người thua đưa ra

một câu hỏi hoặc một yêu cầu lớn nào đó. Nhưng mà điều kiện là người thua có

thể lựa chọn mạo hiểm hoặc phải nói ra đúng sự thật trong lòng mình nghĩ.”

Quý Ly Ly đương nhiên biết rõ quy tắc trò chơi, cô len lén liếc mắt nhìn Cố Mộ

Bạch một cái, anh ấy có lẽ sẽ hỏi mình về chuyện của Kiều Vi, như vậy nếu như

cô thua cô cũng phải mạo hiểm một phen.

“Nhưng chúng ta có tới ba người, dùng cái gì để quy định thắng thua.”

Quý Ly Ly có chút tò mò,

dời tầm mắt sang phía Trần Tân Lương, Trần Tân Lương nghe vậy liền cười mà nói:

“Cái này rất đơn giản chúng ta cùng chơi một trò phân định đi.”

“Trò phân định gì?” – Quý Ly Ly hỏi ngược lại Trần Tân Lương.

Trần Tân Lương thấy khuôn mặt mờ mịt của Cố Mộ Bạch, liền hỏi: “Không phải anh

cũng không biết chứ?”

“Cái này... rất phức tạp, chi bằng chúng ta chơi trò đổ xúc xắc tìm ra người

thắng thua.”

“Ý kiến hay.” – Quý Ly Ly vô cùng tán thành

“OK, hai người tự quyết định là được rồ, tôi cái gì cũng được, không giống như

người nào đó lại muốn...”

Quý Ly Ly vội vàng cầm lấy cánh tay của anh ta, mỉm cười nói: “Vậy chúng ta bắt

đầu đổ xúc xăc được chưa?”

Xúc xắc cơ hồ là vật mà mỗi quán bar đều có, cho nên không cần phải chuẩn bị, ở

trên bàn đã có