XtGem Forum catalog
Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325470

Bình chọn: 7.00/10/547 lượt.

ời nhạt, ở trước mặt tôi đưa ra một tờ giấy, “Đây là hóa đơn, tớ cũng không cần trả lại toàn bộ, cậu theo đó trả 80% là được rồi.”

Hóa đơn đỏ, tôi vừa nhìn, chữ số phía trên khiến tôi sợ hãi, tôi sợ đến nỗi răng run bần bật, “Cái này, cái này, cái này, cái này, cái này là hóa đơn giả đúng không?”

“Cậu nói xem?” Cậu ấy cười như không cười, ánh mắt nguy hiểm.

“Nhưng không phải cậu nói là chỉ hai mươi sao . . . .”

“Tớ chưa từng nói, là cậu nói.”

Tôi nhớ lại, đúng thế, tôi đoán hai mươi đồng, lúc đó cậu ta không thừa nhận cũng không phủ định. Trách chỉ có thể trách tôi trước đó cho rằng đó là đồ giả. Nhưng nó đẹp như thế, hoàn mỹ là thật, sao lại là giả chứ.

Xem ra lần này tôi lại ngốc rồi.

“Trả tiền đây.” Tống Nhược Cốc lạnh lùng nói.

“Có thể trả góp không?”

“Không thể.”

“Vậy trả bằng thịt.”

“. . . . “ Tình huống này sẽ phát triển theo xu hướng khẩu vị nặng sao.

Cậu ấy nắm cằm tôi, ngón tay xoa nhẹ môi tôi, đột nhiên cúi đầu, ra vẻ muốn hôn tôi.

Tôi lùi về phía sau hai bước, đưa tay đầu hàng, “Được rồi, tớ nói thật, viên ngọc trai kia là đưa cho Sử Lộ chơi, nhưng tớ không hề cho cậu ta, tớ vốn định lấy về, tớ thề! Tớ sai rồi!” Ánh mắt tôi làm bộ đáng thương, nhìn cậu ấy.

Cậu ấy thở dài, chìa tay về phía tôi, trong bàn tay cầm viên ngọc trai đó.

“Cất đi, đây là vật hẹn ước của chúng ta.” Cậu ấy nói.

“Ừ, cam đoan không bao giờ để người khác nghịch!” Tôi chân chó gật đầu, cầm viên ngọc trai kia, đặt giữa môi nhẹ nhàng hôn một cái.

“Thích hôn nó sao?” Tống Nhược Cốc không hài lòng nhìn tôi.

Tôi ôm lấy cổ cậu ấy, tiến tới hôn cậu ấy. Cậu ấy chủ động nghênh đón, cắn môi tôi rồi cùng tôi dây dưa.

Sau một lúc quấn quýt, tâm tình của Tống Nhược Cốc quả nhiên tốt hơn nhiều, cậu ấy sờ môi cười, “Nhưng tớ còn muốn trừng phạt cậu.”

“Được rồi, nghiêm phạt thế nào?”

“Chưa nghĩ ra, ghi sổ trước đã.”

Tôi có dự cảm xấu.

Đối phó với Tống Nhược Cốc xong, tôi tìm Sử Lộ để giáo huấn cậu ta. Kết quả tên nhóc này đắc ý nói cho tôi biết, “Tôi sao lại không nhận ra vật kia là thật hay giả. Cho dù là cậu cho tôi tôi cũng không nhận . . . Chẳng qua tôi muốn chọc cho tên kia tức chết mà thôi.”

. . . .Tôi còn muốn bóp chết cậu ta hơn.

Cho dù thế nào, phong ba viên ngọc trai cũng kết thúc, Tống Nhược Cốc lại khôi phục vẻ mặt tàn bạo của người bạn trai hiếu thảo, chỉ là đôi lúc ánh mắt tôi gặp cậu ấy đang nhìn tôi lộ ra vẻ nóng lòng, hỏi cậu ấy, cậu ấy trả lời, “Tớ đang nghĩ trừng phạt cậu thế nào.”

Tôi cảm giác như mình là cừu non chờ làm thịt.

Nhưng tôi tạm thời không có tâm tư nghĩ xem cậu ấy muốn nghiêm phạt tôi thế nào, vì có chuyện khác khiến tôi cảm thấy bất an. Tống Nhược Cốc muốn dẫn

tôi tham gia một party, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là

party do chú cậu ấy tổ chức, đến lúc đó chắc sẽ có không ít bề trên và

bạn bè cậu ấy, thậm chí ông cậu ấy cũng có thể đến.Vì thế có thể nói

cuối cùng cậu ấy cũng chính thức giới thiệu tôi cho bạn bè người thân.

“Cậu đùa sao?” Nói thật, tôi hơi khẩn trương khi thấy những người lớn tuổi, còn gặp nhiều người như thế, thật đáng sợ . . .

“Tớ chưa bao giờ đùa, tớ vẫn luôn nghiêm túc,” cậu ấy nhìn tôi, sắc mặt không tốt, “Chẳng lẽ cậu chỉ là chơi đùa?”

“Không phải, không phải, tớ không có ý đó,” tôi vội vàng lắc đầu, “Ý tớ là, . . . . chuyện này, có phải quá nhanh không?”

“Nhanh? Cậu biết tớ đã chờ cậu bao lâu không?” Cậu ấy đưa cho tôi một chiếc

váy, “Hơn nữa, mọi người sớm muộn gì cũng thành người một nhà . . . .

Thử cái này xem.”

Đúng là không coi tôi là người ngoài mà, tôi

cảm thán, cầm váy mang vào phòng thử, sau khi đi ra đến bên cạnh cậu ấy, nhìn trong gương.

Không thể không nói nội hàm của Tống Nhược Cốc không tệ, chắc là có học qua thiết kế nên ánh mắt khá là độc đáo. Hiện

trên người tôi đang mặc váy liền bằng cotton, phía trên màu trắng tinh,

cổ tròn ngắn tay, kiểu dáng đơn giản, váy cũng nền trắng nhưng mặt trên

in hình giọt nước màu xanh, trong đó còn có điểm hoa văn chú cá nhỏ,

hình đơn giản nhưng rất dễ thương. Váy cao hơn đầu gối 10 cm, không dài

không ngắn. Kiểu dáng váy đơn giản, đường may tinh xảo, mặc trên người

lộ ra vẻ trẻ trung và sức sống, khiến cho người ta sau khi nhìn tâm tình không kiềm chế được tốt lên.

Tôi quay quay trước gương hai vòng, Tống Nhược Cốc hài lòng gật đầu, “Cũng không tệ lắm.”

“Đẹp thì đẹp thật,” tôi hơi do dự, “Nhưng không, ừ, thiếu . . . . trang trọng?” Không cần mặc lễ phục gì đó sao. . . .

Tống Nhược Cốc cười nói, “Không cần thiết. Đây chỉ là một party thường, cậu

không cần khẩn trương.” Cậu ấy nói, lại lấy một đôi giày đưa cho tôi.

Đây là một đôi giày cao gót mũi tròn, cao khoảng 6 phân, cũng không xa xỉ,

toàn thân giày màu trắng, trên mũi giày có điểm vài miếng thủy tinh màu

lam khá lạ, hợp lại thành nơ hình con bướm.

“Cái này có ngây thơ quá không?” Cảm giác như giày học sinh cấp hai, còn nơ con bướm.

“Không hề, phối hợp với váy của cậu vừa đẹp.” Cậu ấy thấy tôi không thừa nhận, dứt khoát kéo tôi ngồi xuống ghế, sau đó ngồi xổm thực hiện động tác

kinh điển trong phim thần tượng, thay già