c bất cứ cảm xúc nào.
Anh liền hỏi Mạc Phi: “Cháu đang muốn tìm bạn trai cho
mẹ sao?”
Mạc Phi gật đầu lia lịa: “Sau khi tan sở về nhà mẹ rất
vất vả.”
Anh vuốt ve mái tóc của cậu bé, mái tóc đó mềm mại,
mượt mà vô cùng. Mẹ cũng đã từng nói rằng anh có mái tóc mềm, tính cách tốt,
tính tình độ lượng khoan dung.
Đứa trẻ mới chừng đó tuổi mà đã suy nghĩ được như vậy
cho mẹ của mình. Dạo này thằng bé rất hay sang nhà anh, chắc là cu cậu muốn
quan sátm đánh giá con người anh, xem xem có thích hợp làm bạn trai của mẹ mình
hay không đây mà.
Anh nghĩ vậy, vừa cảm thấy buồn cười lại vừa cảm thấy
xót xa.
Mạc Bắc liền hỏi Mạc Phị: “Cháu muốn tìm người bạn
trai như thế nào cho mẹ mình?”
Mạc Phi kiên nghị trả lời: “Đó là người có thể giặt
quần áo, sửa bóng đèn, xem khí gas, thông nhà vệ sinh, vác bao gạo thay mẹ .”
Anh mỉm cười: “Nếu thế cháu có thể tìm người giúp việc
cũng được mà.”
Mạc Phi không nói thêm gì, mím chặt môi, dường như
đang suy ngẫm điều gì đó. Đứa trẻ không biết làm cách nào có thể diễn đạt ý
muốn của mình cho anh hiểu được.
Lúc ban đầu, anh với Thảo Thảo không có chút tình yêu
nào hết. Một sự kết hợp như vậy, sinh ra một đứa trẻ thế này, giờ anh chẳng
biết phải làm thế nào nữa? Dù cho anh làm gì cũng đều cảm thấy không thỏa đáng.
Buổi tối hôm đó, khi đối diện với Mạc Hướng Vãn đang
ngồi ngủ gật trên chiếc sô pha, lần đầu tiên trong đời anh muốn được cùng cô
gánh chịu trách nhiệm.
Mong muốn gánh vác trách nhiệm này vô cùng kỳ lạ, suy
nghĩ duy nhất của anh lúc đó chính là giảm bớt gánh nặng trên đôi vai cô. Tuy
nhiên, sau đó thì phải làm sao chứ? Càng đến gần đáp án anh lại càng cảm thấy
đau đầu nhức óc.
Chỉ có một điều vô cùng rõ ràng, cho dù Mạc Phi là con
trai của anh thì sau tám năm ròng rã Mạc Hướng Vãn vất vả, nhọc nhằn đảm nhiệm
vai trò của cả người bố lẫn người mẹ, anh làm gì có tư cách đem thằng bé đi
khỏi cô? Riêng về điều này thì anh hoàn toàn thấu hiểu.
Suy nghĩ của Mạc Bắc vẫn luôn mơ mơ hồ hồ, mãi cho tới
khi nghe được những lời này của Mạc Phi.
Mấy ngày trước, anh vẫn có thể ngủ ngon giấc. Sau khi
nghe được mong muốn của Mạc Phi, anh lại chẳng thể nào chợp mắt, nửa đêm tỉnh
dậy ngồi xem hồ sơ rồi lên mạng.
Bỗng nhìn thấy cô gái trước kia anh xem mặt đang
online, anh liền vào nói chuyện.
Từ nhỏ, Mạc Bắc đã rất biết cách lấy lòng các bạn nữ,
tất cả các cô gái đều có thể tâm tình, tán chuyện cùng với anh. Vì vậy, xem mặt
không thành đôi họ vẫn có thể thành bạn bè bình thường. Thế nhưng, với vấn đề
của Mạc Hướng Vãn thì anh chẳng thể nào tự mình nghĩ ra, nhất định cần phải có
người tư vấn giúp đỡ.
Gần đây, cô gái đó đang hẹn hò, nên thường hay online
MSM đến tận nửa đêm để chờ anh bạn trai đang bận quay quảng cáo ở nước ngoài
lên mạng nói chuyện một lúc.
Những việc thế này, ngoại trừ lúc còn yêu Điền Tây vào
khoảng mười năm trước anh mới làm, chứ sau này không bao giờ xảy ra nữa. Anh
thường cho rằng, cả cuộc đời này anh sẽ không bao giờ vì bất cứ người con gái
nào mà trằn trọc đến mức không ngủ được. Thế nhưng lần này, vì Mạc Hướng Vãn,
tâm tư, trí óc anh rối bời không thể nào an giấc nổi.
Nếu như Mạc Phi thật sự là “nghiệt nợ” của anh, Mạc
Bắc khác gì người đàn ông trên phim bắt đứa trẻ phải đưa ra bằng chứng đó.
Anh hỏi cô bạn kia: “Em có biết cuốn tiểu thuyết ngôn
tình nào nói về thể loại “nghiệt nợ” hay hay không?”
Cô gái liền gửi lại anh một dấu hỏi to đùng.
Cô lại hỏi tiếp: “Chính là loại tiểu thuyết nói về
người bố nhận con rơi ấy.”
Cô gái gửi sang biểu tượng ngã lăn ra đất hoàn toàn
không hiểu nổi anh.
Tiếp đó, anh nhận được một đống các loại tiểu thuyết
ngôn tình dạng này, Mạc Bắc chọn lấy vài cuốn. Người đàn ông trong đó nếu không
phải là cướp đứa trẻ khỏi người phụ nữ, hay gây nên những chuyện bạo lực gì đó
với người phụ nữ thì chắc chắn sẽ là một Trần Thế Mỹ[1'> tái
thế, có đánh chết cũng không chịu nhận. Thậm chí trong cuốn tiểu thuyết mang
tên Mẹ ơi, xin hãy yêu con thêm lần nữa, người
đàn ông còn lừa gạt cô gái nhỏ đáng thương, tội nghiệp.
Tất cả những thứ này đều không có bất cứ giá trị mang
tính tham khảo nào hết.
[1'>
Nhân vật phụ tình lang nổi tiếng trong phim Bao Thanh Thiên.
T¬T
Sáng sớm, Mạc Bắc dậy chạy bộ thể dục, nhìn thấy mấy
cô chú trung niên dắt chó đi dạo đang tụ tập nói chuyện với nhau. Anh không
biết bọn họ đang bàn tán đề tài gì, chỉ nghe thấy một người trong đó nói rằng:
“Thời thế bây giờ, đúng là thà đi theo người mẹ ăn xin còn hơn là theo bố làm
quan.”
Anh chạy xong hai vòng rồi xếp hàng mua đồ ăn sáng,
sau đó quyết định nói chuyện với Mạc Hướng Vãn lần nữa.
Ban đầu, Mạc Bắc cho rằng Mạc Hướng Vãn sẽ cứng đầu phản
kháng đến cùng, còn bản thân anh tuyệt đối không hề có chút ác ý nào, anh sẽ để
cho cả hai bên đều có không gian riêng, nhưng thật sự cần có một lời nói chân
thật. Bởi vì, anh đang chuẩn bị làm một việc không lấy gì làm tốt đẹp lắm, đó
là chuẩn bị nói ra ý muốn đi xét nghiệm AND.
Mạc Bắc hoàn toàn không ngờ được rằng, trước vấn đề
thân thế của
