có chuyện bất
ngờ xảy ra, bức tường bảo vệ bên ngoài không hiểu sao lại đổ sập xuống, chặn
hết cả đường vào bên trong.
Mạc Bắc hoàn toàn không thể nào lái xe vào bãi đỗ, anh
mặt rỗ trông xe vừa nhìn thấy Mạc Bắc liền hét lớn tiếng: “Mau cho xe vào bãi
đỗ ở khu vực gần đây, hôm nay ở đây không thể đỗ xe được đâu.”
Thế là anh đành phải lái xe sang bãi đỗ xe khu nhà gần
đó, sau đó đi bộ về nhà mình, lúc này con đường vào nhà vẫn chưa được dọn dẹp
gọn gàng.
Anh mặt rỗ đứng phía xa vẫn nói giọng đầy áy náy: “Hai
người đi lại cẩn thận chút. Mạc tiên sinh, anh hãy đỡ lấy mẹ cháu Phi Phi đi.”
Mạc Hướng Vãn nhìn lại đôi giày mình đang đi, không
hiểu hôm nay ma sai quỷ khiến thế nào mà cô lạ đi đôi giày cao gót ra ngoài,
dẫm lên bề mặt toàn đất với đá, đi giày cao gót đúng là một cơn ác mộng đáng
sợ.
Mạc Bắc một tay xách đồ, bước một chân qua, sau đó đưa
tay còn lại về phía cô rồi nói: “Nào, hãy giao mọi việc cho anh.”
Mạc Hướng Vãn vẫn tỏ ra đắn đo, thế nhưng khi nhìn vào
ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định, cánh tay anh đưa tay ra một cách dứt khoát,
cô thấy an tâm hơn hẳn, trái tim bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Muốn về nhà thì chỉ có duy nhất một con đường này mà
thôi, Mạc Phi vẫn còn đang ở trong nhà đợi cô quay trở về. Cô nhất định phải đi
qua, dù là cái gì thì cũng phải dũng cảm đối mặt.
Mạc Hướng Vãn liền đưa tay ra đặt lên bàn tay anh…
Mạc Bắc cứ thế nắm tay cô cho tới khi về đến nhà mới
chịu buông ra, rồi đi sang nhà bác Thôi đón Phi Phi về.
Sau khi dùng xong bữa tối, Mạc Hướng Vãn đi ra ngoài
ban công thu quần áo, gió thu nhẹ lướt qua, cô ngước mắt ngắm ánh trăng sáng,
một vầng trăng đầy đặn, mỹ mãn. Cô ôm đống quần áo tựa lan can hướng mắt ra xa
vời, dường như đang hồi ức lại một điều gì đó.
Hồi còn bé, mỗi lần đến dịp Tết Trung thu, bố mẹ lại
bày hoa quả, bánh trái cúng trăng, cô thường hay ngồi ngoài ban công ăn thạch
lựu, cuộc sống lúc đó cũng tuyệt vời, ngọt ngào hạnh phúc y như vị trái thạch
lựu vậy. Từ sau khi bố mẹ ly hôn, đã rất lâu rồi cô không còn ngắm ánh trăng
tròn nữa, bởi vì gia đình bé và gia đình lớn của cô đều không hề được đoàn
viên, hạnh phúc.
Lúc ấy, bỗng có người đứng ngay phía sau lưng cô, hơi
thở của anh rất nhẹ nhàng, hẳn anh đang vô cùng thận trọng. Anh đưa tay chống
vào lan can ban công, tạo nên một không gian nhỏ hẹp bao quanh người cô.
Mạc Hướng Vãn đang định quay người lại, nhưng cô nhận
thấy quay người lại lúc này không ổn lắm, rất có thể sẽ đối diện thẳng với
khuôn mặt của anh.
Cô lại nhỏ tiếng cáu giận: “Anh lại đang muốn làm gì
thế?”
Mạc Bắc cứ quây lấy thân người cô như vậy, không để
cho cô rời đi, còn anh cũng không có ý định tiến lại gần thêm. Anh chỉ nói:
“Tại sao mặt trăng lại tròn vành vạnh như vậy chứ?”
Đây đúng là một câu hỏi ngớ ngẩn, Mạc Hướng Vãn đưa
tay lên đẩy cánh tay anh ra, nhưng tay anh lúc này chắc như cột đá, không thể
nào lay chuyển được. Điều này làm cô nhớ lại đêm Giáng sinh của nhiều năm
trước, anh cũng ôm chặt lấy cô, cô chẳng thể nào đẩy anh ra được, tiếp đó nửa
đẩy nửa không, sau cùng cô đành bỏ cuộc chịu thua.
Cô lại nghiêm mặt nói: “Mạc tiên sinh.”
Mạc Bắc chấn chỉnh lại: “Gọi anh Mạc Bắc.”
Cô không nói gì, anh lại tiếp tục nói thêm: “Hướng
Vãn, em không chấp nhận anh cũng chẳng sao cả, anh cứ ở bên cạnh hai mẹ con em
như vậy suốt đời. Dù gì sau này khi Mạc Phi kết hôn, ly trà của con dâu kiểu gì
cũng sẽ được dâng đến tay anh mà thôi.”
Mạc Hướng Vãn quay đầu lại định mắng anh, Mạc Bắc lại
nhanh mồm nhanh miệng nói tiếp: “Em đừng có mắng anh đầu óc không bình thường,
đây là thứ duy nhất anh có thể cho Phi Phi. Anh vẫn còn muốn làm nhiều điều
khác nữa, có điều đáng tiếc là người làm mẹ như em vẫn còn chưa đồng ý.”
Cô nghe thấy, suy nghĩ, đắn đo, rồi mới nói: “Anh làm
như vậy chỉ lãng phí thời gian thôi.”
Anh nghe xong, nhưng không hề suy nghĩ, đắn đo gì,
nhanh chóng đáp lại cô: “Người không phải cá, sao biết được niềm vui của cá?”
Mạc Hướng Vãn liền nói ngay: “Là vì anh đã ăn quá
nhiều cá hấp rồi đấy.”
Mạc Bắc cười đáp: “Anh thừa nhận là tài nghệ nấu ăn
của em hơn đứt anh. À đúng rồi, có nên mở một nhà hàng cá hấp thượng hạng không
nhỉ? Anh đảm bảo tài nghệ nấu ăn của em sẽ vượt qua món gà rán Tân Hương Hối
nổi tiếng hiện nay cho mà xem.”
“Tân Hướng Hối chẳng qua là mô phỏng bắt chước theo
người ta, bán hàng vô cùng rẻ mạt, chẳng có chút giá trị nào hết, làm sao có
thể so bì với công phu hạng nhất của hãng Dư Tín chứ?”
Mạc Bắc rất thích nói chuyện với cô về những đề tài
kiểu như vậy, lúc này món cá hấp, ghẹ tách vỏ hấp với tôm bao muối cô làm đích
thực có thể đệ danh là mỹ vị nhân gian, làm hai bố con anh ăn một mạch không
kịp thở, luôn miệng khen ngon.
Thông qua Mạc Phi, anh biết được Mạc Hướng Vãn hàng
ngày rất ít khi làm những món ăn đắt tiền. Thông thường, cô vẫn hay nấu các món
ăn đơn giản, để qua ba bữa một ngày, chỉ có những dịp lễ tết đặc biệt thì cô
mới làm những món ăn đắt tiền như thế.
Mạc Bắc nghĩ mình lại sắp sửa vớ bở rồi, cô làm một
bàn toàn món ăn