phải chú ý hình tượng trước mặt nhân viên, đừng tùy tiện như thế.
Tôi đang nhảy sung, đâu để ý gì tới lời cô ta:
- Hình tượng cái gì? Vui là được! – Sau đó nắm lấy cái micrô, – Các anh
chị em, bình thường chúng ta đều không phải người hay tùy tiện, nhưng
hôm nay đã tùy tiện thì không phải người! Hãy chơi hết mình đi, không
say không về!
Căn phòng lập tức vang lên tiếng hét chói tai.
Sự mệt mỏi và áp lực lâu ngày khiến tôi rất muốn say. Bình thường tôi đi
hát với khách, không thể nói bừa bãi, không thể hát linh tinh, nhưng tối nay tôi là “đại ca”, tâm trạng rất thoải mái. Dưới sự kích thích của
Vodka, tôi và Lâm Thăng kéo hai vũ công lên bàn, nam nữ đứng xen kẽ rồi
dính vào với nhau, hai tay tôi ôm chặt vòng eo thon của người đẹp trước
mặt, bốn cơ thể bắt đầu chuyển động đồng bộ như con rắn, cử động này
phút chốc đốt cháy lên không khí điên cuồng trong phòng, tất cả mọi
người đều vây lại, vừa vỗ tay vừa hô:
- Cởi! Cởi! Cởi!
Cô gái cởi áo ngoài ném vào không trung, tôi cũng cởi áo sơ mi ra, cầm
trong tay quay tròn, giống như binh sĩ trong phim, sau khi tấn công được một vùng đất là giương cao lá cờ, khua mạnh trong không khí để thể hiện niềm vui với các đồng đội. Sau đó tôi ngẩng đầu lên hú dài như tiếng
ngựa hí, giây phút đó, tiếng thét điên cuồng hòa lẫn tiếng nhạc Disco
giật mạnh, dội ra bốn vách tường của căn phòng.
Tôi không nhớ
mình đã uống bao nhiêu rượu, tóm lại cả tối hôm đó cứ nâng ly lên rồi
đặt ly xuống, nhảy nhót điên cuồng khắp căn phòng, cứ nói năng luyên
thuyên, những từ bình thường không dám nói giờ đây bị một sức mạnh thần
bí nào đó xô đẩy, tất cả đều được dốc ra, Lưu Hân mang cốc trà lại cho
tôi, tôi ôm chặt cô ta không buông:
- Hân Nhi, chỉ có em là quan tâm tới anh, anh rất…rất vừa lòng với em! – Sau đó tôi nâng ly rượu
loạng choạng đi tới trước mặt Lâm Thăng, nắm lấy cánh tay hắn, – Lâm
tổng! Có tôi…có tôi chắc chắn sẽ thắng, con mẹ nó Nam Hưng, Ức Lập là
cái thá gì, tôi không coi vào đâu hết, Lý Tiểu Phi tôi đã muốn…muốn làm
gì thì không có gì là không thành! Anh yên tâm, năm sau anh sẽ được ở
biệt thự, lái BMW 600! – Tôi nâng cốc cụng với Lâm Thăng, vì sức quá
mạnh nên mấy giọt rượu bắn vào cổ áo sơ mi Hugo Boss của hắn, Lâm Thăng
lùi về sau mấy bước, lấy giấy lau mạnh, tôi mặc kệ hắn, ngửa cổ dốc cạn
cả ly rượu đầy, một dòng nước nóng bỏng cháy chảy qua thực quản tôi, đi
thẳng vào bụng, sau đó chìm xuống dạ dày, dần dần hóa thành một làn hơi
nóng bốc lên, cho tới khi nó dồn lên đầu, chiếm đầy bộ óc của tôi, thế
là ký ức của tôi dừng lại tại đó, sau đó tôi đi vào phòng khách sạn thế
nào, vì sao Lưu Hân lại nằm trên giường tôi, vì sao Thanh Thanh lại xuất hiện… và một loạt chuyện sau đó, tôi hoàn toàn không hay biết.
Nhưng tôi chắc chắn là Lâm Thăng có liên quan.
SƯỜN NÚI CỦA LÂM THĂNG VÀ CẢNH PHÚ QUÝ
Việc thành lập công ty Phi Thăng là do Lâm Thăng khởi xướng, trước đó chúng
tôi từng hợp tác làm điều khiển từ xa, nhưng bị lừa nên không thành
công. Khi đó chúng tôi vẫn còn làm cho công ty Cảnh Trình, hắn phụ trách mua hàng, tôi và Cảnh Phú Quý phụ trách bán hàng trong khu vực. Công ty Cảnh Trình là doanh nghiệp nhà nước nằm trong top 10 của Châu Hải, hàng năm tổng kim ngạch nhập khẩu sản phẩm điện tử qua tay Lâm Thăng lên tới mấy trăm triệu, hắn nói cái món này đầu tư ít, lợi nhuận cao, vòng quay tiền nhanh, dễ làm hơn điều khiển:
- Ít nhất lãi ròng cũng năm mươi phần trăm, cao còn lên tới hai, ba lần, chắc chắn là lãi nhiều.
Tôi nghe mà trong lòng cũng ngứa ngáy, nhưng thất bại trong việc buôn điều
khiển khiến tôi bị đả kích khá lớn, nói hợp tác cũng được, anh làm
chính, Chủ tịch Hội đồng, đại diện pháp nhân, Tổng Giám đốc do anh làm
hết, tôi chỉ phụ trách bán hàng là được. Lâm Thăng không làm, nói hắn
ngồi hướng Nam quen rồi, bản tính tự do, tự tại.
- Bản thân quản mình không tốt làm sao quản được người khác, – Hắn nói với tôi, – Với
lại anh là chuyên gia bán hàng, hiểu cách cử xử, lại có khả năng quản lý tốt, nếu không quyết nhanh, cả đời này chỉ có số làm thuê cho người ta.
Câu trước tôi chỉ biết là câu nịnh có mục đích, nhưng câu cuối cùng cũng có chút trọng lượng, mặc dù không phải là khích tướng, nhưng cái tính cách không an phận trong tôi cũng vẫn bị hắn đánh thức dậy.
Tôi đành phải nói thẳng với Lâm Thăng về tình hình cấp bách bởi không đủ tiền
thuê nhà, trước đó tôi vẫn luôn cố gắng xây dựng hình tượng chói lọi
trước mặt mọi người về một người không phải lo lắng chuyện nơi ăn chốn
ở:
- Tôi cũng muốn làm lại, nhưng không có vốn.
Những lời ôn nghèo kể khổ của tôi bị Lâm Thăng soi mói:
- Kinh doanh kiểu này không cần thiết bị, không cần xây nhà xưởng, thuê
văn phòng, tay trái tiền ra, tay phải tiền vào, bên phía Hồng Kông thanh toán sau cũng được, thu trước tiền của khách hàng là OK, không có nguy
hiểm gì. Anh đúng là chim sợ cành cong, cơ hội trăm năm tới rồi, cho anh kiếm tiền mà anh không có gan, đúng là không thấy ai nhát gan như anh.
Vì tin tưởng vào tài năng kiếm tiền và quản lý tài chính của Lâm Thăng mà
tôi ngh
