“Nhanh chóng sạch” ở ngoài tiểu khu đúng không?”
Mạc Hướng Vãn lập tức xếch ngược lông mày lên: “Đúng
thế, thì sao chứ? Tôi đã kiểm tra rồi, đâu có làm hỏng quần áo của anh?”
Mạc Bắc đứng lên, đưa cuốn vở lại cho Mạc Phi, anh khẽ
khàng than thở: “Cô lúc nào cũng phòng tôi như phòng trộm vậy.”
Biểu cảm trên khuôn mặt Mạc Hướng Vãn chính là “Lẽ nào
ý anh không phải như vậy sao?”
Mạc Bắc chẳng buồn so đo với cô, đành hỏi thêm: “Mẹ
cháu Mạc Phi, cô có rảnh không, chúng ta nói chuyện vài câu nhé!”
Mạc Hướng Vãn cũng đang có chuyện muốn nói bên đồng ý
luôn: “Vậy sang bên nhà anh.”
Cô nói mấy câu cùng Mạc Phi rồi đi theo Mạc Bắc sang
phòng 403.
Mạc Bắc khẽ khàng khép cửa lại, quay vào rót một ly
trà cho Mạc Hướng Vãn trước. Anh dùng chiếc cốc sứ trắng, pha nước trà hoa cúc.
Trà hoa cúc có công hiệu an thần, nhưng Mạc Hướng Vãn uống một ngụm rồi mà trái
tim vẫn loạn nhịp, thậm chí còn đập dữ dội hơn.
Mạc Bắc ngồi xuống vị trí đối diện với cô, tâm thái ôn
hòa, bình thản. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua ô cửa sổ khiến căn phòng
sáng bừng lên, một cảm giác ấm áp chợt len lỏi khắp trái tim đang lạnh giá của
Mạc Hướng Vãn.
Anh hỏi cô bằng giọng thương lượng làm ăn: “Tôi vẫn
một câu hỏi đó, liên quan đến thân thế của Mạc Phi.”
Mạc Hướng Vãn nhắm chặt mắt lại, cô đã có chuẩn bị
tinh thần từ trước, vậy nên không hề tỏ ra sợ hãi chút nào. Thế nhưng, cô vẫn
không biết nói thế nào, chỉ dùng sự im lặng để đáp lại.
Đây là phản ứng mà trước đó Mạc Bắc không hề dự liệu
đến. Theo tư duy logic của anh, với tính cách của cô thì đáng lý cô sẽ phải
phản đối, phủ nhận kịch liệt, nhưng lúc này, cô chỉ hơi hơi nghiêng đầu sang
một bên. Đây quả là một góc nhìn rất đẹp, trông như chiếc bình sứ mong manh, dễ
vỡ. Thật không ngờ cô lại tỏ ra yếu đuối đến thế trước mặt anh.
Vào giây phút đó, Mạc Bắc hoàn toàn không thể mở miệng
hỏi tiếp vấn đề này nhưng trong lòng đã có đôi chút nhận định, tính toán riêng.
Anh do thám thêm: “Tôi đưa ra đề nghị này mong cô suy ngẫm đôi chút, như vậy
đối với Mạc Phi cũng là một lựa chọn tốt nhất.”
Mạc Hướng Vãn nắm chặt chiếc cốc sứ, mu bàn tay nổi rõ
gân xanh, hẳn là cô đã xiết rất chặt và cũng đang căng thẳng.
Câu nói ấy rất khéo léo, ôn hòa, nhưng cô cho rằng ẩn
chứa sau đó chính là một lưỡi dao vô cùng sắc. Mạc Hướng Vãn cảm giác mình như
con cá đang nằm trên thớt, sắp bị tróc vẩy, moi gan. Hoặc có lẽ anh đang cảm
thấy thương hại hoặc muốn chịu trách nhiệm, nhưng lúc này cô thật sự không cần,
cô chỉ muốn thoát khỏi vận mệnh của chú cá nằm trên thớt chờ chết mà thôi.
Mạc Hướng Vãn hít một hơi sâu, chân thành nói với anh
rằng: “Anh không cần phải chịu trách nhiệm gì hết, tôi không muốn anh phải gánh
vác điều gì. Từ đầu đến cuối, chuyện này không liên quan tới anh một chút nào cả.”
Mạc Bắc hiện lên trong ánh mắt cô không tỏ bất cứ thái
độ thất vọng hay nghi ngờ nào, chỉ lặng lẽ ngồi chờ cô nói hết những lời này.
Anh nhẹ đẩy cặp kính lên, mỉm cười hòa nhã, gương mặt hiện rõ vẻ áy náy, ân hận
vửa đủ. Anh nói: “Khi còn trẻ tuổi, tôi đã gây ra không ít tai họa, có lẽ chính
điều đó đã làm hại đời cô. Tôi thành thật xin lỗi.”
“Điều này chắc chắn là do anh đã suy nghĩ quá nhiều,
chúng ta vốn dĩ là hai người xa lạ, không hề có chuyện ai đã làm hại ai hết’.
Mạc Hướng Vãn nhấp một ngụm trà hoa cúc rồi tiếp tục nói với Mạc Bắc: “Anh muốn
quan tâm đến con trẻ, tôi sẽ không ngăn cản, chỉ hy vọng anh đừng suy nghĩ quá
nhiều. Tôi và anh vào thời điểm đấy đều có quyền lựa chọn, và chúng ta đều đã
đưa ra sự lựa chọn của riêng mình, vậy thì chẳng cần phải so đo, tính toán thêm
làm gì. Nếu như là vì đứa trẻ mà gắn kết hai con người hoàn toàn không thích
hợp lại bên nhau thì chẳng phải chuyện hay ho gì cả. Anh nói xem như thế có
phải không?”
Mạc Bắc nghĩ, anh chẳng thể nào nói “không phải” được.
Sau khi nói hết những lời này, cô cảm thấy an tâm hơn hẳn. Anh cũng chỉ hỏi:
“Cô đảm bảo là sẽ không ngăn cản tôi tiếp tục quan tâm đến Mạc Phi?”
Mạc Hướng Vãn dừng lại đôi chút, chỉ cần anh không
quan tâm đến mức độ quá đáng quá thể thì cô thật sự chẳng cần phải ngăn cản làm
gì.
Mạc Phi yêu quý anh đến vậy, chỉ mới quen biết có một
hai tháng mà bây giờ lúc nào cũng nhắc đến anh. Can thiệp đến sở thích yêu ghét
của trẻ con thật quá tàn nhẫn, điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn suy đi nghĩ lại
nhiều lần vẫn chẳng thể nào hạ được quyết tâm ngăn cản tình cảm giữa hai con
người này.
Thế nhưng, cô có một yêu cầu: “Anh có thể dọn đi được
không?”
Mạc Bắc mỉm cười: “Tôi vẫn chưa vô vị đến mức đó, tôi
chuyển đến đây thật sự là vì công việc, còn tại sao lại ở sát cạnh gần cô thế
thì có đến 70% là trùng hợp.”
Anh là một người xảo biện, với dáng vẻ thành thực đến
mức có thể lừa người ta nhảy xuống vực.
Mạc Hướng Vãn cũng quyết không dễ dàng chịu thua như
vậy, cô liền tiếp tục đề nghị: “Vậy thì anh cứ coi như chúng ta đã ly hôn rồi
đi, tôi nghĩ như vậy giữa tôi và anh có thể dễ dàng đối diện, cư xử với nhau
hơn.”
Mạc Bắc chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa: “Vẫn còn
chưa
