Disneyland 1972 Love the old s
Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215635

Bình chọn: 7.5.00/10/1563 lượt.

hàn ra mệnh lệnh cho nàng.

Thân thể Lâm Hi Hi không thể nhúc nhích được, bị lực đạo đùa giỡn của hắn làm cho có chút đau, chỉ có thể nhẹ nhàng thở dốc, gật gật đầu.

Tần Dịch Dương đem nàng vây ở trong ngực, nhẹ nhàng nói mấy câu, khẽ hôn cánh môi nàng, chậm rãi đứng dậy rời đi.

Đêm, thực yên tĩnh.

Lâm Hi Hi vẫn cảm nhận được nóng cháy trên môi, đứng dậy xuống giường, đi đến bên cửa sổ kéo rèm lên.

Phía dưới tòa thành, trên một con đường rộng lớn, Lạc Thành cắt đứt di động, nhìn người đàn ông đang nghênh diện đi tới, vẻ mặt lúc này mới có chút thả lỏng, đứng dậy thay hắn mở cửa xe, một bên hướng hắn báo cáo những tình huống vừa mới phát sinh, một bên đi theo hắn ngồi vào trong xe.

Đèn xe bật lên, mấy chiếc xe nhanh chóng biến mất ở cửa tòa thành.

Bóng đêm thật lạnh lẽo, Lâm Hi Hi ôm chặt lấy bả vai chính mình, nhìn đoàn xe đi xa kia, những vướng bận trong lòng đã bay xa lúc nào. Tòa thành cùng quốc gia này xa lạ với nàng như vậy, lại khiến nàng có một tia quyến luyến, nếu nàng ở lại, có thể ở này mọc rễ hay không, tương lai có đủ đoan trang tao nhã mà đứng bên cạnh hắn hay không?

Nàng bị ý nghĩ của chính mình làm cho hoảng sợ, ngọt ngào nhưng cũng có chút lớn mật, nàng quả thực không biết tại sao bây giờ nàng lại không còn chút khúc mắc nào, có lẽ là vì cục cưng, cũng có lẽ là vì điều gì khác.

Tần Dịch Dương. . . . . .

Nàng lại không thể khống chế được mà yêu hắn một lần nữa sao?

___________***__________

Mưa to trắng xóa suốt cả đêm.

Ban đêm cảm nhận được một chút lạnh lẽo, Lâm Hi Hi đứng dậy đóng cửa sổ, trong lúc vô ý nhìn đến phía đối diện vẫn còn bật đèn, ánh đèn có màu cam nhạt, có thể nói, trên cửa sổ đang hiện lên một bóng dáng rất xinh đẹp.

Mưa quá lớn, thỉnh thoảng có gió lớn cuốn mưa bụi tiến vào, đập vào trên người thực lạnh như băng, nàng kiên trì không có đóng cửa sổ, mà dừng lại ở tòa lâu đài hắc ám kia, ban đêm mưa to xối xả đã làm cho nó không còn vẻ xa hoa huy hoàng như lúc ban ngày nữa, có vẻ u ám rất nhiều, mà cửa sổ đối diện rõ ràng phản chiếu ngược ra hình ảnh của một người phụ nữ, đang đem tất cả đồ vật trong phòng đập bể đi, âm thanh vỡ vụn bị tiếng mưa che lấp, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an.

Lâm Hi Hi vươn tay, đóng cửa sổ lại.

Nàng nhẹ nhàng dựa vào bên giường, im lặng mà suy nghĩ, đêm khuya mưa to không ngớt như vậy, hắn thật sự phải đi ô tô suốt bốn tiếng trong đêm để chạy về có xảy ra tai nạn gì hay không? Bốn tiếng, đến thời điểm này hẳn là cũng sắp rạng sáng, trong hoàn cảnh thời tiết xấu như vậy, làm sao có thể đi trên đường chứ?

Nàng không thể nhắm mắt lại, lông mi thật dài run nhè nhẹ, chỉ cần nhắm mắt lại sẽ bị một sự rung động mạnh mẽ làm bừng tỉnh.

Hiện giờ hắn có khỏe không?

Ngoài cửa sổ có sấm sét chém vào khoảng không trời đêm, tại nơi bầu trời bị nứt ra có tiếng nổ lớn làm nàng rùng mình một cái.

Nàng đột nhiên nhớ tới thời điểm ở Tần Trạch, cũng thời tiết như vậy, hắn từng gắt gao ôm lấy nàng, hôn nàng, bàn tay ấm áp bao trùm lấy vành tai nàng, làm giảm đi tiếng vang của âm thanh đáng sợ kia, đêm khuya mưa to thật lâu, nàng rúc sâu vào lồng ngực mà chiếm cứ thân thể hắn.

Hắn cũng từng nói, “em có thể hoài nghi anh hết thảy, chỉ có một điều em không thể phủ nhận, Hi Hi, anh yêu em.”

Lâm Hi Hi thử đi trở về trên giường, kéo chăn mỏng quấn quanh thân thế chính mình, lọt vào bên trong chiếc đệm êm ái mềm mại. Thế nhưng giông tố vẫn còn tiếp tục, lông mày cô hơi hơi nhíu lại, bên tai quanh quẩn lặp lại những âm thanh, là khi hắn rời đi, lúc ôm nàng, đôi môi nóng bỏng áp sát tai nàng, khàn khàn nói: “Ở đây chờ anh trở về.”

Dây dưa một hồi, ngón tay nhỏ bé và yếu ớt của nàng lại nhanh chóng buông ra, đã có chút không kiềm lại được sự ấm áp của hắn.

Cứ như vậy, khuôn mặt của hắn tràn ngập trong suy nghĩ của nàng, nàng không có cách nào lần nữa đi vào giấc ngủ.

Mà cùng lúc đó, ở trong phòng không hiểu Lan phu nhân đã đi đâu mất rồi.

Không có ai chú ý đến một nhóm người mặc áo mưa đen đang tiến vào trong tòa lâu đài, đến trước người nữ hầu mà nhíu mày báo cáo tình hình, nữ hầu kinh hãi, chạy đến trong phòng Lan phu nhân mà đánh thức bà, trên mặt phu nhân liền xuất hiện vẻ nghiêm trọng, vội vàng đứng dậy mặc quần áo vào, giữa đêm khuya rời khỏi tòa lâu đài, chẳng biết đi đâu.

Mưa to xen lẫn sấm sét gột sạch phòng ốc cùng cây cối, Lily mở thật lớn cửa sổ, hít thở thật sâu khí trời, trên gương mặt còn có nước mắt chật vật, cô vừa mới hung hăng ở trong phòng phát tiết cuối cùng cũng đã thông suốt, tất cả nữ hầu trong phòng đều câm như hến, cả thở mạnh cũng không dám.

Mà nháy mắt ngay tại trong phòng, cô nhìn thấy đoàn người kia đang đi ra.

“Này! Cô lại đây xem, những người kia là ai!” Cô còn chưa hết tức giận, âm thanh thật chói tai, gào thét nữ hầu.

Nữ hầu cả kinh cả người run lên, có chút sợ hãi mà đi tới, chịu đựng bên ngoài gió lớn thổi tới cùng mưa bụi lạnh như băng, sợ hãi đáp: “Hình như là cận thần thân tín của Lan.”

Trên gương mặt xinh đẹp của Lily là một đống nước mắt hỗn độn, nghe xong chuyện này không khỏi giật mình, ánh mắt lạnh l