ng, chắc chắn sẽ dắt theo cả đống chú thích tạp nham
phía sau.
Oa Oa kinh hãi, nhanh chóng nhớ lại những gì mình đã nói, não bộ chạy đến mười
tám vòng đường núi mới lắp bắp giải thích: “Cái đó... hức... tôi nói là... hức,
ngon cái con khỉ... hức... không phải trông... hức... rất ngon... hức... mà là
cực kì... hức... ngon... hức... Xin hết!”
Phía đối diện, đôi đũa của Lâm Lang đã rơi xuống đất, còn anh thì đang ôm bụng
cười ngặt nghẽo.
Tổng giám đốc Lang thì lại hết sức nhẫn nại, đợi cho lời nói kèm tiếng nấc của
cô dừng lại mới nhấc đĩa thịt rán về phía mình, bắt đầu ăn.
Oa Oa trợn tròn cả hai mắt. Mặc dù như vậy, cái dạ dày đáng thương của cô sẽ
không bị ngược đãi nữa, nhưng Tổng giám đốc Lang đang ăn phần thịt còn lại
trong đĩa... Trên đó có lẽ còn có cả nước bọt của cô nữa!!!???
Thế là Oa Oa đại nghĩa nghiêm nghị hét lên một tiếng: “Tổng giám đốc Lang...
hức!”
“Sao?”. Nhìn miếng thịt rán anh gắp sắp cho vào miệng, Oa Oa không thể không
đẩy âm lượng tăng thêm cho có phần uy lực: “Hức, thế này thành ra anh hôn tôi
mất!!! Hức... hức!”
Lang Hách Viễn và Lâm Lang dường như quay đầu lại cùng một lúc, ánh mắt đồng
thời “nện” lên người Oa Oa. Chỉ có một câu nói mà khi đi qua tai hai người họ
đã thành ra hai ý nghĩa khác nhau, thế thì lúc đi qua tai hàng trăm nhân viên
đang ngồi đây thì sao?
Chỉ thấy cả nhà ăn đang ồn ào bỗng chốc trở nên im lìm, không còn một tiếng
động.
Mấy trăm cặp mắt đều tập trung về phía bồn nước, ngay cả những người ngồi trong
góc khuất, không thể nhìn thẳng về phía ấy cũng lũ lượt đứng hẳn dậy, vượt bao
trở ngại trùng trùng, kiên trì phóng ánh mắt thăm dò về hướng bồn nước.
Oa Oa mắt to tròn hốt hoảng hết nhìn từ trái qua phải rồi lại nhìn từ phải sang
trái, cái cảm giác đột nhiên bị người ta chú ý hoàn toàn không hay chút nào. Cô
cố nuốt nước bọt: “Thực ra... hức...”
Lang Hách Viễn tiếp tục gắp thịt cho vào miệng, sau đó thờ ơ nói: “Lâm Lang,
cậu nói tiếp đi!”
Vị giám đốc họ Lâm rõ ràng đã bị hành động Lang Hách Viễn vẫn điềm nhiên ăn
thịt sau khi nghe rõ những gì Oa Oa nói dọa cho mất vía, ngỡ ngàng hỏi lại:
“Tổng giám đốc, tôi nói đến đâu rồi ạ?”
Lang Hách Viễn ngẩng đầu. “Tôi cũng không biết.”
“Ơ, vậy ý Tổng giám đốc là...?”. Lâm Lang thực sự không rõ rốt cuộc Tổng giám
đốc Lang Hách Viễn muốn anh nói gì nữa.
Lang Hách Viễn mặt không chút biểu cảm, khẽ bảo: “Chẳng lẽ cậu muốn tất cả nhân
viên ở đây tiếp tục dỏng tai lên nghe chuyện hôn gián tiếp này sao?”
“Cái đấy... thưa Tổng giám đốc Lang... hức... thực ra ý tôi không phải vậy....
hức... mà là...”. Oa Oa vẫn chưa hết xấu hổ vì cái họa tự mình gây ra, lén giật
giật tay áo Lang Hách Viễn. “Tổng giám đốc Lang, hức... anh phải tin tôi.”
Hành động của cô khiến Lang Hách Viễn quay sang nhìn cô bằng ánh mắt kì quái
mất mấy giây rồi chầm chậm mở miệng: “Tôi tin cô.”
Oa Oa nghĩ một hồi rồi mới bảo: “Vậy anh đừng ăn... hức... chỗ thịt này nữa
nhé! Trên đó có nước... hức... nước bọt của tôi...”
Lang Hách Viễn hơi nhếch mép, lại gắp một miếng thịt rán nữa cho vào miệng
trước bao ánh mắt cú vọ của mọi người. Tròn mắt kinh ngạc nhìn Lang Hách Viễn
chầm chậm thưởng thức mùi vị của thịt rồi nhẹ nhàng nuốt, chứng kiến mỗi động
tác trong quy trình tiêu hóa của anh, Oa Oa lại tưởng tượng đến cảnh mình biến
thành miếng thịt đáng thương vô tội kia, bị anh ta cắn xé, nhai nuốt.
Ực, ực... Cô nuốt nước bọt liền mấy cái.
Lang Hách Viễn nghiêng đầu, nghiến răng hạ giọng nói: “Không sao, tôi không
ngại chuyện hôn gián tiếp cô.”
Ực, ực... Cô lại nuốt nước bọt liền mấy cái.
Thế rồi vị Tổng giám đốc vừa ăn miếng thịt có dính nước bọt của Oa Oa đột nhiên
lạnh lùng hỏi: “Cô không nấc nữa à?”
Ô?
Hình như đúng thế thật.
Oa Oa thấy mình không còn nấc nữa thì cực kì phấn khích, vung loạn cánh tay,
vui mừng hoan hô: “Tổng giám đốc Lang, anh thật là hết xảy! Hồi trước, mẹ tôi
lấy việc không cho tôi ăn cơm để làm hết nấc, giờ anh lại lấy việc hôn tôi, đã
vậy còn thành công nữa chứ!”
Do không còn bị tiếng nấc ngắt quãng, giọng nói của Oa Oa lần này vừa vang xa
lại vừa rõ ràng.
Đôi lông mày của Lang Hách Viễn nhanh chóng nhíu lại, đến bây giờ, anh đã triệt
để hiểu rõ một chuyện. Cô bé này không chỉ ít tuổi mà đến đầu óc cũng khó có
thể cải tạo được, có nói gì cũng chỉ phí công mà thôi.
Cuối cùng, giữa bầu không khí càng lúc càng tĩnh mịch trong nhà ăn, Tổng giám
đốc Lang mặt mũi tối sầm nhìn Dương Oa Oa đang ngồi bên cạnh, nắm chặt nắm đấm,
cố gắng kiềm chế ý nghĩ tự mình tóm cổ cô ta ném ra ngoài cửa kính, sau đó đứng
dậy, căm uất bỏ đi, không ngoảnh đầu lại.
Đương nhiên, cái tính từ “căm uất” ấy là do Lâm Lang sau khi tổng kết đã thêm
vào.
Oa Oa thực sự chỉ muốn đâm đầu xuống nước chết cho rồi, bồn nước bên cạnh chính
là một lựa chọn quá hoàn hảo. Cô thề với trời rằng bản thân cô tuyệt đối không
phải một con ngốc, nhưng cứ lần nào gặp anh chàng đẹp trai ấy là y như rằng cô
lại không tự chủ nổi mà gây ra toàn chuyện hỗn loạn, khiến người ta choáng váng
thế này. Cô ai oán nhìn về phía Lâm Lang,