áp gọi tên của cô, rất đúng với quy tắc đã ghi trong hợp đồng của công ty ‘Món quà đặc biệt ngày Valentine’. "Em không mời tôi vào nhà sao?"
"Ah . . . .!" Uông Bội Nhu kêu lên một tiếng, vội vàng lấy lại tinh thần của mình, lui về phía sau hai bước "Mời vào!"
Triền Dục Quảng dùng mắt để quét qua toàn bộ căn phòng, phát hiện căn phòng được bố trí rất giản dị cùng ấm áp, kiểu trang trí đơn giản này khiến hắn rất thích.
"Chúng cùng nhau dùng bữa sáng trước đi!" Cô vội vàng chỉ vào thức ăn trên bàn trà ở trong phòng khách. "Sáng hôm nay chúng ta sẽ dùng món ăn Phương Tây, ngày mai sẽ dùng món ăn Trung Quốc ."
Đã trả tiền xong rồi, đương nhiên là cô rất muốn thử cảm giác hai người cùng nhau thưởng thức các món ăn khác nhau chứ.
Triển Dục Quảng gật đầu, đồng thời xoay người, từ sau lưng lấy ra một bó hoa hồng ra tặng cho cô, bó hoa đủ màu gồm đỏ tươi, vàng nhạt, hồng phấn, lam nhạt và màu tím nhạt, sau đó nói "Bội nhu, lễ tình nhân vui vẻ."
"Đẹp quá . . . . . ." Qúa bất ngờ Uông Bội Nhu cảm động đến sắp rơi lệ, thậm chí hai tay còn quên nhận hoa.
"Dù hoa có đẹp, cũng không thể đẹp bằng em " hắn tuân theo bản cam kết của "Món quà đặc biệt ngày Valentine" mà dùng những lời có cánh nói với cô "Bội Nhu thân yêu, mong em đồng ý cùng anh vui vẻ trong ngày lễ chỉ thuộc về hai chúng ta!"
Vừa nói hắn vừa quỳ một chân, động tác thành thục giống y như nam chính trong phim cầu hôn nữ chính vậy.
Xem ra, hắn rất hay làm động tác này.
Cũng có lẽ hắn đã được công ty đào tạo và huấn luyện qua.
Uông Bội Nhu đâu cần quan tâm hắn học được ở đâu chứ?
"Em nguyện ý, em đồng ý . . . . . ." Cô gật đầu liên tục.
"Vậy. . . . . ." Sau khi đã giao bó hoa cho cô, lúc này hắn mới nhìn đến thức ăn phong phú ở trên bàn. "Nhu Nhu . . . . Trước tiên có thể cho anh lấp đầy dạ dày trước được không ?"
Nhu. . . . . Nhu Nhu?!
Hắn mới gọi cô sao?
A . . . . Cô rất thích cái tên này, cảm giác rất thân mật, báo hại cô lầm tưởng hắn chính là người yêu thật sự của cô.
Cô vội vàng đem bó hoa hồng đặt ở một bên, lôi kéo Triển Quảng Dục ngồi vào ghế sofa nhỏ "A Quảng " Cô cố ý rút ngắn khoảng cách của hai người lại, gọi tên của hắn "Anh xem có thích những món này không?"
Triển Dục Quảng cũng rất bất ngờ khi nghe cô xưng hô như vậy, sắc mặt có chút không vui, cô gọi như vậy hắn cảm giác như đang ở trong công ty làm nôlệ vậy, biểu tình không vui biến đi rất nhanh, sắc mặt của hắn chuyển biến nhanh đến nỗi Uông Bội Nhu nhìn thấy, cũng tưởng lầm là mình bị hoa mắt.
"Nhu Nhu, em có thể gọi anh là Dục được không?" Hắn vừa dùng sandwich của cô vừa nói lên ý muốn của mình. "Anh muốn phụ nữ gọi anh như vậy." Trên thực tế, người phụ nữ đầu tiên mà hắn ân chuẩn cho gọi như vậy thì chỉ có cô mà thôi.
Ngay cả Lạc Tiêu Dao cùng hắn thân thiết như vậy cũng chưa được gọi như vậy.
Vậy thì có vấn đề gì.
"A Dục." Cô rất vâng lời.
"Nhu Nhu ngoan, đút cà phê cho anh." Hắn mới mới vừa giải quyết xong một phần sandwich, tay không khống chế liền cầm một cái burger.
Trong 30 năm qua, hắn chưa bao giờ ăn một bữa sáng ngon miệng như vậy.
Uông Bội Nhu nghe hắn gọi một tiếng Nhu Nhu, hai tiếng cũng Nhu Nhu, cách gọi thân mật như thế, khiến cô cảm thấy như sắp tan chảy ra rồi, bây giờ nghe hắn nhờ vả, dĩ nhiên là cô liền vội vàng bưng ly cà phê đến trước mặt hắn.
Nhưng hắn lại lắc đầu một cái."Không phải như thế."
Sao? Không phải như vậy? Vậy là muốn như thế nào? Cô không hiểu nhìn hắn.
Bởi vì tay của Triển Dục Quảng đang dính dầu mỡ, nên không trực tiếp bưng lên, mà dùng ánh mắt hấp dẫn của mình nhìn cô. "Em dùng miệng đút anh."
Uông Bội Nhu lập tức đỏ mặt .
"Em. . . . . ." Xem như đã từng nghĩ qua, nhưng cô chưa bao giờ làm chuyện như vậy, cô sợ tay chân của mình vụng về !
"Em không muốn sao?" Hắn không có xem thường biểu hiện của cô, vẻ mặt e lệ, hoảng sợ cùng xấu hổ của cô toàn bộ đều hấp dẫn hắn, khiến hắn càng muốn đối xử và bảo vệ với cô thật tốt.
Thuận tiện cũng muốn kiểm chứng một chút, xem hắn có lực hút với cô chỉ một ngày thôi hay không?
"Không, không phải. . . . . ." Cô ngập ngừng muốn giải thích "Đúng . . . . Đúng như vậy!"
Thật hay quá, suy nghĩ của cô ấy thuần khiết giống như hắn đang nghĩ về cô.
Nếu như hắn muốn chọn một người phụ nữ cho mình, thì cô gái này coi như đã đạt tiêu chuẩn của hắn.
"Không sao, anh dạy em." Hắn không ngại làm thầy cho cô.
"Nhưng. . . . . ." Đột nhiên cô tránh đầu qua, bờ môi của hắn chỉ vừa lướt nhẹ qua gò má mềm của cô "Em có thể hỏi anh một vấn đề được không?"
Bản thân Triển Dục Quảng hôm nay đến là muốn cô vui vẻ nên tùy ý để cho cô hôm nay muốn làm gì thì làm, cho nên hắn không có kiêng kị mà nói: "Dĩ nhiên là có thể, trên thực tế em muốn hỏi anh 100 câu, hay một 1000 câu cũng được."
Cô. . . . . . Cô làm gì có nhiều vấn đề muốn hỏi như vậy chứ!
Còn nói, cô cần biết nhiều vấn đề của hắn để làm gì cơ chứ?
Tương lai, hai người bọn họ cũng sẽ giống như hai đường thẳng song song mà thôi không có giao điểm, suốt cuộc đời này cũng không thể gặp nhau nữa, cô cũng không muốn biết quá nhiều, để sau này lại phải n
