Mạc Phi, Mạc Hướng Vãn lại có thể bình tĩnh thừa nhận, đơn giản
đối mặt như vậy.
Từ sự hoang mang, sợ hãi ban đầu, đến thành thật,
thẳng thắn như lúc này, trong mắt cô hoàn toàn không còn bất cứ sự lo lắng, bất
an nào hết.
Mạc Bắc chỉ cảm thấy ý nghĩ lúc trước của mình thật
quá đỗi bỉ ổi, xấu xa, và đột nhiên có thể thấu hiểu tại sao mà cô lại có thể
vượt qua mọi áp lực, mọi gian truân khi sinh con vào độ tuổi còn trẻ như vậy,
thêm vào đó còn hiểu được tại sao cô lại có thể bước lên vị trí làm việc như
ngày hôm nay.
Anh hoàn toàn khâm phục con người và nghị lực của Mạc
Hướng Vãn.
Vào đêm hôm trước, Mạc Bắc đã dự định: Anh vẫn còn
chưa kết hôn, đây chính là một chuyện may mắn nhất. Anh có đủ tư cách để bù đắp
lại cho hai mẹ con cô. Anh cố gắng tỏ rõ thành ý của bản thân, hy vọng cô có
thể thong cảm và tha thứ. Đây là một phương thức giải quyết vấn đề khá hay mà
cũng có thể coi là lý trí.
Thế nhưng những điều Mạc Bắc đã dự định lại không phải
là thứ Mạc Hướng Vãn cần, một lần nữa anh lại đoán sai cách nghĩ của cô.
Sau khi Mạc Hướng Vãn thẳng thắn thừa nhận chân tướng
sự việc, thái độ cô hoàn toàn bình tĩnh và thỏa mái. Cô đúng là một con người
quang minh chính đại, từ trước đến nay không bao giờ trốn tránh khó khăn, thử
thách.
Bất giác, Mạc Bắc nhớ đến một bài khóa đã học hồi cấp
hai, trong đó có một câu như sau: “Tuyệt đối không như hoa lăng tiêu mếm yếu”.
Tiêu đề của bài khóa đó chính là Cây sồi kiên
nghị.
Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn có một cảm giác thanh thản,
thỏa mái mà trước nay chưa từng thấy, nó giống như người tủ tù sắp đến giờ thi
hành án bỗng nhiên nghe thấy Hoàng đế đại xá thiên hạ, được tha bổng ra ngoài.
Con người Mạc Bắc cũng có những điểm mà cô hoàn toàn
không ngờ được. Cô trăm tính ngàn toán, đến nay lại nhìn thấy mình chẳng qua
chỉ đang lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử mà thôi. Anh không chối bỏ, không
trốn tránh cũng không bức ép cô, đây chính là những gì anh muốn truyền đạt đến
cô.
Khi Mạc Hướng Vãn quay về nhà mình thì Mạc Phi đã mặc
đồng phục đâu vào đấy, đeo ba lô trên vai đang ngồi xỏ giày. Mạc Phi là một đứa
trẻ có tính khí tốt, cũng có những lúc không nghe lời cô nhưng sau đó vẫn biết
thỏa thuận, thương lượng lại cùng mẹ.
Đây có lẽ cũng là do gen di truyền.
Mạc Bắc vẫn đỗ xe ở dưới nhà chờ hai mẹ con cô. Mạc
Hướng Vãn đi xuống nhà, nhìn thấy Mạc Bắc ngồi trước vô lăng đang cầm tờ báo
Tài chính đọc, lần đầu tiên cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng.
Anh trông thấy hai người đang đến gần, liền vẫy tay
mời lên xe.
Có mấy cậu bé nhỏ tuổi chạy đến gọi Mạc Phi, Mạc Hướng
Vãn nhận ra trong đó có cậu bạn thân của Mạc Phi, Vu Lôi. Vu Lôi nhìn thấy Mạc
Bắc liền mở to mắt, xác nhận lại lần nữa rồi nói với Mạc Phi: “Mạc Phi, người
bị hại đến giám sát cậu hả?”
Mạc Phi chu miệng lên, lớn tiếng trả lời khiến cho
khuôn mặt của Mạc Hướng Vãn nóng bừng như bị lửa thiêu: “Cậu đừng có ăn nói
linh tinh, đây là bạn trai của mẹ mình đấy!”
Vu Lôi “á” lên một tiếng, nhìn vào người lớn, thấy vẻ
mặt cả hai đều vô cùng ngượng ngùng. Nếu như người nghe là người lớn còn dễ
nói, nhưng là trẻ con thì phải giải thích sao đây?
Vu Lôi tò mò: “Nói như vậy không phải cậu sắp có bố
rồi sao?”
Mạc Phi hình như chợt nhận ra mình đã nhanh nhảu lắm
chuyện, ngại ngùng quay sang nhìn mẹ rồi không nói gì nữa. Thấy bạn im lặng, Vu
Lôi tự hỏi rồi tự trả lời: “Con người của chú ấy đúng là tốt bụng, kiểu gì cũng
tốt hơn bố mình, sẽ không đánh đòn cậu đâu.”
Thấy hai đứa trẻ say sưa đề tài này, Mạc Bắc liền cảnh
báo: “Nếu như các cháu còn đứng đây tán dóc nữa thì sẽ bị cô giáo phạt đứng góc
lớp đấy. Mau mau lên xe thôi.”
Đàn ông bao giờ cũng có sự uy nghiêm hơn trước mặt mấy
cậu bé trai. Nghe Mạc Bắc nói thế, hai đứa trẻ nhanh chóng ngậm miệng, ngoan
ngoãn trèo lên xe, nhường chỗ ngồi bên cạnh ghế lái cho Mạc Hướng Vãn.
Suốt dọc đường đi, may mà có bọn trẻ tíu ta tíu tít,
không thì hai người cũng chẳng biết nói với nhau những gì. Vu Lôi hình như tham
gia cuộc thi tuyển chọn hát độc xướng gì đó do thành phố tổ chức, biểu hiện khá
tốt, có cơ hội được chọn vào tham gia một chương trình ca nhạc quy mô, vậy nên
tỏ ra vô cùng đắc ý. Mạc Phi vui thay cho bạn mình, nghĩ ra đủ mọi cách để cho
Vu Lôi có thể tỏa sáng trong lần thi đấu sau cùng.
Sau khi đưa hai đứa trẻ đến trường, Mạc Bắc liền nói
với Mạc Hướng Vãn: “Mạc Phi là đứa trẻ biết khoan dung, độ lượng.”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười nói: “Có lẽ là do di truyền.”
Đây cũng có thể coi là đang khen cả anh và cô, họ đều
là những con người có lòng độ lượng.
Không khí trong xe trở nên thỏa mái hơn, Mạc Bắc cũng
không tiện nói ra dự định của mình nữa.
Anh vẫn lái xe đưa cô đến bến tàu điện ngầm, khi cô
bước xuống, anh liền nhắc nhở một câu: “Sau này, ban đêm nhớ đi ngủ cho sớm
nhé!”
Mạc Hướng Vãn vào trong bến đợi tàu điện ngầm mới lấy
gương ra soi kỹ khuôn mặt mình, dưới mắt vẫn là đôi quầng thâm đáng sợ. Đến độ
tuổi này rồi, cô thật sự không nên thức đêm thức hôm nữa, như vậy thì ngày hôm
sau sắc mặt mới tươi tắn