ho hai bố con. Cô liền hỏi Mạc Bắc: “Anh muốn ăn gì?”
Mạc Bắc nhìn thấy khí sắc của cô đã tốt hơn rất nhiều,
liền vui vẻ đáp lại: “Hai mẹ con em thích ăn cái gì thì anh sẽ ăn thứ đó.”
Đáp án này đương nhiên là tùy theo cô, anh thế nào
cũng được. Xem ra, anh đang thật sự muốn làm tới, muốn hòa thành một thể với
gia đình cô vậy.
Mạc Phi đang say sưa chơi, nghe thấy thế cũng vội vàng
lên tiếng nói giúp Mạc Bắc: “Mẹ ơi, bố rất thích ăn cay đấy.”
Điều này, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn không biết, càng
chẳng hiểu Mạc Phi biết được từ lúc nào, cậu bé thật sự rất quan tâm đến bố
mình. Cô không muốn suy nghĩ sâu thêm nữa, liền hỏi Mạc Bắc: “Vậy thì em mua
một con cá tươi về làm cá hấp được không?”
Mạc Bắc vốn dĩ định đưa cả nhà ra ngoài ăn, nhưng nghe
thấy cô nói vậy đột nhiên tò mò muốn thử xem tay nghề đầu bếp của cô ra sao.
Anh liền đáp: “Anh đưa em đến đường Đồng Xuyên nhé?”
Mạc Hướng Vãn không hề từ chối, Mạc Phi thì rất tự
giác trả lời: “Mẹ ơi, vậy thì con sẽ sang nhà bác Thôi tìm chị Tình Tình để học
tiếng Anh nhé.”
Mạc Bắc khẽ cốc lên đầu Mạc Phi một cái, con trai anh
càng ngày càng thông minh lanh lợi, anh cảm thấy vô cùng tự hào về điều này.
Mạc Hướng Vãn đưa Mạc Phi sang gửi nhà bác Thôi. Bác
Thôi liền thì thầm hỏi nhỏ: “Cô thật sự đang hẹn hò với Tiểu Mạc phòng 403 à?”
Mạc Hướng Vãn đang định phủ nhận, nhưng đúng lúc ấy,
Mạc Bắc lại bước ra ngoài khóa cửa, còn gọi cô một tiếng: “Mẹ Mạc Phi, em đã
xong chưa hả?”
Cái này phải gọi là: “không đánh tự khai”, cô quay đầu
lại lườm anh một cái.
Bác Thôi không hề biết ẩn tình bên trong, lại vô cùng
đắc ý vì nghĩ mình đã đoán trúng, vui vẻ nói: “Người ta gọi đây là “Nhân duyên
ngàn dặm chắp lại một” đấy.”
Mạc Hướng Vãn vội vàng bào chữa: “Bác Thôi, bác hiểu
lầm rồi ạ.”
Mạc Bắc cố tình để cho bác hàng xóm hiểu lầm, nên cô
vừa nói xong là anh đã nắm chặt lấy bàn tay cô, thậm chí còn chào hỏi bác Thôi:
“Phi Phi lại phải làm phiền bác rồi.”
Bác Thôi cười tít cả mắt: “Không phiền gì đâu.”
Mạc Hướng Vãn giậm mạnh chân, thầm trách mình đúng là
tự chuốc khổ vào người.
Sau khi bước lên xe của Mạc Bắc, cô tức giận không
thèm nói chuyện với anh.
Mạc Bắc thì tỏ vẻ như vô tội, vui vẻ hân hoan hỏi cô:
“Mẹ Mạc Phi. Em thích hoa hồng hay hoa bách hợp?”
Bộ dạng của anh lúc này đúng là “được đằng chân lân
đằng đầu”.
Thế nhưng cô vẫn còn nhớ lời nói của Hứa Hoài Mẫn, anh
là con người có nhiều ẩn tình, và ẩn tình đó khiến cho cô cảm thấy không vui
chút nào, thậm chí cô còn là nạn nhân gián tiếp của ẩn tình đó.
Mạc Hướng Vãn khẽ nhếch môi, lạnh lùng nói: “Tôi chỉ
thích cỏ sâu róm thôi.”
Mạc Bắc nhìn qua chiếc kính chiếu hậu thấy mặt cô đanh
lại.
Mấy ngày hôm nay, anh không ngừng suy nghĩ, thắc mắc,
rốt cuộc tại sao thái độ của cô lúc nóng lúc lạnh như vậy, bỗng bao nhiêu ngày
gần đây cố tình ra khỏi nhà từ rất sớm, mặc dù vẫn để cho anh đưa đón Mạc Phi
đến trường.
Có một bài hát mang tên Bạn
đừng đoán tâm tư của phụ nữ, vậy nên Mạc Bắc nghĩ,
có lẽ anh chẳng thể nào đoán biết được sự tình.
Thật ra, anh cũng không muốn võ đoán mọi chuyện, giữa
hai người lúc này không nên đoán mò lẫn nhau nữa, chỉ cần sát lại gần hơn mà
thôi. Anh chỉ muốn đối xử với cô thật tốt.
T¬T
Mấy hôm trước, sau khi nghe tin giật gân về bạn mình,
Quan Chỉ chẳng thể nào kìm nén được sự hiếu kỳ trong lòng, đích thân tới căn
phòng 403 thăm anh bạn chí cốt một phen, vừa hay bắt gặp Mạc Phi đang ngồi làm
bài tập.
Quan Chỉ tỏ ra vô cùng kinh ngạc nói khẽ: “Rõ ràng,
đây là một bản thu nhỏ của cậu mà. Thật sự không cần phải đi xét nghiệm AND
đâu.”
Mạc Bắc cũng thầm thì: “Quan hệ huyết thống đúng là
một điều vô cùng thần kỳ.”
Đích thực, Mạc Phi là sự dung hòa tổng thể giữa anh và
cô, chỉ một con người nhỏ bé như Mạc Phi đã có thể kéo được hai người vốn dĩ xa
lạ lại gần bên nhau.
Khi Quan Chỉ lại nói chuyện với Mạc Phi, cậu bé tỏ ra
vô cùng nghiêm túc nói: “Cháu sẽ không đeo kính giống như bố mẹ cháu đâu, sau
nay cháu còn phải làm phi hành gia.”
Quan Chỉ quay sang Mạc Bắc cười: “Người làm bố như cậu
đang bị chê bai kìa.”
Mạc Bắc xoa đầu Mạc Phi: “Chê bai cũng là điều đương
nhiên.”
Lúc Mạc Bắc đưa Mạc Phi trở về nhà bên kia, Quan Chỉ
âm thầm ngắm qua Mạc Hướng Vãn. Khi Mạc Bắc quay về, Quan Chỉ liền xuýt xoa:
“Cô ấy còn đẹp hơn cả Điền Tây.”
Mạc Bắc thừa nhận: “Cô ấy đúng là rất đẹp.”
“Có phải cậu đang đắm say trong mỹ sắc không hả?”
Mạc Bắc mỉm cười không nói gì.
Kể từ sau khi cả bố lẫn mẹ anh đều gật đầu đồng ý,
trong đầu anh đột nhiên nảy ra một tâm tư kỳ lạ, đó là cảm xúc ham muốn của
người đàn ông, suy nghĩ này đã làm loạn hết mọi tâm trí của anh, khiến anh ngày
càng muốn lại gần cô hơn.
Anh tâm sự nỗi niềm này cho Quan Chỉ nghe, Quan Chỉ
liền đáp lại một câu vô cùng đáng đánh: “Đơn giản thôi, đó là vì lâu quá rồi
cậu không động đến phụ nữ.”
Mạc Bắc thật sự chỉ muốn đánh cho Quan Chỉ một trận.
Quan Chỉ lại nói thêm: “Mình có thể hiểu được dục vọng
của đàn ông. Nếu cậu không yêu người phụ nữ đó, thì dục vọng không phải là gán