ành lang dài thì đến. Đi một đoạn mấy chục bước, toàn thân nàng ra đầy mồ hôi, chật vật trở về phòng. Vừa đóng cánh cửa lại, vội vàng lấy ra từ dưới gối lọ thuốc, nuốt xuống một viên, cả người đã mềm nhũn không leo được lên giường, chỉ đành ngồi dựa dưới chân, nửa quỳ nửa bò bên thành giường. Sau một hồi lâu thuốc mới phát huy công hiệu, cuối cùng cũng hít thở được một hơi.
Ngoài cửa sổ mưa đã tạnh, những giọt nước còn đọng lại tí tách rơi xuống từ mái hiên, xa xa ở trên điện cao treo một quả chuông đồng, bị gió thổi lắc lư rung động, ngẫu nhiên phát ra một tiếng, truyền đi rất xa, lọt vào trong tai, cảm giác như một ngôi chùa cổ tĩnh mịch hoang vu.
Nàng nằm bẹp bên mép giường, trên trán còn đầy mồ hôi lạnh toát. Nàng còn chưa chết được, con đường tương lai xa vạn dặm, nàng ngay cả bước đầu tiên còn chưa đến, tuyệt đối không thể chết được. Nàng nhớ tới khuôn mắt trắng bệch như tử thi của Thù Nhi, một cô gái như hoa như ngọc, lúc này chỉ e đang nằm dài chờ chết. Đây là kết cục của một bước đi sai lầm. Ở bên nàng còn chưa quá mười ngày nửa tháng, lại đã nóng lòng muốn mượn đao giết người, kết quả là gậy ông đập lưng ông.
Nàng hờ hững nghĩ trong lòng, Hàm phi cho mình là cái đồ yêu nghiệt, Hoa phi cũng vậy, thế nhưng họ căn bản còn chưa hiểu rõ- chỉ cần một ngày còn có hoàng đế ở bên, họ cũng chẳng làm gì được nàng. Yêu nghiệt!
Hoa phi tay vừa bưng chén trà, liền muốn ném thẳng xuống đất. Tay đã giơ lên cao, bỗng nhiên chậm rãi hạ xuống, nghiễm nhiên như không có việc gì, thần tình ngơ ngẩn, cuối cùng nhấp một ngụm. Buông chén trà xuống, gọi cung nữ đứng bên:
“A Tức.”
A Tức khom người về trước:
“Bẩm nương nương.”
“Bảo người chuẩn bị, ta đi đưa tiễn Hàm phi.”
Giọng điệu Hoa phi bình tĩnh như nước.
“Dù sao cũng là chị em bao năm.”
A Tức lặng lẽ lui xuống đi bố trí, Hoa Phi thay đổi trang phục, nhìn phía ngoài cửa sổ, thấy sắc trời đã chạng vạng, hơi nước mịt mờ, vô số lầu gác Thượng Uyển đã chìm trong làn sương mù khói nước tỏa khắp không gian.
Trong cung của Hàm phi đã thu thập đâu đó xong xuôi, kỳ thực cũng chả có gì để thu xếp ngoài mấy hòm quần áo. Bởi vì sự việc xảy ra quá nhanh, trong cung “Vân dung thủy thái” (Sắc nước hương trời -ặc, tên điệu khiếp) đeo một bầu không khí ảm đạm, trên khuôn mặt các cung nữ đều hiện lên vẻ thương xót. Hoa phi nhìn thấy trên mặt Hàm phi còn đọng nước mắt, cũng không khỏi sinh lòng cảm thương mèo khóc chuột, an ủi cô ta:
“Hoàng Thương chỉ là tức giận nhất thời, cho nên mới bắt muội về. Qua hai ngày hoàng thượng nguôi giận, xét tình trưởng hoàng tử, sẽ cho em trở lại thôi mà.”
Hàm phi vốn đang vô cùng đau khổ buồn bực, thế nhưng thấy Hoa phi đến, lập tức trở nên bình thường, thản nhiên đáp lễ:
“Đa tạ những lời an ủi của chị.”
Hoa phi làm vẻ thật tình thương cảm, nói:
“Em đi nhớ bảo trọng. Từ ngày Hoàng quý phi qua đời, chỉ còn ba người chúng ta. Tình phi thì bệnh như thế, hôm trước trong cung sai người đến thăm, nói mười phần không tốt, chỉ sợ không qua nổi tháng sáu. Chị vừa nghe đến tin ấy, trong lòng không khỏi cảm thấy khổ sở. Hồi trước lúc chúng mình còn ở trong vương phủ, cả ngày nói nói cười cười, náo nhiệt biết bao nhiêu.”
Hàm phi cười lạnh, nói:
“Chị nói vậy là không đúng rồi. Trong cung này mỗi ngày còn không phải náo nhiệt quá hay sao? Theo em thấy, lúc này mới thật náo nhiệt lắm, mà có người thì đến dòm ngó, có kẻ lại vào góp vui.”
Hoa phi làm bộ như không hiểu, cười nói:
“Em nói chuyện càng ngày càng sắc bén, lần này đến Vạn Phật Đường học hỏi cùng các thái phi nhất định đạt được thành quả lớn.”
Hàm phi tức giận, song nghĩ lại, lại nở nụ cười:
“Em chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, không có tuệ căn, e học cũng chẳng xong. Thật ra thấy chị đây mới là người trí tuệ, luôn làm việc minh bạch, chỉ sợ chị sử dụng trí thông minh không đúng, nhiều năm qua khổ tâm tính toán, ngược lại làm đồ áo cho người ta.”
Hoa phi hé miệng cười, chuyển đề tài:
“Em đi Vạn Phật Đường, nếu thiếu ăn thiếu mặc, cứ cho người đến chỗ chị, chị nhất định bố trí cho đầy đủ.”
Hàm phi cười cười:
“Chị yên tâm, đa tạ đã tới thăm em, vậy em cũng sẽ không khách khí.”
Hoa phi đứng đầu trong ba cung phi, Hàm phi theo lễ đưa hoa tiễn bước, Hoa phi thật khách sáo nói:
“Không cần tặng, sắp lên đường, nên là chị đưa cho em mới đúng.”
“Đa tạ chị ngày thường vẫn quan tâm.”
Nội quan cung nữ đều đi theo xa xa, chỉ có A Tức đỡ tay Hoa phi. Hàm phi mỉm cười, bỗng nói nhỏ:
“Em sắp đi, cũng không biết ngày nào có phúc được gặp lại chị, thỉnh mong chị càng phải bảo trọng. Có điều yêu nghiệt kia chính là em gái ruột của Hoàng quý phi, chị thấy cô ta, chả nhẽ còn không biết sợ hay sao?”
Trong lòng Hoa phi nhảy dựng, buột miệng nói:
“Bản cung vì sao mà phải sợ cô ta?”
Hàm phi cười nói:
“Chị nói cũng đúng. Chị đây hiện tại là chủ quản hậu cung, sắp tới hoàng thượng sẽ phong chị làm quý phi, rồi cũng sẽ đạt được địa vị hoàng hậu như mong muốn, chị còn phải sợ cái gì? Chị cái gì cũng chẳng phải sợ.”
Trở lại trong cung mình, Hoa phi mới biết lòng bàn tay ra đầy mồ hôi lạnh. Tâm tình cô ta
