quen.”
Tâm trạng Mạc Hướng Vãn trấn tĩnh lại, khi đã chắc
chắn biểu cảm của mình có thể coi là hợp lý, cô mới lễ độ gật đầu rồi nói: “Vu
phu nhân, chào chị.”
Phu nhân Vu Chính, Chúc Hạ mặc trên người bộ váy tơ
tằm dài không tay của một nhãn hiệu nổi tiếng, trông cao quý, sang trọng hơn bộ
váy hở ngực hở đùi của Mai Phạm Phạm nhiều lần. Con người quý phái, nụ cười
lịch lãm, trang điểm nhẹ nhàng, nhã nhặn. Chúc Hạ không cần phải hỏi gì, chỉ
cần nhìn thái độ mấy cô nhân viên Spa là có thể đoán được ít nhiều rồi.
Chị nói với Mai Phạm Phạm: “Chúng ta ngồi đợi một chút
cũng không sao cả”. Rồi lại quay sang nói với vị phu nhân kia: “Bác Mạc, cháu
thấy ngại quá, đúng là để cho bác phải cười chê rồi. Bởi vì, tối nay bọn cháu
kẹt chuyến bay lúc chín giờ đi Venice. Cô bé này hơi vội vã đôi chút, mong bác
thông cảm.”
Vị phu nhân kia nghe thấy vậy, sắc mặt cũng dịu xuống
vài phần. Chúc Hạ lễ phép khiêm nhường, nói chuyện với người lớn tuổi cũng
thành kính, lễ độ, thông qua chuyện này, Mạc Hướng Vãn nhận thấy, nếu so sánh
Mai Phạm Phạm và Chúc Hạ thì đúng là chẳng khác nào gà và phượng hoàng.
Được cái “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, thái độ
và nét mặt của Mai Phạm Phạm cũng theo đó mà dịu lại đi nhiều, cô cất tiếng xin
lỗi vị phu nhân kia: “Cháu đúng là đã vội vã quá, ngày mai còn phải đến gặp đạo
diễn và nhà sản xuất bộ phim điện ảnh mới, cho nên không thể để lỡ chuyến bay
tối nay được.” Rõ ràng, bộ dạng đang thể hiện thái độ hối lỗi, nhận sai.
Vị phu nhân kia liền xua xua tay, xem ra cũng là một
người khoan dung, độ lượng: “Nếu như hai cháu đã vội như vậy thì cứ làm trước
đi.”
Chúc Hạ liền nói: “Thế này thì ngại quá ạ!”
Sau cùng, chủ quản khách hàng của khu Spa này cũng
đứng ra làm hoà. Đây đều là những khách quen, cô nhanh chóng sắp xếp nhân viên
ra tiếp đón bọn họ.
Chúc Hạ lại quay sang hàn huyên vài câu với Mạc Hướng
Vãn: “Mấy ngày này bên công ty lại bận rộn tất bật rồi đúng không? Nghe nói
công ty chuẩn bị lập một tổ chuyên theo sát dự án mới? Đừng có lúc nào cũng
chăm chăm vaò công việc quá, phụ nữ cũng nên quan tâm đến sắc đẹp một chút.”
Vị Vu phu nhân này mỗi lần nói chuyện với người khác đều
dùng vẻ mặt chân thành, quan tâm thật sự, không có chút kênh kiệu nào hết,
khiến cho người khác cảm giác không quá xa vời mà cũng chẳng quá thân thiết.
Đây là một bản lĩnh không phải ai cũng làm được.
Mạc Hướng Vãn trả lời vài câu ngắn gọn, cũng không nói
thêm nhiều với chị. Nói cho cùng, vẫn phải giữ đúng khoảng cách, cô không có
nghĩa vụ phải quá đỗi thân thiết với phu nhân ông chủ, huống hồ họ cũng chỉ là
tình cờ gặp gỡ.
Vị phu nhân lớn tuổi họ Mạc trước khi bước vào phòng
Spa liền quay sang nhìn cô mỉm cười, mặt mày phúc hậu, Mạc Hướng Vãn cũng mỉm
cười đáp lại.
Vào lúc hai người họ đi vaò phòng Spa, Mai Phạm Phạm
cố ý đi chậm lại vài bước, nói thì thầm một câu bên tai cô.
“Vãn Vãn, vị Vu phu nhân này là một người phụ nữ có
khả năng thông thiên đấy.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn kinh ngạc trước quan hệ của
Chúc Hạ và Mai Phạm Phạm. Spa này là do Chu Địch Thần giới thiệu, nên chắc hẳn
cũng là nơi những người trong ngành thường xuyên lui tới. Vậy mà, hai người họ
chạy tới đây làm chị em thân thiết, chẳng sợ người khác phát hiện.
Bộ dạng của Chúc Hạ hòan toàn quang minh chính đại,
bình thản và điềm tĩnh, trước hay sau lưng đều xứng đáng là một người phụ nữ có
bản lĩnh, tài giỏi.
Chỉ cần như vậy thôi, Quản Huyền đã chẳng thể nào sánh
kịp rồi. Hầu hết mọi việc làm ăn của Vu Chính đều phụ thuộc vào một câu nói,
điệu cười của người phụ nữ này.
Mạc Hướng Vãn toát mồ hôi lạnh, hoàn toàn không muốn
suy nghĩ sâu thêm nữa. Cô đi theo nhân viên Spa vào trong phòng làm dịch vụ.
Bên trong có hai người đang làm dịch vụ giảm stress nói chuyện phiếm với nhau.
Đúng lúc Mạc Hướng Vãn trao đổi với nhân viên xem có
loại tinh dầu nào thích hợp thì một trong hai vị phu nhân kia nói: “Tôi chẳng
cần biết vị đại soái ca nhà cậu ra sao, suốt ngày mỏi mệt. Trong công việc,
trong gia đình cũng chẳng thiếu thốn gì, ra ngoài chơi đùa cùng với mấy cô minh
tinh thì đã sao? Món tiền này chẳng qua chỉ bằng một lần đến Bắc Âu trượt tuyết
thôi mà.”
Người kia lại đáp: “Đúng thế, đây cũng chỉ là mấy trò
trong ngành giải trí. Đứa con trai nhà họ Giang bao một cô ở Bắc Kinh lâu lắm
rồi. Mỗi tháng chẳng qua mất khoảng một vạn đồng, một năm mất hai trăm ngàn để
cho bản thân được thỏai mái, đối với tôi đó chẳng qua chỉ là tiền giải tỏa tâm
trạng mà thôi. Đáng cười là có nhiều cô gái còn miễn phí tìm đến nhà, diễn vai
một cô bé Lọ Lem phiên bản hiện đại, mang theo giấc mơ ngớ ngẩn giữa ban ngày,
khiến cho người khác chẳng thể nào chịu nổi.”
Ngữ khí của hai người này vô cùng bình thản, nhưng lại
khiến Mạc Hướng Vãn cảm thấy khó chịu, cô khẽ nhún vai. May mà bọn họ cũng làm
sắp xong, khi Mạc Hướng Vãn nằm xuống để nhân viên thoa tinh dầu lên người thì
căn phòng này đã yên tĩnh trở lại.
Cô nhân viên lướt nhẹ bàn tay mát lạnh trên đôi vai
Mạc Hướng Vãn, ấn hai cái rồi nói: “Phần vai chị hơ