ra, cảm giác mãnh liệt kia đã cuốn sạch suy nghĩ của nàng!
Cô ta muốn nàng chết.
Cô thật sự đã hận nàng đến mức muốn nàng chết sao?
“Ha ha ha. . . . .” Lily cười lớn, nước mắt giàn giụa hòa cùng nước mưa, rõ ràng đang điên cuồng, cô thật vui vẻ khi có thể nhìn thấy bộ dáng này của Lâm Hi Hi, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của nàng, không thể tưởng tượng nổi, nhìn thấy nàng bị bức đến tuyệt vọng ánh mắt đờ đẫn! Cô thật sự rất vui vẻ! “Cô không phải yêu con của các người sao? Lâm Hi Hi, không phải cô vì nó mà cái gì cũng có thể làm sao? Cô nhảy đi. . . . Cô nhảy xuống tôi sẽ không làm hại nó, tôi sẽ đối với nó thật tốt như một tiểu vương tử.”
“Được không? Cô mau mau nhảy xuống đi!”
Môt trận sét nổ vang trên bầu trời.
Cả người Lâm Hi Hi ngây dại, sắc mặt tái nhợt mà nhìn cục cưng trong lòng cô ta. Nó vẫn khóc, một mực khóc, khóc đến khi không còn sức lực cũng không ra tiếng nữa, chỉ còn lại có thân thể run rẩy, bị mưa gió điên cuồng giội vào suýt mất đi dấu hiệu của sự sống.
“Anh ở đâu. . . . . . .” Thân thể nàng giống như một chiếc lá khô sắp bị cuốn đi, hơi thở mong manh từ cánh môi tái nhợt thoát ra.
“Dịch Dương. . . . . . anh ở đâu?”
“Em thực bất lực. . . . . . Em không biết nên làm cái gì bây giờ, anh tới cứu . . . cứu em, cứu con chúng ta đi!”
“Lâm Hi Hi, cô do dự cái gì? Không nhảy có phải không?” Âm thanh khàn khàn của Lily hướng về phía nàng nói.
Cả người Lâm Hi Hi chấn động!
“Hừ!” Lily lộ ra một tiếng cười lạnh, cơ mặt co quắp lại, nhẫn tâm đem con dao hạ thấp xuống, hướng đứa trẻ trong lồng ngực đâm một chút, con dao kia đâm vào cổ đứa trẻ, thấy được một màu đỏ tươi chói mắt!
“Oa. . . . . .” Đứa trẻ đột nhiên khóc lớn, thanh âm khàn khàn!
“Đừng làm vậy!” Lâm Hi Hi đau đớn gọi, giống như là lấy máu chim hoàng oanh!
“Dừng tay. . . . . . Lily cô dừng tay!” Nàng muốn tiến lên, cũng không dám tiến lên, chỉ có thể gắt gao ôm lấy thân thể của chính mình, điên cuồng mà yêu cầu, điên cuồng mà khóc cầu xin cô ta: “Không cần đối xử với con tôi như vậy, không cần!”
“Vậy cô cũng không nên dông dài nữa!” Tiếng nói của Lily cũng phát run, cả đời cô, cô chưa bao giờ cảm thấy được mình ác độc như lúc này, chưa bao giờ nghĩ chính mình sẽ bị ném vào địa ngục! Thế nhưng vào giờ khắc này, cô biết chính mình đã bị thượng đế phán tội tử hình! Cô quả thật không biết hận thù của chính mình lại sâu như vậy, có thể đem sinh mệnh trong lòng coi như một miếng thịt để uy hiếp, đâm một cái chảy máu để làm cho nữ nhân đối diện cảm thấy đau lòng.
“Nhảy xuống đi. . . . . Cô không nhảy xuống tôi sẽ đem mắt nó móc ra cho cô xem!” Như phát điên, Lily đau đớn quát, ánh mắt như điên dại.
Mưa to gột rửa cả thế giới, trời đất trong lúc đó giống như chỉ còn lại một người khốn khổ, Lâm Hi Hi đứng thẳng người, chịu đựng sự đau dớn mãnh liệt từ trong trái tim nan ra tứ chi, nàng khóc hô cầu xin, hít thật sâu một hơi, sắc mặt tái nhợt ngẩng lên: “Tôi nhảy. . . . .”
Mọi ý thức đều trống rỗng, hoàn toàn là trống rỗng, nàng không biết ánh mắt chính mình đã có bao nhiêu tê tái cùng vô vọng, thanh âm khàn khàn đến mức nào, nàng có thể cảm nhận được cục cưng đang thống khổ, nàng không nên làm cho nó tiếp tực thống khổ nữa!
“Tôi nhảy. . . . . .” Từ trong lồng ngực gian nan mà phát ra hai chữ này, Lâm Hi Hi chậm rãi đứng thẳng người, suy yếu giống như ngay sau đó sẽ biến mất: “Tôi nhảy xuống đây. . . . . . .”
“Lily, cô buông dao ra. . . . . . Tôi nhảy xuống đây. . . . . .” thanh âm tắc nghẹn , Lâm Hi Hi lần đầu tiên cảm thấy chính mình lại gần cái chết đến như vậy, gần đến mức nàng chỉ cần vung chân xoay người một cái là có thể bước tới, trong đáy mắt nàng chỉ có cục cưng của nàng . . . . . . . . Chỉ có cục cưng của nàng!
Lily lạnh lùng nhìn nàng, đem dao chậm rãi dời đi.
Trời đất trong lúc đó, nàng chỉ có thể nghe thấy được tiếng khóc trẻ con, một tiếng lại một tiếng, xé rách lòng của nàng.
Cục cưng, đừng khóc, mẹ ở đây. . . . . .
“Nhảy nhanh lên!” Lily chờ không được, ánh mắt hằn lên tia máu mà nhìn nàng, chờ xem khoảnh khắc nàng chết kia!
Lâm Hi Hi lui về phía sau, từng bước lại từng bước, lùi đến bên cạnh vách núi, một chân thực đã lơ lửng giữa không trung.
Nàng đau đớn mà cố đứng vững một chút, trong ánh mắt sâu sắc nhớ lại toàn bộ sự việc trong đời, cha mẹ nàng, bạn bè của nàng, chồng của nàng, nàng đều nhớ lại và quý trọng hết thảy. . . . .
Tại đây trong một khắc, tất cả đều tái hiện lại!
Cánh tay tái nhợt nâng lên, che miệng lại không cho chính mình khóc thành tiếng, nàng thấy chiếc dù màu đen chỗ cục cưng chuẩn bị bung ra, sắc mặt tái nhợt mà trầm tĩnh, kiềm chế âm thanh gian nan từ trong lồng ngực phát ra, khàn khan nói: “Em yêu anh . . . . .”
Âm thanh vụn vặt kia, không ai có thể nghe được.
Cũng không ai biết được, nàng rốt cuộc là nói với ai.
Ở trong mưa nhắm mắt lại, nàng ngửa đầu, thân thể giống như con bướm trắng mất đi đôi cánh, nhanh chóng chìm vào màn sương mù bên trong vách núi đen tối.
Không có âm thanh, không hề động tĩnh, chỉ có nàng rơi xuống dưới, thân ảnh phút chốc đã biến mất ở trong vách núi đen k