ạnh Lang Hách Viễn.
Đi hay không đi là một vấn đề, vì ngón tay vẫn chưa nhìn thấy kĩ được, lúc này,
mục tiêu đang ở dưới bàn, mờ mờ ảo ảo không phân biệt rõ. Lang Hách Viễn đang
nói chuyện với người khác, khóe mắt anh đã để ý thấy Oa Oa đang đứng bên cạnh
mình với vẻ mặt đăm chiêu, do dự không quyết.
“Sao vậy?”. Lang Hách Viễn quay người lại hỏi.
“Không, không có gì ạ”. Oa Oa rầu rĩ, chầm chậm lùi về phía sau. Đúng là trời
tính không bằng người tính mà. Sao sếp lớn vẫn chưa cầm tách cà phê lên nhỉ?
Chỉ cần anh cầm một cái, cầm lên một cái là cô có thể dùng mắt để đo được rồi!
Qua một tuần tiếp xúc, Lang Hách Viễn cơ bản đã nắm được quy luật của những
hành vi lạ thường của Oa Oa. Về cơ bản, nếu cô ra sức khuyên ngăn bạn thì nhất
định là đang có âm mưu gì đó, nếu do dự không quyết thì lại càng phải chú ý
cẩn thận. Vì thế, anh liếc tách cà phê một cái, lẽ nào cô còn dám nhổ nước bọt
vào đây?
Lang Hách Viễn làm ra vẻ vô tình lấy khuỷu tay huých huých vào tách cà phê, quả
nhiên Dương Oa Oa cho rằng anh muốn uống, lập tức dừng chân, hai mắt hưng phấn
lạ thường nhìn chằm chằm vào tách cà phê đáng ngờ đó.
Có vấn đề! Chắc chắn là có vấn đề!
“Cốc cà phê này tôi không uống nữa, cô bê ra đi!”. Lang Hách Viễn mỉm cười nói.
Oa Oa ngẩng đầu nhìn sếp lớn mà ức trào nước mắt. Sếp lớn, anh hành động thế
này chẳng phải là quân tư bản lấy người ta ra làm trò đùa sao?
Nhưng chỉ thị của sếp cũng không thể không nghe, Oa Oa chỉ còn cách chậm chạp
tiến về phía trước, đưa tay bưng tách cà phê đi. Dù thế, cô vẫn cố nhón chân
lên, nhưng vẫn không sao nhìn nhìn được ngón tay của Lang Hách Viễn. Thôi
vậy, không nhìn được thì thôi, dù anh ta có biết đếm tiền hay không thì cũng
chẳng liên quan gì đến cô. Suy nghĩ ấy khiến Oa Oa vui lên một chút, đã thế này
rồi thì cung kính rút lui vậy.
Oa Oa cúi người, lùi ra đằng sau, nào ngờ bước lùi hoàn toàn không dễ dàng, cô
bị vấp bởi chính đôi giày cao gót của mình. Để tránh ngã đập đầu ra sau thì
chỉ còn cách bổ nhào về phía trước, thế là tách cà phê Oa Oa vừa bưng đi, một
lần nữa trở về trước mặt Lang Hách Viễn.
Oa Oa trong khoảnh khắc khuỵu xuống vẫn còn nhớ bảo vệ đầu gối của mình, hai
tay vứt luôn vật đang cầm, ôm lấy đầu gối, may mà tấm thảm trong phòng họp rất
dày nên có khuỵu xuống cũng không bị đau.
Oa Oa vui mừng khôn xiết, da cô rất dễ bị bầm tím, nếu bị va đập thật, ngày mai
chắc chắn phải mang hai cái đầu gối tím bầm đi làm rồi, khó chịu chết đi được.
Đáng tiếc, nụ cười chưa kịp nở ra, cô đã nghe thấy phía trên có người hỏi: “Cô
không sao chứ?”
Oa Oa lập tức bị cảm động trước sự quan tâm chu đáo này, liền nói: “Không sao,
không sao.”
“Nếu như không sao, cô có thể đứng dậy lau quần cho tôi được không?”
Hả???
Ban ngày ban mặt, một Tổng giám đốc như anh sao lại dám ngang nhiên quấy rối
nhân viên nữ trước mặt cấp dưới như thế? Xem ra cần phải nhắc nhở anh rằng vụ
kiện quấy rối tình dục đầu tiên ở Trung Quốc đã giành chiến thắng rồi đấy, đừng
có ỷ vào địa vị của mình mà muốn làm gì thì làm!
Ngọn lửa phẫn nộ trong Oa Oa lập tức bốc cháy ngùn ngụt, cố nén cơn phẫn nộ
trong lòng xuống, cô ngẩng đầu nhìn lên. Đập vào mắt là hình ảnh Lang Hách
Viễn với chiếc quần dính lem luốc cà phê, ngồi nghiêm chỉnh trước mặt cô với vẻ
u ám.
“Cái đó, cái này... Tổng, Tổng giám đốc Lang...”. Không khí nặng nề trong phòng
họp làm Oa Oa cực kì bất an, chỉ cần nghĩ tới hành vi vừa rồi của mình là cô
lại không thể không cảm khái: Quả thực, hành động của mình đã khiến cả người và
thần đều phẫn nộ!
Cái đó ấy mà, Tổng giám đốc Lang à, cái tách đó là cà phê nóng đấy, tội nghiệp,
vậy mà anh vẫn có thể làm mặt nghiêm túc ngồi ngay ngắn ở đó, đau rát lắm
phải không?
Cô vội vàng xông tới trước bàn họp, rút vài tờ giấy ăn rồi ngồi thụp xuống, ra
sức lau quần cho Tổng giám đốc. Nếu chỗ cà phê bị đổ lúc nãy như một vũng nước
tung tóe thì bây giờ tốt rồi, nó đã hoàn toàn được cô lau thành một khoảng mờ
mờ.
Nhìn chiếc quần Âu nhăn nhúm đến thảm hại của Lang Hách Viễn, trong lòng Oa Oa
không kìm nổi xuýt xoa. Người ta đều nói, đồ Âu hàng hiệu đều thuộc loại chống
nước cách nhiệt, lần này thì đúng là nhìn tận mắt rồi. Lại không à, bao lâu
rồi mà cà phê vẫn chưa thấm vào đây này!
Tay cô vẫn còn đang múa may trên quần Lang Hách Viễn thì đột nhiên bị anh tóm
chặt lấy.
Oa Oa sợ đến há hốc mồm, chỉ thấy Lang Hách Viễn lãnh đạm nói: “Không cần cô
lau nữa, ra ngoài đi!”. Không những càng lau càng loạn, cô lại còn toàn chọn
phần trọng điểm để lau. Tuy biết cô tuyệt đối không có ý đồ đó, nhưng nếu đối
với người đàn ông nào, cô cũng không biết cảnh giác thế này thì sớm muộn gì
cũng bị người ta ăn tươi nuốt sống. Có điều, những lời này không cần anh phải
nói, dù sao cô và anh cũng chẳng có quan hệ gì, hơn nữa, loại con nít không có
đầu óc này có nói cũng không hiểu, thôi bỏ đi!
Oa Oa “ồ” một tiếng, định thoát khỏi sự kìm kẹp của anh, nhưng tay Lang Hách
Viễn vẫn chưa nới lỏng ra.
Vậy thì đừng trách cô, dù sao cũng tự vác xác tới, không xem thì lãng phí, cô
bắt đ