ều gì chứ? Rốt cuộc chị Tần Cầm đã phải chịu bao uất ức?”
Quản Huyền chuyển giọng lạnh lùng: “Chẳng qua là một
quan chức lãnh đạo bên Hồng Kông bày tỏ chân tình với cô ấy thôi mà, còn người
đó xuất thân từ Đại Lục, đã nghe chương trình phát thanh của Tần Cầm hơn mười
năm nay rồi. Chỉ có điều, fan hâm mộ hơi quá nhiệt tình với thần tượng, cô ấy
cần gì phải làm như vậy chứ? Chúng ta đều là những người trong ngành này,
chuyện tiếp đãi lãnh đạo cấp trên thế nào thì trong lòng mọi người đều rõ cả.
Tiểu cô nương, đáng lẽ em phải biết từ lâu rồi mới phải chứ?”
“Chuyện lần này lại còn do Trâu Nam đưa đường dắt lối
nữa.” Mạc Hướng Vãn bực mình nói.
“Cô bé do một tay em đào tạo, làm việc vẫn luôn cẩn
trọng hết mực, chưa bao giờ để xảy ra sai sót, là em đã dạy dỗ tốt.”
“Chị Quản, tại sao chị có thể làm vậy được chứ?” Mạc
Hướng Vãn gần như bật khóc.
Thế nhưng Quản Huyền vẫn bình thản: “Tiểu cô nương, em
vẫn biết rằng từ trước đến nay quán bar của chị mở ra để làm gì mà, chỉ là giả
vờ ngốc nghếch không hỏi han mà thôi. Bây giờ mạo phạm đến Tần Cầm, em mới tìm
chị hỏi tội, liệu chăng có bên trọng bên khinh quá không? Người ta thật sự chỉ
là fan hâm mộ của Tần Cầm, chị tìm cô ấy đến cho họ thỏa nguyện, chẳng qua là
nể mặt họ mà thôi. Mới sáng ngày ra em đã gọi điện đến trách móc chị như vậy,
chị cảm thấy rất buồn lòng, em có hiểu không?”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn ngây người đờ đẫn.
Những lời Quản Huyền nói đều là sự thật, từ đầu đến
giờ cô đã biết rõ quán bar đó được chị mở ra với mục đích không hề trong sạch.
Có điều, cô chưa bao giờ mở lời hỏi han, hoặc có lẽ vì đối tượng là chị Tần Cầm
nên mới thành ra như vậy. Ngay bản thân Trâu Nam cũng ngầm hiểu ý đồ bên trong,
vậy mà cô lại trót bất cẩn trong vấn đề của Tần Cầm.
Việc này đúng là cô tự làm tự chịu, cảm giác áy náy,
tội lỗi này khiến cô chẳng thể nào nói ra điều gì.
Quản Huyền bị đánh thức vào buổi sáng cũng không vui
vẻ gì. Bây giờ đã tầm mười một giờ, chị cảm thấy mệt mỏi, toàn thân ra rời.
Quản Huyền hạ thấp giọng nói, ngữ khí cũng mềm mỏng hơn, gần như chỉ đang thì
thầm: “Tiểu cô nương, em cũng nên thương hại cho tấm thân chị chứ.”
Mạc Hướng Vãn không nỡ dập máy xuống buồn bã đến cực
độ.
Cô chẳng thể nào ngờ được sự việc sẽ thành ra thế này,
cô thật sự cảm thấy áy náy vì sự bất cẩn, hời hợt của chính mình. Cô dựa vào
cái gì mà luôn luôn tin tưởng vào quán bar của Quản Huyền chứ? Tần Cầm từ lâu
đã nói bóng nói gió về điều này rồi, cô không phải không biết, nhưng bản tính
cô cố chấp, đã tin tưởng người nào, chuyện gì là luôn luôn mặc định điều đó.
Mạc Hướng Vãn muốn tát thật mạnh vào má mình vài cái,
lúc gọi điện thoại cho Tần Cầm, cô còn thành khẩn nói: “Bên chỗ chị Quản có mối
quan hệ với bên Hồng Kông, em nghĩ đi tiếp xúc nhiều một chút sẽ có lợi hơn với
chị, có rất nhiều người nhảy sang thị trường Hồng Kông lại nổi lên nhanh như cá
gặp nước.”
Tần Cầm cũng không phủ định điều đó, đắn đo một hồi
lâu nhưng cô cứ hối thúc mãi, cuối cùng chị đã lựa chọn nghe theo ý kiến của
cô.
Mạc Hướng Vãn chỉ biết tự nói với bản thân một câu: “Mình
thật quá ngốc nghếch.”
Tại sao bấy lâu nay cô vẫn luôn ngây thơ tin rằng quán
bar mà Quản Huyền mở ra là phục vụ cho nhân dân? Những việc trong các bar như
nào căn bản trong ngoài ngành mọi người đều biết cả, mấy năm nay cô cũng nghe
nhiều, gặp nhiều rồi. Vậy mà khi dính đến Quản Huyền cô lại lựa chọn mù quáng,
tin rằng Quản Huyền cũng không đến mức hại cả người “thân quen” của mình.
Thế nhưng quán bar của Quản Huyền cũng chưa bao giờ bị
lộ những chuyện không vui, Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, đột nhiên cảm thấy rùng
mình sợ hãi. Chị đã làm chuyện này quá đỗi thuần thục, điều này cho thấy những
phi vụ trước đó chị đều làm thuận lợi, gọn gàng, sạch sẽ đến mức độ nào, khách
chủ đều vui, nghĩ sâu thêm nữa thì đúng là bẩn thỉu, đáng khinh.
Người thân thiết nhất ở bên cạnh làm những chuyện mà
cô cảm thấy kinh tởm, căm ghét nhất, vậy mà cô vẫn luôn phớt lờ cho qua, cứ
chăm chăm chờ cho tới khi người ta động chạm đến mình, thậm chí còn gây nên nỗi
đau đớn cho một người bạn khác thì mới chịu tỉnh ngộ.
Cô nuốt nỗi đau này vào trong, không biết phải mở
miệng nói sao, thế nhưng vẫn cứ chẳng thể nào chịu được.
Đúng là không chịu được. Mạc Hướng Vãn ngồi trên sô
pha, toàn thân bứt rứt, bồn chồn như đang bị thiêu đốt.
Mạc Bắc loay hoay làm hết tất cả mọi việc trong bếp
quay ra, nhìn thấy cô đang ngồi trên sô pha, thẫn thờ cắn móng tay, chẳng khác
nào một cô bé đầy sầu muộn.
Anh liền bước lại gần hỏi han: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Mạc Hướng Vãn ngước đầu lên, người đàn ông trước mắt
đầy vẻ quan tâm, chân thành, tha thiết. Điều này càng khiến cô cảm thấy áy náy,
hình như đã động lòng trước anh. Những lúc Trâu Nam đưa ra yêu cầu quá đáng, cô
đều kịp thời phân tích. Nhưng gặp phải anh thì trí óc cô đúng là chẳng còn đủ
dùng nữa.
Mạc Hướng Vãn tựa vào sô pha, toàn thân mệt rã như thể
sắp ngã. Cô nói: “Anh về đi, có được không? Tôi muốn yên tĩnh một lúc.”
Cô thật sự không muốn nhìn thấy
