Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323690

Bình chọn: 9.00/10/369 lượt.

ưởng hoàng tử cũng không cho đến thăm.”

Hàm phi che mặt khóc òa. Hoàng Đế từ xưa đến nay lại cực kỳ chán ghét đàn bà con gái mít ướt, bèn quay mặt ngắm Như Sương, thấy ánh mắt của nàng mơ màng, đang nhìn về phía xa xa nơi khói sóng tỏa mù trên mặt hồ, không biết là đang nghĩ cái gì, đối với những lời đối đáp hỗn loạn nãy giờ dường như chẳng nghe thấy gì. Mà nếu có nghe, thì cũng chẳng để vào lòng, điệu bộ vẫn lạnh lùng xa cách như ngày thường.

Hoàng Đế vốn đang nghỉ trưa tại “Phương nội yến an”, bị Triệu Hữu Trí đánh thức, vội vội vàng vàng tới đây, giờ lại đang cáu kỉnh, giấc ngủ trưa đương nhiên đi đời, đành khởi giá quay trở lại.

“Phương nội yến an” là một trong bốn mươi sáu cảnh Thượng Uyển, là nơi nghỉ ngơi chính của Hoàng Đế tại Thượng Uyển, quy mô cũng giống như là ở Chính Thanh điện trong cung.

Chính điện theo lệ thường dùng để triệu kiến những vương công đại thần thân cận, người ta gọi là nơi “Nội triều”. Hoàng Đế ở trong điện phía sườn đông, điện này còn có tấm bảng đề hai chữ “Tĩnh hư” mà Cảnh Tông tự tay đề, vì thế được gọi là Tĩnh Hư Thất(phòng)- là ngự tẩm(chỗ nghỉ ngơi) nội điện chính thức. Tĩnh Hư Thất dù nói là phòng, song so với những điện bình thường khác còn rộng rãi hơn nhiều. Hoàng Đế xưa nay thích yên tĩnh, khắp căn phòng đều được trải những tấm thảm dày cả vài tấc.

Lúc này chỉ phất tay một cái, cung nữ trong nháy mắt đều lặng lẽ thối lui sạch.

Dưới cửa sổ có một cái giường hẹp, Như Sương lúc này có lẽ đã mệt, thần sắc trông uể oải, nhìn thấy cái giường y như bị hút hồn, chẳng thèm để ý Hoàng Đế ở kế bên, cứ như chẳng biết gì về cung quy lễ chế.

Giữa điện có một cái vạc dát vàng thật lớn, bên trong đốt hương hỗn hợp, làn khói trắng mờ nhẹ như tơ, từng sợi tản mạn chui vào sâu bên trong điện. Nơi giường nhỏ bằng gỗ trắc trải gấm thêu hoa hải đường màu đỏ, Như Sương nằm ở đó, viền ống tay áo uốn lượn, lớp lớp vạt áo váy trượt thẳng xuống bên dưới tấm thảm lông cừu, như ráng mặt trời nơi cõi tây thiên cực lạc đẹp đẽ xán lạn.

Thật đúng là cuối xuân uể oải, ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, rèm châu là loại vải lụa màu ráng chiều mới được cống nạp, từ dưới bậc thềm lờ mờ nhô lên hoa lancỏ huyên thơm ngát, chút ánh màu xanh lục chiếu trên khuôn mặt nàng, càng làm cho hai gò má trông như ngọc. Hai hàng lông mày của Hoàng Đế dần nới lỏng, sau một lúc lâu, phì cười:

“Lần sau cũng không được vô lễ như vậy nữa đấy.”

Như Sương chậm rãi mở mắt, bình tĩnh nhìn chàng chốc lát. Hoàng Đế nói:

“Trong cung nhiều thị phi, mà các cung nữ phi tần cũng không phải dễ đối phó. . .”

Như Sương đưa tay vuốt tóc, làm như không nghe thấy. Hoàng đế dần dần thu lại nụ cười:

“Con bé Thù nhi có lẽ đã bị đánh cho thành tàn phế rồi, nếu trẫm mà chậm một bước, nàng phải làm sao bây giờ?”

Như Sương nhếch khóe miệng, nói:

“Con bé đó đáng bị như thế.”

Hoàng Đế mắt sáng như đuốc, chăm chăm nhìn nàng. Như Sương giọng điệu vẫn lạnh lùng xa cách như cũ:

“Nó là người của Hoa phi, hôm nay là do nó ở giữa cố ý khiêu khích.”

Hoàng Đế như có vài phần không ngờ đến, không khỏi nói:

“Thì ra là nàng cũng biết rồi . . . vậy, nếu trẫm thật sự đến muộn thì sao?”

Như Sương mệt mỏi không buồn nói nữa, nhưng bị ánh mắt của Hoàng Đế nhìn mãi, nên cũng không thể không phun ra ba chữ:

“Sẽ không muộn.”

Làm sao mà sẽ muộn cho được?? Triệu Hữu Trí tuy là thái giám chấp bút trong ban Ti Lễ, thực tế cũng là người đứng đầu trong ban cai quản cung điện, đứng đầu tất cả cung nhân nội thần, trong Thượng Uyển cung từng bông hoa từng cái cây, từng ngọn gió thổi lá bay, có cái nào qua mắt nổi lão. Lão tất nhiên sẽ đánh thức Hoàng Thượng đi giải vây cho nàng, huống chi. . .

Lại lười suy nghĩ tiếp, bởi vì hoàng đế vươn tay đến. Đầu ngón tay chàng thật lạnh, mang theo một luồng hơi thở thoang thoảng hương cam thảo như có như không, sâu thẳm thấm vào người. Chàng dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng vuốt hai gò má không có chút máu của nàng, dịu giọng nói:

“Trẫm sẽ không để cho nàng phải chịu tủi thân lần nữa.”

Tủi thân? Nàng cười lạnh trong lòng, hận thù xương máu lại chỉ dùng có hai chữ “tủi thân” mà xóa bỏ?

Thế nhưng thân mình nghiêng nhẹ, đã tựa vào đầu vai của chàng, hô hấp tràn ngập hơi thở của chàng, nàng bỗng có chút ngẩn ngơ. Đạt được quá dễ dàng, lại khiến cho người ta có cảm giác không chân thực, tựa như bước hụt nấc thang, trong lòng không hiểu sao chột dạ. Mạch đập dần trở nên dồn dập, trực tiếp đánh thẳng vào quả tim, ngực như muốn vỡ tung ra, nháy mắt nàng đã thấm ra vài giọt mồ hôi lạnh. Hoàng đế cảm thấy khác thường hỏi:

“Làm sao vậy?”

Nàng đè nén không được khí huyết quay cuồng, tựa như chỉ cần mở miệng là sẽ phun ra một ngụm máu tươi. Nàng phải cố dùng hết sức mới nuốt lại được vị ngọt trong cổ, duy trì vẻ lãnh đạm trên khuôn mặt chỉ nói hai chữ:

“Mệt mỏi.”

Hoàng Đế đã quen nàng xưa nay ít lời, ngón tay mơn trớn bên thái dương lạnh băng ướt đẫm của nàng, giọng điệu ôn hòa:

“Còn ra cả mồ hôi lạnh đây này, đi xuống đi nghỉ đi.”

Nàng lui xuống. Nàng vốn ở trong căn phòng sau hành lang Tĩnh Hư Thất, ra khỏi điện đi xuyên qua h


Disneyland 1972 Love the old s